Información d'a versión

Manina La Fille Sans Voile 1952 DVDRip
Un comentario de tieu_tung

Etiquetas

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
Publicau o: 2022-03-12
Descargas: 46
Ta personas con problemas auditivos: No

Anvista previa d'os subtitulos en Vietnamese

As primeras 200 linias.

MANINA... CÔ GÁI KHÔNG MẠNG CHE Dịch phụ đề: QKK

Tất cả mọi điều chúng ta biết về người Phoenicia đều là nhờ Herodotus.

Ông ấy nói rất nhiều về những công việc thám hiểm vất vả của những nhà hàng hải dày dạn của ông.

Theo ông ta,

họ đã tìm thấy 200 bằng chứng trải dài từ bờ biển Tây Ban Nha tới bờ biển Phi Châu.

Ngay cả xa hơn nữa như bờ biển Đại Tây Dương.

Ptolemy kể một câu chuyện ít người biết

mà tôi có vinh dự được nhắc lại

trước một số lượng cử tọa vô cùng lớn hôm nay.

Năm 225 trước công nguyên,

Đoàn thủy quân của Trolius người Phoenicia.

trên đường trở về từ một chiến dịch trên bờ biển Iberian

và khi đi ngang qua eo biển Bonifacio

gần quần đảo Lavezzi và Cavalon, đã gặp phải một cơn bão dữ dội.

Họ ở chính xác ngay vị trí

nơi mà, 2.100 năm sau, chiếc thuyền La Semillante sẽ chìm.

Nó cũng sẽ chìm toàn bộ.

Ptolemy kể bằng cách nào

mà những chiếc thuyền ga-lê của Trolius trong đó chứa đựng châu báu trong cuộc chiến Phoenicia,

làm bằng những đồng tiền La Mã cổ

đựng trong những chiếc bình sa thạch truyền thống gọi là amphora,

đã chìm ngay chính vị trí đó.

Và kể từ đó không ai

có thể biết được những gì xảy ra với châu báu của Trolius.

Những người La Mã sau này dưới thời Theodorus

cố gắng tìm lại châu báu đó

nhưng không có kết quả gì.

Biển cả giữ kín bí mật...

cũng như những nạn nhân của nó.

Vô đi.

Sao, anh Gerard, anh có định trả tiền thuê nhà hay không?

Anh đã nói anh sẽ trả tuần rồi.

Nào bây giờ, Ông Gorichet.

Đây là điều tôi nghĩ về phiếu nợ của ông.

Ông đòi tôi 6.000 quan trong khi, nếu muốn, tôi có thể mua toàn bộ ngôi nhà.

Ông có biết Trolius là ai không? Không, ổng không phải là một người thuê nhà mới.

Ổng là một người Phoenicia.

Bỏ qua đi. Ổng đã làm mất châu báu của mình 2.200 năm trước.

Và ông biết ai đã tìm ra nó? Tôi đây!

Hàng ngàn đồng vàng La Mã, mỗi cái trị giá 50.000 quan.

Số châu báu đó trị giá hàng trăm triệu quan.

Và nếu ông cứ như vậy, ông sẽ không được một đồng La Mã nào!

Không cả một xu La Mã!

Nếu ông tử tế với tôi và giữ những cái phiếu nợ tránh xa khỏi tôi.

ông sẽ nhận được nhiều hơn phần của mình!

Ông sẽ có tiền La Mã cổ rớt ra từ tai ông! Vậy nghe. Tạm biệt!

Trolius thân yêu...

Chào, anh Gerard. Con cá đẹp quá!

Cái này cho em và cha mẹ em, Manina.

- Em có thể cho anh xin ít nước không? - Bao nhiêu? Một chai hả?

- Nhiều hơn chút, tụi anh tới bốn người. - Vâng, em hiểu!

Janine, đi kêu Gerard nhanh lên.

Đi đi, Henri, em đang dọn bàn.

Được rồi, được rồi, để anh đi!

- Nói ảnh đem theo muối luôn - Hải đăng không phải là một tiệm tạp hóa!

Chúng ta không thể xin Manina đủ thứ chỉ bởi vì ta cho họ cá!

Thô lỗ quá! Bạn có chọc giận hắn không?

- Gerard không làm bạn bực mình sao? - Không, đó không phải là cách của ảnh.

- Ảnh cho tôi một cái tát. - Bạn chịu đựng được sao?

- À, không phải là trên mặt! - Tôi hiểu rồi.

Manina là một cô gái dễ thương.

Kẹt một cái là cổ chỉ mới 13, phải không?

- Anh không nói vậy! - Không!

Anh đã nghĩ vậy. Em biết anh không mấy chú ý nhưng một cô gái 13 thì cũng hơi khác.

Em đang buộc tội anh chạy theo Manina hả? Em điên quá!

- Hắn không nói với cô ấy một lời. - Các anh luôn bênh vực nhau.

