As primeras 200 linias.
Tập 21: Trí thủ Nhị long sơn
Tống Giang giết người! Tống Giang giết người!
Tống Giang giết con ta rồi!
Tống Giang! Tống Giang!
Tống Giang! Ta phải ...
Ta phải giải ngươi lên quan!
Tống Giang! Ta phải bắt ngươi lên quan!
Uy vũ!!!
Uy vũ!!!
Ngươi tên gì? Có chuyện gì mà đánh trống báo quan?
Tôi họ Diêm, có đứa con gái tên Tích Kiều!
Làm thiếp của Tống Giang,
Hôm qua không rõ nguyên do,
Hắn cãi nhau với con bé,
Hắn dùng đao chém chết con gái ta,
Lại còn phóng hỏa đốt nhà, thủ tiêu tang chứng!
Thế nên hôm nay ta đến cầu Huyện thái gia,
Xin ngài thay ta chủ trì công đạo!
Ngươi đừng nói bậy, Tống Giang là áp ti của huyện ta.
Chấp pháp như sơn.
Hắn làm sao có thể biết mà phạm pháp, giết con gái bà chứ?
Ta có con dao của y làm chứng!
Qủa là con dao của Tống áp ti!
Xin đại nhân hãy rửa oan cho con gái ta!
Xin hãy làm chủ cho nó!
Bắt Tống Giang tới!
Cử hai người tới nhà Tống Giang!
Dẫn hắn đến đây cho ta!
Vâng!
Ta lại hỏi ngươi!
Ngươi nói Tống Giang giết con gái ngươi,
Con ngươi và hắn có xích mích gì?
Đã đến nước này!
Ta cũng chẳng giữ thể diện làm gì nữa!
Con ta có gian tình!
Bị Tống Giang bắt được!
Hắn vặn hỏi, rồi hai người to tiếng,
Tống Giang giết nó!
Con gái ta thật đáng thương, mới vừa mười tám!
Đẹp như hoa như ngọc!
Ngươi còn chứng cứ gì không?
Con ta thông gian với hắn,
Trương Văn Viễn, có thật không?
Tiểu nhân đáng chết!
Tiểu nhân đáng chết!
Bẩm đại nhân, Tống áp ti không có ở nhà!
Không có ở nhà sao?
Hắn nhất định vẫn còn ở trong nhà!
Nhất định là như vậy!
Chu Đồng! Lôi hòanh!
Có! Có!
Hai ngươi lại đi thêm lần nữa vậy!
Đến nhà cha của hắn.
Nếu hắn có ở đó thì giải hắn đến đây tra xét!
Không được có sai sót gì, nghe chưa!
Vâng! Vâng!
Không cần các ngươi nữa, về đi!
Lôi bộ đầu, đây chẳng phải công vụ hay sao?
Tất nhiên bọn thuộc hạ phải theo rồi!
Các ngươi không nghe huyện lệnh đại nhân ra lệnh sao?
Ngài muốn chúng ta áp giải Tống áp ti tới tra hỏi.
Chứ đâu phải là giải về quy án!
Thế thì các ngươi đi theo làm gì, còn không mau về đi!
Về nhanh! Vâng vâng!
Hết chuyện rồi, đi đi đi! Về về!
Ta sợ lần này là thật.
Lần này sợ không qua nổi!
Tri huyện đại nhân chẳng phải đã nói,
Nếu Tống Giang đang ở nhà thì mới bắt hay sao?
Thế nếu không có?
Thì chúng ta cứ tay không mà về thôi!
Anh!
Anh, có chuyện gì sao?
Anh giết người rồi!
Anh, cuối cùng là chuyện gì? Anh...
Anh ba!
Anh muốn gặp cha một lát!
Con bất hiếu!
Trước đây con đã nói chuyện này rồi,
Con còn viết cả thư,
Muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con,
Con đã tính đến tai họa ngày hôm nay,
Thì đâu cần hoang mang quá.
Con hồ đồ trong phút chốc gây ra tai họa,
Tổn hại nhân mạng, liên lụy cả người vô tội,
Con đến gặp ta thế này,
Có phải là đã có ý trốn đi,
Con nửa đời chấp pháp,
Sao có thể gây án bỏ trốn được,
Nếu con đã không muốn trốn.
Thì sao lại phải lẩn tránh quan binh
Lén về thăm ta thế này,
Con bất hiếu,
Con chỉ muốn tới thăm cha lần cuối,
Nếu con đầu thú, ta có thể đi thăm con mà,
Lẽ nào con không muốn đầu thú?
Con định tìm cái chết ư?
Con nửa đời trong sạch,
Tận trung với nước với dân,
Ngờ đâu nay phạm vào huyết án
Tiếc thương kẻ vô tội, bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi,
Tội con đáng muôn chết,
Hai vị đô đầu, thật quý hóa quá!
Hôm nay lại đến tệ xá,
Cha ơi! Hai vị đô đầu đến chơi này!
