As primeras 200 linias.
HÃY NHỚ, HÃY NHỚ RẰNG ĐÂY LÀ HIỆN TẠI,
LÀ BÂY GIỜ, LÀ NGAY LÚC NÀY... - SYLVIA PLATH
NĂM 45.000 TRƯỚC CÔNG NGUYÊN CUỐI KỶ NGUYÊN NEANDERTHAL
Hay là em... Em không...
- Khoan. Thế này được chưa? -Em không thể...
- Có đỡ hơn không? Không à? - Không, thực sự không.
- Sẽ không được... - Ừ.
- Xin lỗi. Có lẽ anh nên dừng lại. - Anh nên...
CLAIRE ROBERTSON NGHIÊN CỨU SINH TIẾN SĨ NHÂN CHỦNG HỌC
Xin lỗi, giờ đầu óc em đang trên mây.
...GREG? BÊN THỐNG KÊ?
NĂM 2025 SAU CÔNG NGUYÊN
Chà...
Chắc tụi mình nên ngủ luôn ở đây thôi nhỉ?
Vì mình say quá rồi và...
Thật ra em nghĩ anh nên về thì hơn.
Ồ, được rồi.
Mình cũng đâu cần phải làm gì tối nay.
- Em biết mà. - Ừ.
- Mình có thể thử lại dịp khác. - Việc này không nằm trong kế hoạch của em
- vì em tới đây để làm việc, nên... - Ừ. Anh cũng vậy.
Chắc em sẽ gặp lại anh sau.
Tắt hay bật?
Đèn ấy.
Bật. Em sẽ làm việc, nên để bật đi.
COAKLEY PHI CÔNG TĂNG CƯỜNG TUỔI THỌ
Chào buổi sáng, Coakley.
Chào buổi sáng, ROSCO.
ROSCO PHI CÔNG PHỤ A.I.
NĂM 2417 SAU CÔNG NGUYÊN
Hôm nay cô thế nào?
Tôi ổn. Cô ngủ thế nào?
Tốt.
Tối qua cô làm gì thế?
Không có gì. Chỉ suy nghĩ thôi.
Hay đấy.
Này, cho tôi ít số liệu đi.
Cụ thể là gì?
Chúng ta đến nơi chưa?
Để xem nào. Đã 210 năm trôi qua,
nên ta sẽ đến Kepler 16b trong 126 năm nữa.
Nghe tuyệt đấy nhỉ?
GREG BÊN THỐNG KÊ TIN NHẮN VĂN BẢN
Chỉ có tôi với anh thôi, anh bạn à.
Được rồi, bắt đầu nào.
Đang nhìn vào lòng bàn tay trái...
Chưa chắc lắm đây là cái gì.
Có lẽ anh ta đang cầm gì đó?
MẸ
Con đang làm việc thôi.
Vâng.
Tốt ạ.
Mọi thứ khá mới mẻ, nhưng mọi người có vẻ tốt tính.
Ôi, chết tiệt. Sao ạ? À không.
Không, chỉ có con thôi.
Đó là mấu chốt mà.
Con là người tách chiết và giải trình tự ADN ty thể,
tìm kiếm sự nhập gen, xác định niên đại.
Nghiên cứu của con là chuyện lớn đấy. Có thể xuất bản bài báo khoa học luôn.
Con cũng chưa biết. Thế mới thú vị.
Chúng ta có thể sống lâu hơn. Có thể chữa khỏi ung thư.
Ta có thể tìm ra nguồn gốc loài người.
Princeton đâu hẳn là New Jersey.
Mẹ ơi, con cúp máy đây.
Vâng. Con cũng yêu mẹ.
NÀY, EM CÓ VÁNG VẤT NHƯ ANH KHÔNG? CHẮC MÌNH GIÀ RỒI NHỈ?
CHẢ BIẾT! VẪN ĐANG UỐNG ĐÂY.
Chết tiệt.
Này, ROSCO?
- Tôi đây? - Trưa nay có món gì?
TIKKA MASALA ĐANG IN...