Đừng cho rằng Matilda và em là đồ ngu.

Anh sẽ ăn sau, khi nào em hết rền rĩ.

Tôi cũng vậy! Tôi không thể chờ tới hết ngày nghỉ này.

Đi thôi, ta sẽ đi bắt cá mú.

- Họ vừa nói họ đi bắt cái gì? - Một con cá bự lọt vào mắt họ.

Họ quá nhu ngốc để bắt được cái gì!

Anh có thấy nó không? Tôi sẽ đi xuống dưới đáy. Đi nào.

Nó quá sâu đối với tôi. Anh đi đi.

Tôi không thấy cá mú, nhưng tôi tìm được cái này.

- Cái gì vậy? - Một cái bình cổ Hy Lạp hay La Mã gì đó.

- Anh sẽ làm gì với nó? - Làm thành một cái đèn hay một cái hũ.

- Cho mấy cô gái coi đi. - Anh nghĩ nó sẽ làm họ im miệng sao?

Giữ súng săn dùm tôi.

Nó là một cái bình của người Phoenicia, không nghi ngờ gì nữa.

Những cái tay cầm dài phân biệt nó với bình La Mã.

Bình La Mã có cổ ngắn hơn nhiều

và thân bình phình ra ngay phía sau tay cầm.

- Cậu tìm được nó ở đâu? - Em tìm thấy nó trong một kỳ nghỉ 5 năm trước.

Nó ở dưới mặt nước 18 mét, gần hòn đảo mà thầy đã nhắc tới.

Lavezzi.

Em đã đem nó về nhà và khi thầy nói về chiếc tàu chìm, nó làm em nhớ lại.

Em nghĩ thầy sẽ thấy hứng thú với nó.

Tôi biết em nghĩ gì nhưng đừng phấn khích quá.

Trước chúng ta, người La Mã và người Carthage đã tìm kiếm kho châu báu này rồi.

Vâng, nhưng khi đó họ không có bình lặn.

Với hơi nén, em có thể lặn sâu 50 mét.

Còn một chuyện quan trọng hơn.

Câu chuyện về những cái bình đựng đầy châu báu rất có thể là chuyện hoang đường.

Tất cả chỉ là đồn đại mà thôi.

Nếu không ảnh hưởng đến việc học hành của em, tại sao ta không thử một chuyến.

Dù sao đi nữa, sẽ là một chuyến đi thú vị.

Vả lại, đây chắc chắn là một cái bình Phoenicia.

Nếu có champagne tôi sẽ uống mừng anh chàng dũng cảm này và châu báu của hắn!

- Ông Mouton sẽ ghi vô sổ nợ. - Phải, tiếp tục đi, hắn có 500 triệu!

Trong trưởng hợp đó, đâu cần sổ nợ!

Đúng, nhưng 500 triệu ở dưới sâu 50 mét.

Và Gerard biết nó ở đâu.

- Tất cả là sự thật. - Vậy sao?

Cái bình trên bàn kia là bằng chứng.

Tôi sẽ ghi sổ ba chai.

Rượu vang sủi bọt. Nó cũng ngon không kém.

Và rẻ hơn!

Ông đã muốn chia phần rồi.

Ổng đã trả chi phí cho anh rồi!

Phải, tiếp tục đi!

Chẳng bao lâu, tất cả các bạn sẽ tới cầu xin trước cửa nhà tôi.

Nhưng chỉ những người tin tôi và góp phần vào cuộc thám hiểm mới được tưởng thưởng.

Anh ấy đúng. Tất cả chúng ta nên giúp đỡ. Tôi đăng ký đây.

Đây, 200 quan.

- Chấp nhận. - Hãy giữ 500 quan anh còn nợ tôi.

- Cái đó không giống. - Tại sao?

- Nó không phải tiền mặt. - Hợp lý.

Sao anh cần nhiều tiền vậy?

Tôi có một kế hoạch. Tôi cần một chiếc thuyền. Tất nhiên không phải là một chiếc xuồng.

Cái gì cứng một chút.

Tôi cần một máy nén cho những bình dưỡng khí.

Tất cả những cái đó trị giá hơn khả năng của những người nghèo như chúng ta.

Tôi cần đủ tiền để đi tới Địa Trung Hải.

Ở đó có những tay buôn lậu thuốc lá. Họ có thuyền riêng của họ.

Họ là típ người phiêu lưu mạo hiểm. Tôi muốn mời họ tham gia

bắng cách đề nghị chia đôi của cải.

Anh điên sao? Trong trường hợp đó tôi không hứng thú. Trả tiền lại cho tôi..

Đừng lo! Mảnh nhỏ nhấtcũng đáng giá 50 ngàn.

Ông Berthet đã nói vậy.

Berthet! Thằng cha mặt bánh bao chiều!

À, tôi không có một chiếc thuyền nên không có sự lựa chọn.

