As primeras 200 linias.
.: BÃO TỐ SÔ VIẾT :. THẾ CHIẾN THỨ II Ở HƯỚNG ĐÔNG.
Mùa hè năm 1944,
một năm sau thất bại nặng nề ở Kursk,
Quân đội Đức ngày càng thiếu hụt
về người, xe tăng và máy bay.
Giờ đây Hitler phải đối phó với cuộc chiến từ cả hai phía.
Trong khi quân Đức đi về phía Tây để đương đầu với
cuộc đổ bộ D-Day, Hồng quân đang
chuẩn bị một cuộc tấn công dữ dội ở phía Đông.
6. CHIẾN DỊCH BAGRATION
Giữa đêm khuya, trong vòng canh gác nghiêm ngặt, một trung đoàn xe tăng mới tinh
được đưa đến một nhà ga nằm gần biên giới Belorussia.
Ngoài xe tăng T-34, còn có những vật thể rất nặng
và cồng kềnh được đưa xuống toa tàu.
Kế hoạch của Hồng quân ở Belorussia là tối mật.
Những vật thể đó được giữ bí mật suốt nhiều ngày trời
cho tới khi chúng được lộ ra ở bãi tập.
Đó là những trục lăn sắt nặng nề,
được gắn phía trước xe T-34
và biến nó thành xe phá mìn.
Trục lăn đó sẽ kích nổ mọi quả mìn trên đường đi của xe tăng,
dọn đường an toàn cho bộ binh và các loại xe cộ khác đi sau.
Hai trung đoàn loại xe tăng công binh đó được
bí mật biên chế cho Phương diện quân Belorussia số 1.
Rõ ràng là Tư lệnh Phương diện quân, Tướng Rokossovsky,
đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công nào đó.
Nhưng với mọi người có ở đấy, lực lượng Hồng quân
ở Belorussia chỉ đang tiến hành chiến dịch phòng ngự.
Từ trên không, chỉ phát hiện thấy có những di chuyển rời khỏi chiến tuyến.
Mọi thứ được thực hiện đều tạo ấn tượng rằng, khu vực này đang bị giảm yếu đi,
rằng cuộc tấn công của Liên Xô đang được chuẩn bị ở nơi nào khác.
Tháng 6 năm 1944, vào ngày Đồng Minh
đổ bộ lên Normandy, Stalin đã viết cho Churchill:
"Cuộc tấn công mùa hè năm 1944 của Liên Xô, như chúng ta đã bàn ..."
"... ở hội nghị trước, sẽ bắt đầu vào tháng 6 này, ..."
"... ở một trong những khu vực trọng yếu của mặt trận."
Nhưng tại khu vực trọng yếu nào thì ông không thể chia sẻ cho vị lãnh đạo Đồng Minh hay được.
Ở phía Đông, vào tháng 6/1944 quân Đức đã tổ chức
phòng ngự vững chắc, cũng như họ nỗ lực
dựng rào cản cuộc đổ bộ D-Day ở Pháp.
Cụm Tập đoàn quân "Bắc" đã rút khỏi Leningrad.
Cụm Tập đoàn quân "Nam" từ bỏ Krym và phần lớn đất Ukraina.
Chỉ còn Cụm Tập đoàn quân "Trung Tâm" là giữ nguyên vị trí.
Tình thế của quân Đức ở mặt trận hình thành nên
"Ban công Belorussia" uốn cong.
Tại đây, Cụm Tập đoàn quân "Trung Tâm" đứng chắc chân.
Trong suốt mùa đông, nó đã đẩy lùi thành công
hai cuộc tấn công của Hồng quân gần Vitebsk và Orsha.
Hitler và Bộ Tổng tham mưu Đức OKH có rất nhiều việc
phải tính đến khi mùa hè tới gần.
Họ không có tin tình báo đáng tin cậy
về việc ở đâu và khi nào Hồng quân sẽ tung đòn tấn công chủ yếu.
Người Đức xác định rằng
Stalin sẽ tìm cách chọc sâu hướng về vựa ngũ cốc Ukraina,
sau đó sẽ đưa Hồng quân đánh về
Rumania xa xôi để chiếm các giếng dầu tại đây.
Do đó, vào mùa hè 1944, số xe tăng, máy bay và
lính dự trữ quý giá của Đức được gửi xuống phương Nam.
Khi Bộ Tổng Tham Mưu Liên Xô Stavka
biết được Đức chi viện cho Ukraina,
họ thêm tin tưởng vào quyết định tung đòn tấn công bất ngờ ở Belorussia.
Tại đây, Hồng quân sẽ có cơ hội trả thù cho thất bại tồi tệ
trước quân Đức trong những tháng đầu cuộc chiến.