Tìm cho kĩ đi!
Nghe nói Tống gia có nhiều phòng ốc ngóc ngách lắm đó!
Chưa biết chừng có cả đường hầm,
Anh phải tìm cho kĩ đó,
Cái đó anh khỏi phải dặn,
Tìm bắt người, cả huyện này tôi mà đứng thứ hai,
Thì chả ai dám đứng nhất cả!
Đi tìm mau! Đi đi!
Ở đây không có!
Cũng chả có đường hầm,
Tìm luôn trong phòng lão thái công!
Không cần đâu!
Phòng ông ấy bé xíu, ai trốn trong đó được,
Hơn nữa, ta không không nên làm kinh động đến ông ấy!
Tôi với anh gánh tội đâu có nổi,
Ừ, anh nói có lí lắm!
Chúng ta đã tìm khắp nơi, thế là hết trách nhiệm rồi,
Thôi đi về!
Cũng chỉ có cách đó! Về thôi!
Tống Giang đang ở đây!
Hai người không cần phải giả vờ không nhìn thấy ta nữa,
Mau giải ta về nha môn thôi,
Ca ca à, sao huynh cứ không hiểu lòng chúng đệ thế?
Diêm bà đã báo quan rồi,
Có nhân chứng vật chứng,
Huynh mà về, chắc chắn là bị phán tội chết,
Tống Giang phạm tội, chết là đáng lắm!
Ca ca à!
Tội này là tội chém đầu,
Đầu rơi xuống đất, mà lương tâm thanh thản được thì tốt,
Đi thôi!
Anh ba! Anh ơi! Anh ơi! Tống Thanh! Chú ngăn anh chú lại đi!
Anh ơi! Anh ơi!
Tống Giang giết người,
Phóng hỏa đốt nhà,
Làm người vô tội bị thương,
Nhân chứng vật chứng đầy đủ.
Nhưng niệm tình đây là một vụ ngộ sát,
Bắt lửa cũng là tai nạn ngoài ý muốn,
Nên miễn tội chết,
Đánh hai mươi gậy, thích chữ đầy xuống Giang Châu,
Lập tức thi hành!
Tiểu nhị!
Đại sư phụ, ngày muốn dùng gì ạ?
Mang cho ta thịt nhiều rượu nhiều!
Vâng!
Khoan!
Không cần rượu nữa, mang thịt ra là được!
Hiểu rồi ạ!
Đây, thịt đến rồi!
Trà nóng đây, ngài từ từ thưởng thức!
Này, ta muốn hỏi ngươi một chuyện!
Lí tiểu nhị. Ngài cần gì cứ hỏi, tiểu nhân biết sẽ trả lời ngay!
Ngươi mở tiệm ở đây bao lâu rồi?
Cũng khoảng năm năm rồi!
Ta muốn hỏi thăm tin tức của một người, Ngài muốn hỏi ai?
Nghe đồn gần đây ở nhà lao Thương Châu,
Có một tù nhân mới đến,
Nghe nói người ấy từng là giáo đầu ở Đông Kinh,
Ngài hỏi ông ấy có việc gì?
Ta mang thư từ Đông Kinh đến cho ông ấy,
Có phải là Trương giáo đầu ở Đông Kinh cử ngài tới?
Ngươi cũng biết ông ta sao?
Sao tôi lại không biết được?
Người ngài muốn tìm là Lâm giáo đầu,
Cũng tức là con rể của Trương giáo đầu đúng không?
Đúng thế!
Nhờ ngươi chỉ giúp ta,
Ta phải đi đâu tìm Lâm giáo đầu đây?
Ngài từ xa lặn lội đến đây,
Ta cũng chẳng giấu gì ngài,
Lẽ nào có chuyện gì xảy đến với Lâm giáo đầu?
Chuyện lớn lắm,
Ngày ở Đông Kinh Lâm giáo đầu đã giúp tiểu nhân,
Ngài ấy là ân nhân của tiểu nhân,
Mấy tháng trước ngài ấy đến đây,
Tiêủ nhân định báo đáp ân nghĩa lúc trước,
Ngờ đâu,
Ngài ấy đã đắc tội với Cao thái úy,
Cao thái úy cử mấy tay thân tín tới,
Cấu kết với cai ngục và sai bạt ở đây,
Có ý mưu hại ngài ấy!
Lâm huynh có sao không?
Xin lỗi!
Ngài thật khỏe quá! Xin lỗi! Xin lỗi! Ta lỡ tay!
Người cứ nói tiếp đi!
Vừa hay,
Bọn ấy lại đến đây bàn bạc,
Tiểu nhân nghe lỏm được,
Liền báo ngay cho ân công,
May quá!
Sau đó thế nào?
Sau đó ân công của ta, Bị phái đi canh giữ kho cỏ ở núi Thiên Vương,
Bọn ấy định phóng hỏa kho cỏ, thiêu chết ân công ta.
May mà ông trời có mắt!
No comments yet. Be the first to leave one.