Is This Thing On?

Is This Thing On?

Descargar subtítols en Vietnamese

Información d'a versión

IsThisThingOn20251080pAMZNWEBDLKP vi
Un comentario de flysub

Etiquetas

webdl
Publicau o: 2026-03-05
Descargas: 175
Ta personas con problemas auditivos: No

Anvista previa d'os subtitulos en Vietnamese

As primeras 200 linias.

Chúng ta nên dừng lại, đúng không?

Anh cũng nghĩ vậy.

– Này. Này, nàỵ. – Gì?

Này.

Tụi nhở ngủ rồi.

Anh biết. Em có nghĩ là...

Anh có nên xếp đồ ra khách sạn ở tạm không?

Không, không, drama quá rồi. Gì vậy?

Không, ý anh là, cái chuyện...

- Hoặc là anh có thể... - Sao?

Anh có thể trải giường ngủ dưới sofa.

- Nếu như thế... - Không, không, không.

- Thật sao? - Không cần đâu.

Thôi cứ...

- Ừ, vậy— - Ồ...

– Này, nhóc. – Này, nhóc.

Con làm gì còn thức vậy?

– Không. – Không, không, không.

Không đâu, bố mẹ không cãi nhau gì cả.

Bố mẹ chẳng bao giờ cãi nhau.

Đúng thế.

Về giường đi con, nhé?

Lại đây, Charlie. Ra ngoài nào.

Đi nào, Charlie. Charlie, lại đây.

Đi thôi, Charlie.

– Buổi quậy cuối cùng của tui mình. – Gì cơ?

Ý là... với chuyện...

Hôm trước bọn tôi xem một phim tài liệu kiểu...

kiểu tận thế ấy, đúng không?

Thiên thạch, Trái Đất, chiến tranh, đủ thứ trên đời.

Ủ.

Biết không,

Xem mà mặt nó lạ lắm.

Đến cuối phim, tôi nhìn nó và hỏi:

biết không,

“Con thấy sao? Có lo không? Có—”

Tôi cứ nghĩ nó sẽ kiểu:

“Thế giờ mình làm gì đây?”

Không gì cả.

Nó hoàn toàn bình thản với chuyện thế giới diệt vong.

Nó nói thẳng luân:

“Thì... đến giờ con cũng đã có một cuộc đời tốt rồi.

Có gì đâu mà buồn?”

Jalen. Con trai tôi. 17 tuổi.

Trước hết, nó cực kỳ thông minh.

Nó làm gì cũng xuất sắc.

Nhưng tôi chỉ nghĩ: “Đó là kiểu tư duy gì vậy?”

Cơ thể tôi có thể không nói thế,

như cùng lắm 24 vậy.

Cảm ơn em nhé, cưng. Im đi, Stephen.

Nhưng nói thật...

Tôi chưa sẵn sàng để mọi thứ kết thúc đâu, đúng không?

Còn anh? Không à?

Vì nó sống trong một thế giới mà khả năng

chúng ta tự thổi bay mình bất cứ lúc nào cũng có.

Cái gì?

Nhưng chuyện đó có gì mới đâu.

Tất cả chúng ta đều lớn lên trong thời Chiến tranh Lạnh.

Mọi người ơi, không phải chuyện đó.

Ù, nhưng nhớ không, hồi đó tại mình sợ mà.

Không phải vậy. Nó đang sống thật sự.

Hiểu không? Nó cứ thế mà sống.

Ngày nào cũng hết mình. Ngày nào cũng “cháy” hết cỡ.

Đúng thật.

Và nó vui vì điều đó.

Niềm vui thì sao?

Ý là, đẹp mà.

Chẳng thèm bận tâm phải giống người khác

hay phải cố tỏ ra trưởng thành.

Á! Đệt!

Khoan... em đang nói anh đó hả?

Không, người đang sống cơ!

– Chết tiệt. – Trời ạ.

– Em giỡn thôi mà! – Cũng chết rồi.

Giỡn thôi.

Anh còn sống nhẫn mà, cưng.

– Này, tôi tìm thấy rồi! – “Cứng” á?

Ủ.

– Ôi, chết tiệt! – Trời ơi!

– Ôi trời. – Anh ổn không?

Ổn chứ?

Trời ơi, anh có sao không?

– Ôi, cái thảm. Xin lỗi— – Cái quái gì vậy?

– Chết tiệt! – Tôi xin lỗi!

Để tôi đi mua. Không, không sao đâu.

– Không, trong đó có sữa! – Tôi mua thêm. Tôi đi mua.

Chết tiệt. Không.

– Cô ấy đâu cần đâu. – Ở lại đi, không sao.

– Tuần nào cũng vậy. – Xin lỗi. Xin lỗi.

Trời ạ.

Đừng khóc vì sữa yến mạch đổ chứ, được không?

Ù, với cô thì dễ rồi.

– Trời ơi. – Ôi, Chúa ơi.

– Ngày nào cũng thế luân. – Không sao, ổn mà.

Cảm ơn nhé.

Ù... tôi chỉ hơi... hơi căng thẳng chút.