Chiến dịch này mang mật danh "Bagration". (Tên vị tướng Nga trong Chiến tranh Vệ quốc chống Napoleon xâm lược năm 1812 - Danngoc)
Stavka lên kế hoạch cho một chuỗi đột kích vào hai sườn của
Cụm TĐQ Trung Tâm Đức
rồi bao vây nó ở gần Vitebsk và Bobruisk.
Sau đó Hồng quân sẽ tiến về Minsk,
cắt đứt đường rút lui của Đức.
Kế hoạch của Hồng quân chủ yếu là làm
lạc hướng hoàn toàn sự chú ý của Cụm TĐQ Trung Tâm.
Chưa bao giờ Hồng quân tự đặt cho mình một mục tiêu khổng lồ và đầy tham vọng đến vậy.
Tướng Rokossovsky đề nghị Phương diện quân Belorussia 1
của mình ban đầu sẽ thực hiện 2 mũi tấn công đồng thời vào
sườn phải quân Đức ở Bobruisk và Slushk.
Mỗi mũi đều được giao quyền ưu tiên ngang nhau.
Điều này mâu thuẫn với học thuyết quân sự Sô Viết,
theo đó chỉ có một mũi tấn công chính,
các mũi khác có vai trò phụ trợ.
Konstantin Konstantinovich Rokossovsky là
một anh hùng từng được huân chương thời WWI và Nội Chiến.
Nhưng do có gốc Ba Lan, ông là nạn nhân
cuộc Thanh trừng của Stalin năm 1937.
Dù bị công an mật NKVD tra tấn,
ông vẫn không nhận tội hay
tố giác đồng nghiệp.
Ông được tha năm 1940 và khôi phục cấp bậc.
Vào đầu cuộc chiến, ông chỉ huy một quân đoàn cơ giới
rồi leo rất nhanh lên vị trí chỉ huy cao cấp.
Tháng 5/1944, Rokossovsky được Stavka gọi đến họp
để biện giải cho đề xuất của mình.
Thật là một cảnh lãng mạn khi kế hoạch của ông
sử dụng hai mũi chọc sâu đồng thời đã bị chỉ trích dữ dội.
Trong hồi ký của mình, Rokossovsky viết:
"Tôi hai lần bị yêu cầu bước sang phòng bên cạnh để nghĩ ..."
"... cho chín về nhận xét của Tổng tư lệnh Tối cao (Stalin) ..."
"... Và mỗi lần quay trở lại, tôi lại càng khăng khăng tin rằng mình đúng."
Cuối cùng, Stalin nói: "Sự khăng khăng của Tư lệnh PDQ chứng tỏ rằng
"... kế hoạch tấn công đã được cân nhắc kỹ lưỡng. "
"... Đó là bảo đảm vững chắc cho thành công."
Đề xuất của Rokossovsky liền được thông qua.
Vitebsk được phòng thủ bởi Tập đoàn quân Xe tăng 3 của Tướng Reinhardt.
Nhưng mặc cho tên gọi đầy ấn tượng, đến năm 1944
TĐQ Xe tăng 3 chỉ còn lại một nửa số xe tăng.
Đầu chiến tranh, Tướng Reinhardt chỉ huy Sư đoàn Xe tăng số 4
rồi lên thay Hoth làm Tư lệnh Panzer Gruppen 3
trong Trận Maskva năm 1941. Năm đó, xe tăng ông ta đã
chỉ còn cách thủ đô Liên Xô có 50 km.
Cụm TĐQ Trung tâm bao gồm 4 Tập đoàn quân
với tổng quân số khoảng 1 triệu người.
Chiến dịch Bagration là chiến dịch lớn nhất
và được chuẩn bị kỹ nhất trong chiến tranh, tính tới thời điểm này.
Nếu người Đức biết được sự chuẩn bị,
họ sẽ lập tức tăng cường cho mặt trận Belorussia.
Rừng rậm và đầm lầy thôi cũng đã đủ khó khăn cản trở rồi.
Nếu quân Đức chi viện ở đây thì thật là thảm họa.
Đo dó, giữ được bí mật là vấn đề quan trọng tột cùng.
Mọi việc chuyển quân đều phải làm ban đêm,
ngụy trang cẩn thận và không được bật đèn.
Những cọc sơn trắng được cắm
bên đường để lái xe đi cho đúng.
Đuôi xe và cửa sau được
sơn trắng để xe đi sau trông thấy.
Các đơn vị phải tới được điểm hẹn trước bình minh
rồi lập tức tấp vào và nguy trang xe cộ.
Phải có giấy phép đặc biệt mới được lái xe vào ban ngày,
và chưa đầy 100 giấy phép như vậy được cấp cho mỗi tập đoàn quân.
Máy bay Liên Xô bay qua đầu kiểm tra những đoàn xe ngụy trang.
