أول 200 سطر.
NETFLIX GIỚI THIỆU
"Điều gì vĩnh cửu thì không chết.
Qua nhiều niên kỷ kỳ lạ, cái chết thậm chí có thể biến mất."
Tôi không thể làm gì.
Ta không thể chôn thằng bé ở đây.
30 NĂM SAU
Các ngôn ngữ Canaanite, cũng như tiếng Aram và Ugaritic,
đều là một phần nhóm phụ
của các ngôn ngữ Do Thái Bắc Tây Âu.
Được rồi.
Hôm nay đến đây thôi.
Tuần tới ta sẽ gặp nhau.
Sao rồi?
Cho con tiền được không? Con đi đây.
Đi đâu?
Con sẽ ăn tối với Diego, rồi bọn con đến quán bar.
Camila, ta định ăn tối cùng nhau mà?
Nhưng là thứ Bảy.
Dành một ngày thứ Bảy với gia đình không chết đâu.
Ngày mai ta có thể ở bên nhau.
Ta có thể tới... trung tâm thương mại.
Ta sẽ ăn tối ở nhà, rồi con có thể đi, được chứ?
- Con mời Diego nhé? - Ừ.
Mẹ nói đi.
- Chào. - Chào cô.
- Cháu thế nào, Diego? - Ổn ạ.
- Cháu muốn đến ăn tối không? - Cháu rất thích.
Tuyệt, con sẽ đi với Diego và gặp mẹ ở đó.
Được rồi.
Tạm biệt.
Tiến sĩ, ta nhận được bản thảo từ Durango.
Cô đến xem nhé?
Đợi đến thứ Hai đi?
Cô không muốn đợi đâu.
Đây hẳn là bản thảo cổ nhất tôi từng thấy.
Không thể tin nó được bảo quản tốt thế.
Ai… ai mang nó đến, vì mục đích gì?
Nó được gửi bởi một bưu tá.
Đã ai thấy nó chưa?
Chưa.
Làm ơn, nói với bác sĩ
tôi sẽ có bản tóm tắt chi tiết sớm nhất có thể.
- Tôi sẽ mang nó theo. - Vâng.
Cảm ơn.
Em về rồi!
Cái quái...
Chết tiệt...
Em đi làm sao?
Khẩn cấp, nhưng không nghiêm trọng.
Còn các con?
Trong phòng chúng.
Còn bữa tối?
- Luis. - Ừ?
Bữa tối?
Sắp xong rồi, em yêu.
Ồ.
Làm ơn, đừng để nó trong phòng khách.
Ừ, em yêu.
Fernanda, cẩn thận!
Cái gì thế?
Công việc. Không có gì.
Chắc rồi. Con tin mẹ.
Mẹ nghiêm túc đấy.
Mẹ không thích con lục lọi đồ của mẹ, được chứ?
Sếp nói gì cũng đúng ạ.
Ôi.
Xin lỗi, không biết anh ở đây.
Đừng lo. Sao thế?
Ồ, không có gì, chỉ là…
Em muốn cho chị xem cái này, từ…
- Chị sẽ ra ngay đó. - Vâng.
Không, khoan.
Em không muốn à?
Có, nhưng hơi kỳ khi gia đình em cũng ở đây.
Lỡ bố em mở cửa thì sao?
Cái gì thế?
Em xin lỗi. Em không biết hai người...
Không có gì đâu.
Hai người làm chuyện đó rồi?
Chưa.
- Sao chậm vậy? - Vì em mở cửa.
Không, chị đùa đấy.
- Chị không muốn nó xảy ra ở đây. - Ở đâu, khách sạn?
Anh làm phiền không?
Không.
Thật ra, em đang cho Camila xem cuốn sách này.
Rất thú vị. Mẹ mang về hôm nay.
Cái gì đây?
Trông giống Necronomicon.
Necronomicon là gì?
Đó là một cuốn sách nghi lễ gọi Người Xưa.
Cuốn Sách Của Cái Chết, anh đã nghe...
Hư cấu thôi.
Lovecraft sáng tác câu chuyện, vào những năm 1920.
Đó là điều chị nghĩ thôi.
Em đã đánh thức Người Xưa?