Với 50.000 một miếng, cũng đáng thử lắm chứ, phải không?

- Mặc kệ cô ta, cô ta keo kiệt lắm. - Sao?

Tôi cũng tham gia... nhưng anh phải chờ.

- Lúc này tôi hơi nhẹ túi. - Có khác gì đâu!

- Em thích phiêu lưu. Em tham gia được không? - Tất nhiên, em yêu.

Những hủ vàng, giống như trong bảo tàng Louvre!

Tức cười quá! Toàn một lũ tưng tưng!

Các bạn không thấy tất cả chỉ là một cơn điên vàng hay sao?

Lại thêm một ngày cho bọn thộn!

Lòng nhẹ dạ của con người thật không giới hạn!

Dù sao đi nữa, hắn cũng sẽ không có tiền trả học phí!

Tôi chỉ thích uống thôi. Ông Mouton, đem cognac đây!

Vậy còn cái đó thì sao? Có phải là vàng điên hay không?

Cứ hỏi Henri la Rue, hắn có ở đó với tôi.

Muốn nói gì thì nói, đó chính là một cái bình Phoenicia.

Tôi không phải là người duy nhất tìm kho báu.

Có nghe về những người đi tìm kho báu của tướng Rommel chưa?

Họ không phải là những sinh viên khùng. Họ là một luật sư, một công chứng viên và một cảnh sát trưởng!

Và còn cái ông Đại tá Hiến binh đã đi tìm kho báu của Mussolini?

Thấy không? Kho báu là có thật.

Hãy tới gặp tôi sau, khi tôi một mình.

Đừng quên!

Im lặng! Ông Mouton sẽ đi lấy rượu vang!

- Vậy cậu nghĩ là ở đó có rất nhiều đồng tiền? - Hàng đống.

- Nhưng cũng có rủi ro. - Sao?

- Chúng có thể không ở đó. - Tôi chắc là có.

Bà Mouton không hiểu nhưng tôi muốn đi với cậu.

Không phải dưới nước, tất nhiên, nhưng ở phía trên, trên tàu.

Đây.

20.000 quan.

Cậu sẽ cho tôi bao nhiêu đồng tiền? Ít nhất cũng phải 100.

Một trăm? Nghĩ lại đi, là 5 triệu đó. Không, giữ lấy tiền của ông đi.

Vậy thì bao nhiêu?

Cứ cho là 10 đi. Nó đáng giá 500.000 đó.

Được rồi, lấy đi, đây là 20 quan!

- Được, 20! - Vậy, nói tôi nghe.

Cậu sẽ tìm chiếc thuyền ở đâu?

Ở Tangiers. Tôi có vài người quen ở dưới đó.

Đúng rồi! Có lần tôi đã xem một phim về Tangiers.

Tangiers, tất nhiên! Lẽ ra tôi phải biết.

Ngay khi cậu tới đó, hãy nhắn tin cho tôi, một cái gì vô hại, tất nhiên.

Một bưu thiếp với "Hải quân muôn năm."

- "Hải quân muôn năm"? - Vậy là tôi biết cậu đã có chiếc thuyền.

Vậy hay lắm!

Còn về kho báu, một khi đã tìm được nó, đừng chần chừ.

Gởi cho tôi một bức điện tín.

Và để tránh mọi nghi ngờ, hãy viết...

"Cà-rốt đã nấu chín."

- Tôi sẽ hiểu ngay. - Rất thông minh!

Đừng lo, tất cả sẽ tốt đẹp.

Anh thật may mắn lên được chuyến xe này.

Đây là xúc xích thịt heo. Ăn nó trước. Bởi vì trời nóng, tất nhiên.

Cám ơn, ông Mouton, ông thật tử tế.

Tất cả đã hiểu, hãy giữ im lặng.

Nếu một nhà báo mà đánh hơi được... thì tôi sẽ tới đó với tất cả Paris chờ đón.

Chết cha! Xe chạy rồi!

- Gởi lời chào Trolius! - Đừng bỏ lỡ nửa chừng!

Cà-rốt đã nấu chín!

Ông... ông làm thuốc lá phải không?

Ông cũng không nói được tiếng Pháp như những người kia sao?

Xin lỗi nhưng ở đây ai cũng nói tiếng Tây Ban Nha.

- Anh tới từ Paris? - Sao ông biết?

Ngay khi tôi thấy anh, khi tôi thức dậy, Tôi tự nhủ, "Đây là một dân Paris thứ thiệt."

- Và đó là lý do ông nói tiếng Tây Ban Nha? - Phải. Không! Tôi đang học ngoại ngữ.

Tôi biết một hai từ.

- Tôi phục vụ anh whiskey nhé? - Vâng, tại sao không.

Nhân tiện, ông có bán thuốc lá không?

Cái đó hay đó! Nếu anh không tìm được thuốc lá ở Tangiers...

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left