Gia tốc hãm?
Ổn định ở mức 10,5 mét trên giây bình phương.
Tôi vẫn đang theo dõi mọi hệ thống.
- Cô không cần lo chuyện đó. - Tôi biết. Chỉ là...
Tôi phải kiếm việc gì đó để làm chứ.
PHOENIX NĂM
Tôi lo cho cô.
- Cô thức cả đêm suy nghĩ việc đó à? - Tôi suy nghĩ về nhiều thứ lắm.
Cây bị thiếu nước à?
Tôi có thể phân tích mẫu đất nếu cô muốn.
Không, thấy đủ ẩm rồi.
Chờ tôi một lát.
- Cảm biến cho thấy đất đủ ẩm. - Cảm ơn.
Tôi đã kiểm tra mức oxy, và nó hơi thấp.
Cô kiểm tra mấy cây cọ trong nhà kính được không?
- Thấp thế nào? - Chênh lệch không đáng kể,
- nhưng cô nên kiểm tra sức khoẻ cây luôn. - Không đáng kể là bao nhiêu?
Mức chênh oxy cô thấy là bao nhiêu?
Chưa tới 1%.
Rất nhỏ, nhưng lượng oxy từ cây phải ổn định.
Được rồi.
Trời ạ.
Thế này trông không khỏe lắm đâu.
Chúng bị sao?
Tôi không biết. Chúng bị bệnh rồi.
Tôi không biết là do vi khuẩn, nấm mốc hay gì,
nhưng ta phải khử trùng nhà kính thôi.
Tôi sẽ lấy mẫu tất cả cây bệnh để tìm tác nhân gây bệnh.
Đáng lẽ không thể có tác nhân gây bệnh nào.
Thì có rồi đấy.
ANH CHÀNG CỦA EM SAO RỒI?
KHÁ ỔN. VẪN ĐANG TÌM HIỂU.
À, TÌNH MỚI HẢ?
THÍCH ANH TA CHỨ?
ANH ẤY HƠI DỪ (TẦM 45.000 TUỔI) NÊN CỨ TỪ TỪ THÔI.
ANH TA LÀ MẮT XÍCH CÒN THIẾU À?
DÙNG TỪ SAI RỒI. KHÔNG CHỈ CÓ MỘT MẮT XÍCH ĐÂU...
KHÔNG THỂ CHỈ CÓ MỘT MẮT XÍCH.
PHỨC TẠP HƠN THẾ NHIỀU.
SỰ ĐA DẠNG DI TRUYỀN VÀO KHOẢNG NĂM 45.000 TCN KHIẾN VIỆC...
CÓ THỂ. PHỨC TẠP LẮM. ANH BIẾT GÌ VỀ NHÂN CHỦNG HỌC KHÔNG?
TRONG KHOẢNG KHÔNG BIẾT GÌ VÀ BIẾT RẤT ÍT.
Mẹ? Mẹ nghe con không?
Không. Xin lỗi, con không nghe được. Chờ chút. Con ra ngoài đã.
Mẹ nghe được không? A lô?
Con xin lỗi, sóng ở đây chập chờn quá.
Nghe được chưa ạ? Dạ, con xin lỗi. Lúc nãy con ở dưới hầm.
Mọi thứ... Vâng. Mẹ gọi hai lần liền. Có chuyện gì không?
Thế nghĩa là sao?
Được rồi, nhưng sao mẹ không...
Mà thôi, không quan trọng nữa.
Bác sĩ bảo sao ạ?
Cho con nói chuyện với ai khác được không? Mẹ còn ở đó chứ? Vì con có thể...
Này, ROSCO?
Cô đã mất 4,5% lượng cọ sản xuất oxy.
Hay đấy. Tôi đang định bảo cô kể câu chuyện hay chuyện cười gì đó.
Ồ, tôi xin lỗi.
Tôi tưởng cô yêu cầu cập nhật tình trạng.
Lỗi của tôi.
Hoàn toàn không phải cái tôi muốn nghe.
Ừ, hợp lý thôi.
