As primeras 200 linias.
Đây là tin tức về vụ sát hại một cô gái mại dâm,
thi thể nạn nhân được tìm thấy ở Shinjuku.
Thông tin về cái chết của một cô gái mại dâm đang được tiếp tục điều tra.
Hả? Cái gì? Thiệt không? đợi xíu nha.
Các phương tiện truyền thông đều bị phong tỏa hết rồi.
Không có gì đâu.
Cứ làm tiếp đi.
Dạ, hiện tôi đang ở khu giải trí Shinjuku,
ở ngay kho đồ nằm trên tầng bảy.
Là nơi mà cô gái đang làm việc tại đây.
Dừng lại, ai cho phép mấy người ở đây đây?
Thế anh có muốn quay lại trường quay không?
Hỏi ổng coi tại sao ổng không muốn cổ ở đó đi?
Hỏi cho ra lẽ nhá.
Thưa ông, tại sao ông lại không cho phép tụi tôi ghi hình ở đây vậy?
Mắc mớ gì tới cô chứ.
- Thế ông có phải người đã nhận cuộc gọi từ người đàn ông đã giết... - Không!
Dừng lại! biến hết coi.
PHỤ ĐỀ VIỆT NGỮ BỞI TAT HING
Chúng ta đang bị tụt rating so với các tờ báo khác đấy.
Tôi nghi lần này chắc phá sản luôn quá.
Mình phải nghĩ ra cái gì đó mới mẻ mới được.
Nozawa, anh có nghe tôi nói gì không?
Anh là đạo diễn thì anh là người chịu trách nhiệm cao lắm đó.
Còn anh lại là người không có định hướng, cứ nghĩ làm vị trí này hoài là được sao?
Độ phủ sóng về vụ án gái mại dâm ghê thiệt chứ.
Anh đã nghe từ người phóng viên kể lại rồi.
Cô gái này không bị ai ép gì cả.
Ngoài ra, còn có nhiều nhân chứng lắm.
Nhưng không ai dám tiến lại.
Hiếp dâm theo nhóm là loại tội phạm hình sự,
không ai muốn mình bị quấy rối cả.
Bên công an cũng đang xác minh mấy bức ảnh có thiệt không kìa.
Người ta tưởng bên báo chí tự phóng đại ra đó.
Anh đang nghĩ có nên phơi bày ra không?
Ý anh là sao?
Trong chương trình của mình đó,
mình có thể thuyết phục cổ kiện bên báo đài.
Rồi em phải lấy thêm vài thông tin từ các nhân chứng,
thuyết phục họ với tư cách là một người phụ nữ.
Chúng ta sẽ thể hiện lòng căm thù đối với tội phạm cưỡng hiếp trên tàu điện ngầm.
Bên báo chí đã từ chối yêu cầu của chúng tôi về việc đăng thông tin về người chụp hình.
Thảo nào mà bên phía nhà chức trách lại không muốn xem xét vụ này một cách nghiêm túc.
Nhưng như nhiều người biết... có rất nhiều nhân chứng đã thấy vụ cưỡng hiếp.
Tôi đang hỏi các bạn, tại sao các bạn lại không giúp nạn nhân?
Có lẽ lúc đó rất nguy hiểm
- nhưng ít nhất các bạn có thể báo công an mà. - Camera, quay cận cảnh nào.
Tôi tự đặt tên cho nạn nhân là "Ako".
Ako... mạnh mẽ lên nào, vì lợi ích chung của toàn phụ nữ.
Hãy đứng lên buộc tội những kẻ đã tấn công cô đi.
Tôi hiểu sự đau đớn của cô là thế nào mà.
Bởi vì tôi cũng là một phụ nữ đây.
Alo?
- Có vị khán giả đang coi tin tức đã gọi tới nè. - Vậy sao?
Nói gì không?
Cổ đi rồi cũng không nói tên tuổi gì cả.
- Như vậy đâu có tính. - Là sao?
Là sao à? cuộc gọi ẩn danh thì đâu phải là nguồn tin đáng tin cậy chứ.
Và chúng ta không có quyền phủ nhận quyền im lặng của nạn nhân.
Đây không còn là một quyết định cá nhân của nạn nhân nữa,
nhưng đúng hơn, đó là vấn đề quan trọng đối với tất cả phụ nữ đấy.
Nếu anh cho là thông tin đấy đáng tin cậy thì cứ đến báo công an đi.
Phía công an còn bỏ qua vụ này nữa đó.
Chúng ta không thể phụ thuộc vào công an được.
- Chương trình "hóng biến" sẽ vạch trần sự thật! - Nhưng...
Tất nhiên, anh sẽ hỏi ý kiến nạn nhân trước.
Điều tốt nhất chúng ta có thể mong là được một lần xuất hiện trên chương trình.