Nếu phi công phát hiện ra đơn vị Hồng quân,
anh ta sẽ thả xuống một cờ hiệu.
Làm vậy chỉ huy đơn vị sẽ biết lính mình
có thể bị lộ và phải ngụy trang cho kỹ hơn.
Các biện pháp an ninh được áp dụng từ trên xuống dưới.
Kế hoạch được lập tay chỉ bởi 2 hoặc 3 sĩ quan
rồi đích thân Tư lệnh PDQ cầm về Bộ Tổng Stavka.
Quanh Vitebsk, người ta quyết định không
đưa xe tăng đi đầu trong giai đoạn 1 của cuộc tấn công.
Có quá nhiều nguy hiểm nếu chúng bị phát hiện ra.
Liên lạc điện đài của Hồng quân im bặt.
Các đơn vị Nga dường như đang
đi phép vì radio không hoạt động.
Nhưng như lời một lính Đức nhận xét:
"... người Nga đang làm trái lệ khi hoàn toàn không thấy liên lạc điện đài."
Trong khi đó, binh lính Sô Viết tập luyện
cách đi qua vùng đầm lầy và rừng rậm xứ Belorussia.
Bộ binh tập cách vượt qua đầm lầy,
cách bơi, cách định hướng khi ở trong rừng.
Nhiều người chế ra loại ván để
đi trong đầm lầy mà không bị chìm.
Họ làm những tuyến đường để
kéo đại liên, cối và pháo nhẹ qua đầm lầy.
Các súc gỗ và những bó củi buộc chặt
được rải xuống làm đường cho xe đi.
Trong khi đó, hàng hậu cần được tới tấp chở đến bằng tàu hỏa.
Bộ Tổng TM Stavka ra lệnh cấp cho binh lính
gấp 5 lần cơ số đạn thông thường khi tấn công.
Số đạn pháo, đạn bộ binh và lựu đạn cần đến
6.500 toa tàu hàng để vận chuyển.
Tổng cộng, 400.000 tấn đạn dược,
300.000 tấn nhiên liệu và
hơn 500.000 tấn thực phẩm và thức ăn cho ngựa
đã được phân phối cho quân lính ở Belorussia.
Thế tức là mỗi ngày có 100 đoàn
tàu hàng chuyển tới Phương diện quân này.
Không thể hoàn toàn che giấu hết được một chiến dịch tầm cỡ như vậy.
Nhưng Bộ Tổng TM Đức OKH vẫn cho rằng
Hồng quân sẽ tấn công vào Ukraina.
Thống chế Busch, Tư lệnh Cụm TĐQ Trung Tâm,
ba ngày trước chiến dịch của Liên Xô vẫn đi phép bình thường.
Cụm TĐQ 1 triệu người của ông ta sắp bị tấn công bởi lực lượng
phối hợp của 4 Phương diện quân Liên Xô
gồm 2,4 triệu quân, 5.200 xe tăng
và pháo tự hành, 5.300 máy bay.
Những chuẩn bị cuối cùng cho
cuộc tấn công là của công binh Hồng quân.
Cả hai bên đều gài mìn dày đặc phía trước phòng tuyến của mình.
Giờ đây công binh phải bò vào các bãi mìn và
bắt tay dọn quang đường cho cuộc tấn công.
Họ phải làm việc trong bóng tối và luôn giữ yên lặng,
và chỉ có vỏn vẹn hai đêm để hoàn tất công việc.
Thành phần cốt yếu của mỗi quả mìn là kíp nổ.
Ấn lên đó là mìn nổ.
Gỡ mìn trước hết là phải tìm thấy quả mìn,
gỡ hoặc vô hiệu quá kíp nổ, sau đó
đem quả mìn đã gỡ tới nơi an toàn.
Các đội gỡ mìn phải làm thật nhanh và yên lặng,
họ biết rõ chỉ một sơ suất là họ mất mạng.
Để tiết kiệm thời gian, công binh chỉ gỡ bỏ kíp nổ
và để mặc quả mìn tại chỗ.
Họ cũng phải gỡ các bẫy mìn của quân Đức,
bao gồm những dây bẫy mìn ẩn dưới lớp cỏ cao mùa hè.
Cả hai bên đều phải liên tục cải thiện
nâng cấp cách thức đối phó với những thủ thuật mới
do công binh nghĩ ra.
Từng bước một, công binh dọn đường
đi qua khu vực chết người này.
Chỉ trong hai đêm, họ đã gỡ được 34.000 quả mìn.
Đó là giai đoạn chuẩn bị cuối cùng.
Băng qua những lối đã dọn dẹp này, Hồng quân sắp sửa
thực hiện chiến dịch lớn và mang tính quyết định nhất trong lịch sử.
No comments yet. Be the first to leave one.