Rõ ràng rồi.
- Bao nhiêu? - Năm.
- Em có cặp với ai không? - Dĩ nhiên.
Em làm nghi lễ nào chưa?
Không, em đã nghĩ đến, nhưng nó quá phức tạp.
Chỉ để vui thôi. Em nghiêm túc quá đấy.
Không! Này, mọi thứ có thể và nên tuân theo phương pháp khoa học.
Nếu không, ta sẽ tin đủ thứ vớ vẩn.
- Nó có thể được chứng minh. - Nếu ta thử thì sao?
Như thế, ta có thể xem nó có thật hay không.
Em thích ý đó.
Được rồi.
- Ta phải nắm tay nhau. - Nến?
Nào, đừng nói nhảm nữa.
- Ngôn ngữ gì đây? - Tiếng Latin.
Anh không biết tiếng Latin.
Để em xem.
Đọc đi.
Ta hiến tế cơ thể mình
làm con tàu chở bóng tối, Ctulhu.
Và với những lời này,
ta chứng rằng ngươi, Cthylla, con gái Ctulhu đã rất…
Chết tiệt!
Chà!
Không thể nào!
Mời đi lối này.
Chào buổi chiều, mọi người.
Tên tôi là Karl Nüni.
Cảm ơn vì đã đến, thưa Cha.
Tôi không phải linh mục.
Vậy nên gọi ngài là gì?
Cô đã nhốt bà ấy lại.
Đừng hại mẹ tôi.
Bà ấy già rồi.
Guadalupe Rodríguez, bà có đây không?
Quỷ, hiện hình đi.
Ta là Chúa của ngươi.
Mở cửa, Cha, mở cửa!
Mẹ!
Mẹ!
Mẹ! Ngươi đã làm gì bà ấy, đồ khốn?
- Mẹ! - Mẹ ơi.
Mẹ ổn chứ?
Mẹ ổn chứ?
Có đau không?
Đủ rồi đấy.
Cầu Chúa trả ơn Cha.
Khỏe không, da trắng?
Giá tăng à?
Không, đều ở đó.
Vớ vẩn, Jorge.
- Tôi có thể kiếm thêm nếu ông muốn. - Quên đi.
Tĩnh tâm đi, con.
Ta nghe rồi.
Xin Cha ban phước, vì con có tội.
Nói đi, con.
Con?
Không muốn biết tình hình sao?
Anh còn sống. Đó là câu trả lời rồi.
Anh đi đâu vậy?
Ai cũng cần rũ bỏ con quỷ của mình.
Chuyện với gia đình sao rồi? Ổn chứ?
Tôi quá mệt rồi.
Muốn phê một tí không?
Cuối cùng, nó tốt cho cả hai ta, phải không?
Anh sẽ không bao giờ hiểu, trừ khi…
Mỗi người một sở thích.
Anh cũng sẽ không hiểu đâu.
Trừ khi...
Này.
Karl…
Đừng ở trong bóng tối.
Tận hưởng đi.
ROME, Ý, ĐỨC.
Fernanda?
- Sao thế ạ? - Mẹ đã bảo con không được làm thế.
Xin lỗi, không tái phạm.
Bọn con đi đây, bố.
Tốt lắm.
Trông các con tuyệt lắm!
- Gọi bố nếu cần gì nhé? - Vâng.
- Vui vẻ nhé. Tạm biệt. - Tạm biệt.
Romina!
- Cậu thế nào? - Vẫn khỏe, còn cậu?
Cậu thế nào?
Ta vẫn đi cắm trại chứ?
Đi uống gì đi.
- Ba tequila? - Tequila.
Cho ba ly tequila!
Không tequila? Nước thôi.
- Một nước. - Một nước.
Này, cái quái gì thế? Đang xếp hàng!
- Cô ấy buồn nôn. - Tôi không quan tâm, xếp hàng!
- Im đi, con khốn! - Tôi đếch quan tâm.
- Camila! - Này!
Em ổn chứ?
Này.
Này, em ổn chứ?
Này.
Anh làm gì vậy?
Sao?
Đi thôi.
Chào! Chào buổi sáng!
Con muốn ăn!
No comments yet. Be the first to leave one.