Trong trường hợp xấu nhất thì cứ nghĩ đơn giản là mình đang quảng bá dùm cổ đi.
Lâu lâu em cũng sợ anh lắm.
Mắc gì cười?
Con vợ cũ của anh cũng từng nói vậy đó.
Vậy cổ bỏ anh vì điều gì?
Em không biết nếu mình lấy nhau thì sao nhỉ?
Không có đâu.
Em chịu lên giường với anh cũng vì muốn có được vị trí phát thanh viên đó.
Cho nên, nếu anh mà bỏ em thì chắc em phải tìm công việc khác quá.
Thời thế đã đổi thay rồi, giờ vị trí anh còn đang bị lung lay nè.
Làm đạo diễn cho một chương trình truyền hình cạn ý tưởng rồi.
Nhưng...
Anh chưa cạn ý tưởng đâu.
Tôi là Nozawa, đến từ đài truyền hình Tokyo.
Thế anh làm bên lĩnh vực nào?
Tôi cần gặp Etsuko gấp.
- Cổ vừa ra ngoài rồi. - Cổ đi đâu vậy?
- Cổ đến công ty đó. - Xin lỗi!
Anh thật bất lịch sự, đi đi.
Trước đó có ghé qua văn phòng cổ nhưng ở đó họ báo cổ nghỉ cả tuần rồi.
Vậy giờ anh đi được chưa?
Chúng tôi đã nhận được một cuộc gọi nặc danh, nói cổ là nạn nhân của vụ hiếp dâm trên tàu điện ngầm.
Tôi phải nói chuyện với cổ liền.
Người đó nói xạo đó.
Etsuko!
Tôi không phải là nạn nhân của vụ hiếp dâm!
Mời anh đi cho...
- Anh đã gặp cổ rồi. - Rồi sao?
Cổ từ chối xuất hiện trên truyền hình,
nhưng cổ cũng chịu để cho mình tiết lộ tên tuổi cổ ra.
Có thật không?
Cổ tự giam mình ngay trong chính căn nhà đang ở, thấy tội nhỉ.
Cùng là phụ nữ với nhau, em nên đi khuyên cổ lên truyền hình đi.
Một vấn đề khác khi nạn nhân bị hiếp dâm không chịu đứng ra làm chứng.
Thì đám tấn công cổ lại được tự do ngoài vòng pháp luật.
Tụi nó sẽ tiếp tục phạm tội kiểu này một lần nữa. Và sẽ có thêm nhiều nạn nhân mới.
Cô Etsuko Kurosaki... xin hãy vừng dậy.
Tôi hiểu nỗi đau của cô nhưng hãy mạnh mẽ lên, hãy phản kháng lại tội ác này.
Cũng giống như chúng tôi đã tìm được cô thông qua độ phổ biến của người xem,
rồi thế nào chúng tôi cũng có thể phát hiện ra danh tính của những kẻ tấn công.
Một lần nữa, hỡi các nhân chứng: "hãy vừng dậy đi, vì Etsuko."
Đó là nghĩa vụ của riêng cá nhân các bạn.
Chính các bạn đã cho phép những kẻ hiếp dâm này làm hại cổ. Bây giờ các bạn phải hành động đi.
Ngoài ra, đối với người chụp hình lại cảnh hiếp dâm,
với tư cách là một đồng nghiệp trong giới truyền thông, tôi thấy xấu hổ dùm bạn đó.
Bạn nên là người tiên phong cùng đứng lên mới phải.
Giờ ai cũng gọi tới để phản hồi với nhân viên tổng đài lắm.
Có phản hồi là oke rồi.
- Mình đi ăn mừng nha. - Được.
Bức hình có sức hút lắm, như kiểu ta đang ở đó vậy.
Em gần như có thể nghe thấy tiếng la hét của nạn nhân đó.
Tùy thuộc vào quá trình này diễn ra như thế nào, chúng ta chỉ mong nó đạt rating cao.
Chứ không thì căng.
Nhưng anh thử tưởng tượng đi, nếu cảnh hiếp dâm đó được quay bằng video thì sao?
Coi là hứng hơn xem hình nhiều.
Như vậy không vui đâu.
Giỡn thôi mà, gì căng vậy?
Có gì mà giỡn hả?
Thái độ anh cứ như mấy thằng biến thái hay gì ấy.
Làm hành động gì vậy?
Đừng có tỏ ra thèm thuồng thế. Mình cùng một nhóm đó.
Chúng ta đang lợi dụng sự đau khổ của người khác để có được rating cao đấy.
- Chấp nhận sự thật đi. - Thôi nào.
Nếu chúng ta cứ đổ lỗi cho các nhân chứng vì đã không chịu đứng lên,
thì chúng ta cũng nên tự trách mình.
