A Child of My Own

A Child of My Own (Un hijo propio)

Descargar subtítols en Vietnamese

Información d'a versión

A Child of My Own 2026 SPANISH NF WEB H264-DOCUMENTARY
Un comentario de tedi
Retail NF | 1:36:53

Etiquetas

webdl
Publicau o: 2026-08-13
Descargas: 1
Ta personas con problemas auditivos: No

Anvista previa d'os subtitulos en Vietnamese

As primeras 200 linias.

NGÀY 29 THÁNG BẢY, 2000

Tôi luôn mơ ước được làm mẹ.

Tôi đã kết hôn, lòng đầy hy vọng. Lúc đó tôi 17 tuổi, đang mang thai.

Đó là một phần lý do chúng tôi kết hôn, nhưng cũng vì…

Tôi đã yêu Arturo.

Tôi luôn thích trẻ con.

Tôi luôn thấy vui khi chơi với trẻ con.

Và tụi nhỏ,

ví dụ như đám nhóc của mấy người họ hàng tôi…

Tụi nó luôn gần gũi với tôi.

Tôi có một gia đình lớn.

Trong gia đình tôi… ai cũng có con.

Tất cả chị em họ của tôi đều làm mẹ.

Nên là…

Tôi thích nghe: "Cô ấy sắp làm mẹ!"

Và…

Như thể việc đó hoàn thành giấc mơ của tôi, có một mái ấm gia đình.

Kể từ ngày tôi có thai và chúng tôi kết hôn,

kế hoạch của chúng tôi luôn là thế.

Tôi luôn xem mình là một người mẹ.

Cắt!

Tuyệt. Tôi thích lắm!

Ta thử một phiên bản khác trôi chảy hơn được không?

Lời thoại của cô là một phần mà chúng tôi muốn phỏng vấn.

Nhân vật cô sẽ đóng là Ale, của 15 năm trước.

Giống như những đoạn hồi tưởng,

do một nữ diễn viên thể hiện về Ale thật. Được chứ?

- Thử vai. Màn 1. Cảnh 1. - Diễn.

Đó là một khao khát mạnh mẽ…

đến nỗi…

tôi đã bị cuốn vào những vấn đề ngày càng lớn hơn.

Và tôi bắt đầu…

mọi người biết đó,

đưa ra các quyết định và hành động phức tạp hơn.

Cho đến khi không còn lối thoát,

không còn đường lui.

ĐỨA CON CỦA RIÊNG TÔI

Rất tốt.

Thế đó.

Một lần nữa.

Thế đó. Vui lòng, đứng gần lại.

Vậy đó. Rất tốt. Nhìn vào máy chụp hình.

Hoàn hảo. Cười nào.

Thể hiện niềm vui của mọi người dành cho Ale và Arturo.

ALEJANDRA VÀ ARTURO

Hoan hô!

HÔN LỄ CỦA CHÚNG TÔI

Hoan hô!

Có thế chứ, người anh em.

Hôn đi!

Khi tôi kết hôn,

tôi cảm thấy có áp lực phải làm hài lòng gia đình anh ấy.

Tôi luôn cảm thấy được gia đình tôi yêu thương và trân trọng.

Khi tôi gặp gia đình anh ấy,

tôi không có cảm giác được mẹ anh ấy chấp nhận,

điều đó khiến tôi cảm thấy phải làm mọi thứ có thể để được lòng bà.

Hoan hô cô dâu chú rể!

Mừng cô dâu và chú rể! Hoan hô!

Tôi đã mất đứa bé khi chúng tôi sống cùng mẹ chồng tôi.

Tôi đã không muốn gặp ai hết.

Nhưng họ đến phòng tôi,

rồi một người dì của Arturo hỏi:

"Sao cháu lại khóc? Này, đừng khóc. Ai cũng sẽ phải trải qua việc này."

Ừ, thật buồn.

Mẹ anh ấy nói: "Lẽ ra con nên cẩn thận hơn."

Con đâu thể hành xử như thế.

Thấy sao rồi, Ale?

Tôi phải nằm đó nghe họ nói,

cho đến khi mẹ tôi đến.

Mẹ đây, con yêu.

Sao chuyện này lại xảy ra?

Tôi đáng trách.

Con đáng trách.

Tôi đã không cẩn thận.

Tôi đã chạy.

Tôi đi làm.

Tôi đã tự trách mình vì mọi việc.

Không phải lỗi của con, không sao.

Nghỉ ngơi đi.

Rộng lắm, tha hồ mà tiệc tùng.

Chúc mừng!

- Ngôi nhà rộng quá. - Rất rộng.

Siêu rộng.

Thấy nhà bếp chưa?

Đồ ăn rất ngon!

Ngôi nhà rất đẹp,

nhưng nó quá lớn.

- Hơn nữa, tụi nó không có con. - Mẹ.

- Hay định nuôi đầy chó cho bớt trống? - Mẹ, đủ rồi!

Ít nhất cũng nên có một phòng có trẻ con.

Cả chú cũng vậy à?

Cả nhà chỉ muốn các con có con cho vui cửa vui nhà thôi.

Có con nít chạy khắp nơi.

Bà muốn có cháu chắt.

Cháu biết, thưa bà, nhưng cháu mới 25…

Càng sớm càng tốt.

Nếu không thì sẽ ở cảnh cha mẹ già con mọn đó.

Sao không nhận con nuôi?

Không giống nhau.

Bọn con sẽ có con mà.

