أول 200 سطر.
Cô có định nói gì không đấy?
Tiền của anh mà.
Ông ta làm gì ở đây?
Một người bạn của tôi vừa đi qua.
Heshie. Ông ấy là buổi 3:00.
Yeah, baby.
- Có chuyện quái gì thế? - Dông bão.
- Jackie. - Cậu ngửi thấy không?
Mưa rồi.
Bác sĩ Melfi, cô làm cái quái gì tôi thế.
Cứ ngủ đi.
Sao mày vẫn thức? Mai phải đến trường cơ mà.
Đang cố gắng phá kỷ lục.
- Mẹ đi ngủ chưa? - Rồi.
Bố đi đâu về đấy?
Máy nghiền rác bị hỏng ở chỗ Barone Sanitation.
Dịch vào.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
Bắt đầu!
Cẩn thận mấy con ma.
Cái tay cầm này không chuẩn.
Ừ, con đang đè bẹp bố.
Thế tình hình dạo này thế nào?
Trường lớp ra sao?
Bố phải tập trung vào. Ván mới.
- Bất công - Đó gọi là chấp.
- Thôi nào! - Bố đang thắng này!
- Một tay thôi nhé. - Con không thấy gì.
Bỏ ra!
Thôi nào!
Con thua rồi.
Tránh bị phân tán, bài học cho mày đấy.
10 phút nữa phải lên giường đấy.
Andretti, nghe tao nói không đấy?
Chúc ngủ ngon, bố.
Chúc ngủ ngon.
Em đỗ xe ở đâu?
Ở chỗ đỗ xe,
- Không ai theo em cả. - Adriana, có thì em cũng không biết.
Thế à, như thể Tony Soprano trốn ở ghế sau.
- Anh đa nghi quá. - Lấy xe ra đây.
Ra đây, ra đây, ông ở đâu rồi!
Bỏ em ra!
Có thể là bất cứ ai, bất cứ lúc nào, anh còn không biết có phải Tony không.
Anh đưa ma túy đá cho con gái ông ta.
Điều anh không chắc ông ấy biết.
Nhìn cổ tay em này, đỏ hết rồi.
Anh xin lỗi.
Nhưng anh thì bị lôi ra Meadowlands, bị túm ngay cổ đây này!
Giả bị hành hình!
Gì?
- Gì? - Không có gì.
- Không cái gì? - Anh không muốn biết đâu, tin em đi.
Biết cái gì?
Em nghe các y tá nói anh phẹt ra quần.
Có phải như vậy không?
Ra lấy xe! Ta có thể về chỗ Brendan...
...làm vài nháy rồi xem có chuyện gì?
Xin em!
Brendan, đi nào. Dậy đi.
Thằng ngu để cửa mở.
- Em phải đi tiểu. - Cứ đi đi.
Này Einstein, mày phải nhìn thấy tao ở bệnh viện, cần 3 con y tá--
Ừ, ừ.
Đó là thông điệp, cảm ơn.
Hay lắm, Anth!
Trong vòng 5, 4, 3, 2...
Này, xem kìa.
- Mày thấy buồn cười lắm hả? - Cái gì, cái gì buồn cười?
Tôi chẳng làm gì cả.
Mày nháy máy tao lần nữa, thì đừng hối tiếc.
Bọn tôi chả biết anh nói gì cả?
"Mẹ mày như cứt." Tin nhắn sáng tạo thật.
- Có lẽ bà ta như thế? - Thế à.
Thế sao mày ăn hết bánh donut bà ấy mang đến trại,
Rồi đến khóc lóc với bà ấy, "Cháu nhớ nhà quá, cô Piocosta"
Sao mày không im đi?
Ăn cái donut nữa đi, thằng béo ỵ.
Tao sẽ giết nó!
Thằng khốn!
Này, can ra, can ra.
Thầy muốn hai đứa đứng im 5 phút, ngay bây giờ!
Gặp lại tuần sau, bác sĩ.
-Anh Dante, anh quên cái này. - Cám ơn.
- Đừng quên xỉa răng. - Cô cứu sống tôi.
Được rồi, gặp lại tuần sau,
Tôi giúp gì được cho ông?
Ông ?
Ông ?
Ôi, chúa ơi.
- Tôi đang suy nghĩ lại. - Về cái gì.
Việc này, tất cả chuyện này.
Tính bảo mật.
Tôi đến đây, tôi kể chuyện cho cô, tôi không biết tính an toàn thế nào.
Tôi hiểu những lo ngại của anh.
Nhưng tôi đã nói với anh về các nguyên tắc:
Miễn là tôi không nghe thấy gì có thể quy tội...
Cô đếch hiểu gì cả. Chỉ đến đây thôi cũng đủ chết tôi rồi.
Ai đó nhìn thấy tôi, rồi nói với người khác, chẳng mấy chốc tôi nổi tiếng!
Tôi tưởng ta đã có tiến bộ về sự mặc cảm của anh.
Cô là ai thế?
Tại sao việc đó lại quan trọng với anh?
Mẹ tôi bảo tôi đừng bao giờ trả lời bằng câu hỏi khác.
Vậy mẹ anh có dạy anh gì đó.
Nếu tôi hỏi cô về cuộc sống, cô nói chuyện với ai, tin ai...?
Tôi sẽ phải sử dụng quyền được im lặng.