– Ừ, nhìn là biết. – Tại vì...

một diễn viên

không tham gia suất chiều thứ Bảy tới,

nên nếu anh muốn...

Ôi vãi. Anh thuộc hết lời thoại của anh ta chưa?

Lời thoại á? Ừ, tôi thuộc hết lời của các tông đồ rồi.

Của Chúa à?

Tôi chỉ biết ơn là mình mọc được bộ râu dày thế này.

Hiểu ý tôi không? Tôi trông giống tông đồ không?

– Anh yêu, gì vậy? – Anh làm sai à? Xin lỗi.

Không? Xin lỗi.

– Ôi trời. – Lúc nào cũng vậy.

Một nửa con người tôi lúc nào cũng sống trong vở kịch.

Lạy Chúa.

Đó là gánh nặng của người vợ xinh đẹp của tôi đấy.

Ôi trời.

Được rồi đó, Thánh Paul.

Ùm. Sống với nghệ sĩ đấy, mọi người. Sống với nghệ sĩ đó.

Mà này, Oyster Bay?

– Gi? – Bọn tôi chốt phòng chính rồi.

Khoan, xa vậy mà chốt sao được.

Thật ra bọn tôi vừa chốt xong.

Sao không? Cứ để họ đi.

Ý anh là sao? Có phải mãi mãi đâu.

Cứ để họ đi. Họ mới cưới mà.

Với lại hai người lúc nào chẳng chiếm căn gác “tổ tình yêu”.

Thật ra hoàn hảo mà. Tôi thích lắm.

Này, biết sao không?

Vì tui tôi đã tạo ra Jalen ở đó.

Tại tôi không sinh thêm đứa nào nữa đâu.

Không.

Ờ thì, ai mà biết được— À không, đúng thật.

Hai đứa đầu của hai người cũng đâu phải làm theo cách đó, đúng không?

Ờ... ghê thật.

– Trời ơi. – Đủ rồi đó.

– Thôi mà. Anh yêu, đừng đi, đừng đi. – Rồi, rồi. Không sao.

– Nhưng phải quan hệ thì mới có chứ. – Làm ơn đừng nói nữa.

Được rồi. Xin lỗi, xin lỗi.

Bọn tôi có quan hệ, chỉ là không...

Biết không mọi người,

hay là mình kết thúc ở đây đi?

Khoan, hai người có “làm” để sinh—?

Ù, ù. Thôi được rồi, tui tôi phải...

Thôi đủ “làm vườn” rồi đó, làm ơn.

Tôi tưởng là họ đặt vào— không, tôi tưởng hai người tạo phôi cơ mà?

Tôi mệt quá rồi.

Giì?

0'...

Sao? Sao vậy? Ngửi thấy mùi bánh à?

Ủm.

Thật à?

Không tôi nghĩ là bếp nhà tôi

mùi lúc nào cũng vậy thôi. Hiểu không?

Mà với lại, tôi vừa hâm đồ ăn trong lò nữa.

Mọi người có muốn tráng miệng không?

– Bọn tôi gọi Uber rồi. – Có bánh quy may mắn nè.

Mọi người còn nhớ Macaulay Culkin không?

Sau khi họ trở về, cậu ta thay đổi mãi mãi.

Và tôi tin thật đấy.

Em hỏi thẳng cô ấy chuyện đó à?

Ù. Cô ấy nói dối.

Cô ấy giàu hết đợi tới khi mọi người về hết.

Để còn phê cao hơn nữa. Đúng không?

Còn Christine, lúc không phê?

Cáu kỉnh cực.

May mà mình không nói cho họ.

Không thì họ chịu không nổi đâu.

Có lẽ em diễn hơi quá tay.

Quá tay?

Gì cơ?

Sao, chỉ vì một lần em gọi anh là "cứng" à?

Thì kiểu...

Ý anh là, nếu như

đó là “quá tay” theo định nghĩa của em, thì...

Được rồi, được rồi!

Em lấy một cái à?

Chứ mẹ gì nữa.

Lúc vào nhà vệ sinh, em lén lấy đó.

Nó sẽ làm em phê cực mạnh đấy.

Đúng ý em mà.

Ủm.

Kệ đi.

Em ăn nhiều hơn anh đó.

Ôi chết, chắc vậy là ngu lắm.

Em thích mà.

Trời ơi.

Khoan. Anh làm gì vậy?

Ôi trời. Anh đang làm cái quái gì vậy?

Xin lỗi. Chết tiệt.

Ôi!

Chết tiệt.

Này. Này!

Anh ổn không?

Em mới ổn không đó?

- Em nghĩ ồn. - Vậy à?

Anh ồn chứ?

Ù. Bánh vẫn chưa “ngấm”.

Anh sẽ ổn thôi.

Anh sẽ ổn.

Vãí thật.

Sao vậy?

Tôi chỉ muốn vào uống gì đó thôi.

Ù, phí vào cửa 15 đô.

– Uống nước thôi mà cũng 15 đô á? – Đây là show hài.

Comentarios

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left