Chỉ là Ale đang hơi bận rộn. Công việc ở bệnh viện đòi hỏi cao.

- Nhưng sẽ sớm thôi. - Ưu tiên việc đó đi.

Cần chút thời gian.

- Ăn thêm nhé? - Không, cảm ơn.

- Mang cho anh hai cái nhé? - Ừ.

Chuyện gì xảy ra sau lần sảy thai đầu tiên?

Không lâu sau đó, tôi lại có thai.

Arturo nói với tôi:

"Em phải cẩn thận. Đừng làm thế này, đừng làm thế kia."

Từ lần mang thai đầu, tôi đã nói cô ấy phải lo cho mình,

phải từ từ, biết nghỉ ngơi.

Tôi làm việc cả ngày, tôi không thể để ý đến cô ấy cả ngày.

Tôi còn nói: "Nếu không vì anh, thì cũng vì em, vì con."

Nhưng cô ấy cứng đầu lắm.

Đó là sự thật.

Nên là tôi lại mất đứa bé.

Đó là lần thứ hai tôi sảy thai.

Sau vài năm, chúng tôi bắt đầu lo lắng.

Tôi không có thai nữa.

Tôi thật sự rất buồn. Tôi chỉ muốn có một đứa con, nhưng không được.

Đã có chuyện gì chứ?

Trước đó cô ấy từng có thai, sao giờ lại không có nữa?

Ta đâu dùng biện pháp tránh thai nào đúng không?

Không biết nữa. Cứ như cơ thể cô ấy không thể giữ nó…

Tôi không biết.

Đừng lo.

Chúng tôi sẽ kiểm tra tử cung sau khi nong và nạo tử cung.

Cũng sẽ phân tích tinh dịch của chồng cô.

Ta có thể thử phương pháp bơm tinh trùng vào buồng tử cung

để giúp cô có thai.

Thế có ngăn được sảy thai không?

Không phương pháp nào đảm bảo 100% hết,

nhưng tự nhiên rất kỳ diệu.

Nếu một đứa bé chưa đủ khỏe mạnh thì nó sẽ không chào đời.

Cô còn rất trẻ. Vẫn còn thời gian.

Sắp xong rồi.

Con sẽ ổn thôi.

Cảm ơn mẹ.

Cuối cùng khi tôi có thai lần thứ ba,

Arturo đã nói với tôi

lần này phải nhẹ nhàng, phải làm thế này, phải làm thế kia.

"Em phải ở nhà. Thật ra, em nên nghỉ việc luôn đi."

Tôi nói: "Không. Anh đùa à? Em sẽ không nghỉ làm."

Anh ấy nói tôi cứng đầu.

Chào Ale.

- Chào bác sĩ. - Khỏe không?

Rất khỏe. Không còn buồn nôn nữa.

Mọi thứ sẵn sàng hết chưa?

Chào. Chào buổi sáng. Vào đi.

- Cảm ơn. Đừng quên cà phê. - Có ngay.

Tôi đã đến gặp sếp.

Tôi đã khóc. Tôi nói tôi thấy không khỏe.

Tôi rất tiếc, Ale. Chảy máu rất nhiều…

Cô đã mất đứa bé.

Lại nữa ư…

Tôi rất tiếc.

Tôi biết nói gì với Arturo?

Cứ bình tĩnh.

Bình tĩnh.

Nói chuyện với chồng cô, xem có những phương án nào.

Sẽ không dễ để cô vượt qua đủ tháng của thai kỳ.

Cô mặc quần áo vào nhé.

Tôi ngồi ở phòng chờ

với cảm xúc lẫn lộn.

Rõ ràng là tôi đã tự trách mình.

Tôi ở đây hàng giờ rồi. Ai đó giúp tôi được không?

- Cô phải đợi đến lượt. - Tôi chỉ cần đặt lịch hẹn.

Tôi đã chất vấn Chúa.

Tôi đã hỏi: "Tại sao? Sao lại thế? Tại sao?"

Đó là lúc tôi gặp Mayra.

Có chuyện gì à?

Tôi muốn làm mẹ, nhưng tôi không thể.

Tôi sẽ làm mẹ, nhưng tôi không muốn.

Cô nói lại xem?

Tôi vừa phát hiện ra.

Mayra nói với tôi…

Tôi không muốn có con.

Cô ấy muốn phá thai.

Người cha không muốn chịu trách nhiệm. Nói đứa bé không phải của anh ta.

Mà tôi… tôi không thể có thêm đứa con nữa.

Cô có thể tự nuôi nó.

Không, tôi không thể. Tôi thất học, không có việc làm.

Tôi chỉ giúp mẹ làm việc nhà.

Cô có thể kiếm việc mà.

Buôn bán gì đó chẳng hạn.

Không. Tôi không thích làm việc.

Đôi khi tôi bán đồ này nọ.

Không. Tôi không thể có đứa con nữa.

Tôi đã có một đứa con gái rồi.

Nếu mang một đứa bé nữa về nhà,

mẹ tôi sẽ đuổi tôi đi.

Bà ấy sẽ không đuổi cô đâu.

Tôi không biết phải làm gì.

Tôi không biết.

Tôi thà cho đứa bé, chứ không muốn phá thai.

Tôi không biết.

Cô ấy nói: "Tôi thà cho đứa bé, chứ không muốn phá thai."

Nói lại xem.

Tôi thà cho đứa bé.

Cô nói thật à?

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left