Vui tính đấy.
Tôi xin lỗi, tôi không để ý những gì tôi nói.
Tôi xin lỗi.
- Tại sao chị ở đây? - Chris bảo chị đến đón em.
Chris? Sao, có chuyện gì à? Có liên quan đến bố à?
Tại sao Chris lại cử chị?
Brendan có nhận được thơ của em không?
Lại lệnh khám nhà nữa à, gọi bọn chúng là Cục điều tra nhảm nhí...
Mày nói với ông già đúng không?
Anh làm em giật mình! Có chuyện gì thế?
Bọn tao phải chuyển đến Florida vì mày không biết giữ miệng.
Anh đang nói cái gì thế?
Brendan có hỏi về tôi không.
Đưa ta ra khỏi đây! Ra khỏi đây!
- Mày có nói với ông già về vụ ma túy không? - Về ma túy? Anh điên à?
Mày không hiểu à? Vụ này nghiêm trọng!
Bỏ em ra.
Dừng ngay lại!
Ông ấy lo cho anh, ông ấy cứ hỏi anh ở đâu.
Anh xin lỗi đã làm em đau.
Em ghét việc là người nhà Soprano.
Này đừng có nói thế, phỉ báng đấy.
Kệ mẹ anh!
Được rồi, đi thôi.
Nhớ hồi còn bé không?
Anh sẽ mua cho một bữa ăn nhanh.
Hai người đã đi đâu thế?
Đây là áo mới bà con mua cho, sao lại trong sọt rác.
Đó là đồ Westport. đồ đấy giờ hết mốt rồi.
Con nói gì cơ?
Con đã đánh nhau.
Hi vọng là thằng kia cũng rách áo như thế. Với ai?
Con không bị tóm, không bị trừ hạnh kiểm đâu.
Anthony, ai?
-Jeremy. -Jeremy Piocosta?
Hai đứa đi cắm trại với nhau, mẹ tưởng bọn mày là bạn?
Nếu thông tin chỉ có thế để mẹ gọi cô Piocosta.
Không, mẹ, đợi đã, đừng gọi!
Bọn các con cần học giá trị của đồng tiền.
- Con sẽ rửa xe cho mẹ. - Con làm quấy quá lắm.
Lần này con sẽ làm tốt, hứa đấy!
Đừng gọi điện, con sẽ trả lại tiền.
40 đô la đấy, Anthony.
Con biết, con biết.
Mẹ!
Mẹ thế nào?
Mày đến làm gì?
Mẹ nhớ hiệu bánh không? Ferrara's?
Con mang mẹ ít bánh hạnh nhân.
Chúng ngọt lắm.
Mẹ nói gì thế? Mẹ thích chúng lắm mà?
Giám đốc sự kiện, Rosie, nói...
...họ tổ chức chuyến đi chơi trong thành phố.
Có ăn tối và xem diễn.
Và mẹ không muốn đi.
- Mẹ không thích những người ở đây. - Mẹ có biết họ đâu.
Và thành phố thì.
Toàn người lớn ỵ ra quần.
- Không còn như thế nữa - Tên Giuliani...
Mẹ cứ đi tham quan đi.
Những bà mẹ ném con mình ra khỏi cửa sổ nhà cao tầng.
Mẹ lúc nào cũng chuyện ném trẻ con ra cửa sổ.
Mẹ không giao lưu với các bà khác, hay nói chuyện với các ông cụ ở đây.
- Mẹ không tận dụng cơ hội. - Mày quan tâm làm gì.
Không thấy thì việc gì phải nghĩ.
Con đâu có nghĩ như vậy.
Con, Carm, lũ trẻ không nghĩ thế.
Tao ước gì Chúa đón tao về luôn.
Con đến đây để vui lên. Mẹ nghĩ thế có sai lầm không?
Mày đang châm biếm à?
Mẹ không đổ hết vấn đề lên con được.
Đây là nhà nghỉ hưu đắt nhất ở New Jersey.
Nếu mẹ muốn, mẹ có thể hạnh phúc ở đây.
Mẹ đang vứt toẹt hết đi.
Nói với mẹ mà ngôn ngữ hay quá nhỉ.
- Mẹ muốn bánh hạnh nhân không ? - Tao không quan tâm.
Để ra ngoài một ít cho lũ dở hơi.
Tạm biệt mẹ.
Họ nói hôm nay có thể mưa.
Anh đang làm cái quái gì thế?
Chỗ này cách nhà tôi cả tiếng.
Ông là đàn bà à, đi lắp bọng đái đi, mẹ tôi sống ở đây.
Tôi không thấy tiện lắm.
Không thấy tiện? Sao ta không gặp ở đồn cảnh sát?
Chính phủ sẽ thích lắm đấy nếu có ảnh ta cho vào lưu niệm.
Anh có gì cho tôi?
Đây.
- "Jennifer Melfi, M.D."? - Nhân thân của cô ta, hoạt động hàng ngày.
Và quan hệ cá nhân giữa anh và cô ta là...
Không phải chuyện của anh.
Không thể trách tôi hỏi được.
Anh thấy chán cuộc sống rồi à?
À ừ, suốt ngày bắt gái điếm và lũ nghiện.
Với lại, trả tiền trợ cấp cho vợ khi lương có $40,000 một năm...
No comments yet. Be the first to leave one.