Nhưng cũng cảm ơn.
Tại sao Mặt Trời không đi học đại học?
Tại sao?
Vì nó chỉ có độ nóng chứ không có độ ngu.
Khi nãy em run bần bật một lúc. Khá là gợi cảm đấy.
- Khá thôi à? - Rất. Ý anh là rất gợi cảm.
Chỉ là nó chưa bao giờ mãnh liệt như vậy...
Mà không cần...
Xin lỗi. Không lẽ em... Em nói là em chưa bao giờ lên đỉnh sao?
- Không. Em đâu có ý đó. - Anh cũng nghĩ vậy.
- Em phải đi vệ sinh. - Tốt thôi. Thế...
- Không, em chỉ... - Em hiểu chứ?
Chưa bao giờ, kiểu... Thôi bỏ đi.
Này, anh rất vui vì em đã nhắn tin.
Ừ, em cũng vui vì đã nhắn.
Ừ, anh thật sự không ngờ đấy.
Có bàn chải dưới bồn rửa đấy.
- Nếu em coi trọng vệ sinh như anh... - Không, em phải dậy sớm.
Ừ. Anh cũng thế.
- Em phải bay đến Vancouver. - Ở Vancouver có gì à?
Mẹ em.
Anh không biết là em đến từ...
Canada. Ừ. Không chấp nhận được à?
Không.
Thế về thăm thôi à?
Thực ra chuyện cũng hơi nặng nề, nên em không...
Không sao. Anh hiểu. Anh chỉ là đồ chơi tình dục thôi mà...
- Chuẩn rồi. - Ừ.
Gặp sau nhé. Em sẽ nhắn tin.
Thưa quý khách, chúng ta đã hạ cánh xuống Vancouver.
Con thấy thật bất lực.
Thì đúng là vậy mà.
Vậy ta làm gì đây?
Nếu ta mất 30% lá cọ vì vụ này thì sao?
- Nghĩa là nhiệm vụ thất bại. - Toàn bộ luôn?
Phải.
- Mười lăm thì sao? - Cũng có nghĩa là thất bại.
Thế còn mười?
- Nhiệm vụ thất bại. - Sai số chấp nhận được là bao nhiêu?
Sáu phần trăm.
Tôi không hiểu có gì buồn cười, Coakley.
Sinh mạng những đứa bé đang gặp nguy hiểm.
Biên độ sai số nhỏ quá đấy, bạn à.
Lẽ ra không thể có tác nhân nào ảnh hưởng đến sức khỏe của cọ.
Biết nói gì bây giờ. Chúng bệnh cả rồi.
Hệ thống khép kín không cho phép mầm bệnh nào từ bên ngoài xâm nhập.
- Ta đã mất bao nhiêu rồi? - Năm phần trăm.
Được rồi. Hãy chế thuốc kháng sinh, thuốc kháng virus.
Tìm xem nó là gì. Nhé?
Chuẩn bị xong đống mẫu vật đó,
và hy vọng chúng ta có thể giải mã ADN của mầm bệnh.
Rõ rồi.
TRƯỞNG CA ĐIỀU DƯỠNG CHERYL
Gì vậy? Chào em.
- Chào. - Khoan đã, anh đang ngủ hả?
Không. Anh chỉ nằm nghỉ mắt chút thôi. Anh chưa có ngủ.
- Em quên mất bên anh đang khuya. - Đâu có. Anh tỉnh như sáo đây.
- Anh nói xạo. - Xạo đâu mà xạo.
Nhìn đi, anh tỉnh bơ luôn. Sẵn sàng tám chuyện. Bùm.
Chào đằng ấy.
- Chào em. - Chào anh.
- Muốn xem kỷ yếu của em không? - Rất muốn.
Được.
Rồi.
Để xem nào.
Đội tranh biện.
- Chà. Khoan, lúc này em bao nhiêu tuổi? - Năm lớp 10.
- Cá là em tranh biện siêu lắm. - Em rất giỏi.
No comments yet. Be the first to leave one.