Tất cả chúng ta nên tự cảm thấy xấu hổ đi, kể cả cô đấy.
Trong vụ này, tôi không phải là người thích đùa giỡn.
Vậy trong vụ này, các nhân chứng cũng đâu có bị chế nhạo.
Tất cả họ đều nói y như cách cô nói đó.
Nói nhăng nói cuội vậy đủ rồi.
- Không có gì đâu. - Xin lỗi, chắc cổ xỉn rồi đó.
Còn anh, thế anh có xỉn không?
Là sao?
Vậy anh có thể ở đó quay lại cảnh hiếp dâm đang diễn ra không?
Nếu đó là công việc của tôi.
Kể từ khi chúng ta bắt đầu tập trung vào khai thác các vụ cưỡng hiếp trên tàu điện ngầm,
thì độ rating của chúng ta tăng đáng kể đó.
Dù có bị chửi cũng bất chấp.
Các nhà tài trợ cũng đang điêu đứng về vụ này, chả biết có phát triển không nữa.
Phát triển? nghĩa là sao ạ?
Họ lo là vụ này không biết sẽ kết thúc ra sao?
Sau một khởi đầu mạnh mẽ như vậy.
Cho nên, các nhà tài trợ chỉ quan tâm độ rating cao thôi.
Tất nhiên. Đây là một chương trình thời sự chứ không phải là một chương trình giải trí.
Trong mọi việc ta làm phải thật cẩn thận mà xử lý đó.
Tôi nghĩ chúng ta có thể duy trì nó.
Bao lâu?
Cho đến khi bên công an buộc tội.
Bên mình đã nhận được thông tin về những kẻ tấn công.
Và hiện còn đang điều tra thêm.
Nếu bên công an bắt họ trước thì sao?
Bên công an còn chưa chịu xét duyệt vụ này mà.
Trừ khi có nạn nhân hoặc nhân chứng đứng ra trình báo.
Không thì họ không xử luôn.
Cổ xuống rồi kìa.
- Đạo diễn Nozawa. - Hả?
- Qua đây xíu. - Đợi xíu nha. - Dạ.
Đây là anh Todoroki làm bên báo Shutter ạ.
Ảnh là người chụp hình đó.
Ý anh là gì khi nói
đó không phải là trách nhiệm để anh phải làm chuyện đó?
Tôi là một phóng viên.
Nếu tôi bắt gặp vụ hỏa hoạn thì sao? Thì điều đầu tiên tôi nghĩ,
là sẽ chụp một bức hình, chứ không nghĩ là phải tới giúp.
Cũng như nếu có chiến tranh, tôi cũng sẽ chụp người chết thôi.
Cho nên đó là lý do anh không muốn can thiệp để giúp cô gái này sao? - Ừa.
- Đồ tàn nhẫn! - Không, không phải thế.
Nói thật với cô, tôi...
cô gái đó thật sự không quan trọng bằng mấy bức hình.
Rồi chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi chạy tới giúp cổ? Thì làm sao có được mấy bức hình đó.
- Nhưng anh... - Để tôi nói hết.
Tôi nghĩ tôi đã làm đúng trách nhiệm của một người phóng viên,
bằng cách đưa hình ảnh lên các phương tiện truyền thông để phơi bày sự thật.
Và nếu như có cơ hội thì tôi sẽ đứng lên tố cáo họ.
Nhưng, thay vào đó, cô đã đổ lỗi cho tôi,
và chê bai tôi đủ thứ, là nỗi xấu hổ của giới truyền thông.
Vậy sao anh không chịu báo công an?
Vì mấy bức ảnh đó mà bên công an kêu không đáng tin nên không muốn điều tra.
Nói tới nói lui thì anh vẫn không muốn mình phải tự chịu trách nhiệm đúng không?
Anh Todoroki.
Tôi cần địa chỉ và số tài khoản của anh.
Để chi?
- Coi như là phí. - Không cần.
Đó là chính sách của công ty chúng tôi.
Mình là Sachiko đây. Chiều mai mình bay tới New York rồi.
Nếu bạn muốn mình mua dùm cái gì thì cứ gọi cho mình nhá. Bái bai.
Tôi là Tanaka, đến từ tuần báo truyền thông.
Chúng tôi đang tổng hợp một bài báo về "người phụ nữ thời nay",
và chúng tôi muốn làm một cuộc phỏng vấn với cô.
Số của tôi là 361- 1390... Nhớ gọi lại cho tôi nha.
Tôi là Todoroki, từ báo Shutter,
Kể từ khi tham gia chương trình, tôi nghĩ đã đến lúc phải làm việc với bên công an rồi.
Ngày mai tôi sẽ lên quận.
No comments yet. Be the first to leave one.