أول 200 سطر.
TRƯỜNG TRUNG HỌC HAYDEN
SÂN NHÀ CỦA ĐỘI WARRIORS
O'Donnell, giữ sức cho trận đấu đi.
Em chỉ làm nóng một chút mà thầy.
Thầy vừa nói chuyện lại với người chiêu mộ. Tối nay anh ta sẽ đến.
Em chỉ cần chơi hay bằng một nửa khả năng em thôi...
anh ta sẽ cấp cho em học bổng toàn phần.
Lên thẳng đại học và cả thế giới sẽ nằm trong tay em.
Cám ơn thầy.
Được rồi, các cậu, tập hợp lại đây. Đến giờ chụp ảnh rồi.
Đừng làm vỡ máy ảnh đấy.
Chờ một chút. Ned vẫn chưa tới.
Ai quan tâm chứ? Cậu ta thật vô tích sự.
Điều đó không có nghĩa gì hết, cậu ấy là một phần của đội.
Xin lỗi em tới trễ! Xin lỗi em tới trễ!
Nhưng em sẽ là Cai ngục kiểu gì...
khi em rời bữa tiệc ngay lúc trận chiến với con bằng mã đang hồi gay cấn chứ?
Xem Thầy phù thủy ẻo lả của chúng ta kìa.
Ned, anh là bạn tốt nhất của em, anh luôn ủng hộ em mà.
Nhưng nếu em xuất hiện với trang phục phù hợp hơn thì sẽ tốt hơn đấy.
O'Donnell. Cậu và nhóc George chụp ảnh chung nhé?
- Vâng. Vâng. - Chỉ một giây thôi.
Cho cậu nhóc một chỗ nào. Tất cả đây rồi.
Tốt lắm các cậu. Khuỵu gối xuống nào.
Nào, các cậu phải làm cho các cô mê mẩn chứ, phải không? Nào.
Được. Chụp nhé. 3, 2, 1.
Này, Kem Vani.
Chúng ta còn trận đấu đấy. Vào đây đi.
Anh bạn, anh phải đi. Anh phải đi.
Ôi trời, xem đằng kia đi.
Cô nàng quyến rũ đó là ai vậy?
Ồ, đó là bạn gái của anh.
Xông thẳng lên, anh bạn.
Ôi xem cô gái của anh này. - Chào.
Anh mừng là em ở đây, Scar. Chuyện chiêu mộ này làm anh hồi hộp quá.
Anh có cảm giác như cả tương lai của mình nằm trong trận đấu này.
Phải. Phải, em biết anh cảm thấy thế nào.
Ừ? Mọi thứ...? Mọi thứ ổn phải không?
Ồ phải. Mọi thứ hoàn toàn ổn.
- Hoàn toàn ư? - Hoàn toàn đấy.
O'Donnell.
Anh phải đi đây. Gặp em sau nhé.
Em ổn chứ?
Ừm, ừm...
- Chúng ta có thể nói chuyện này sau. - Không. Cho anh biết đi.
Đây là đêm quan trọng của anh. Hãy tận hưởng.
Anh không thể nếu em không nói cho anh biết có chuyện gì.
Được rồi.
Ừm...
O'Donnell!
Tỉnh lại đi!
O'Donnell!
Cậu đang làm gì vậy?
Scar! Scar, này.
Này, Scarlet.
- Này, này. Này, em làm gì vậy? - Mike, anh đang làm gì vậy?
Nghe này, anh và em phải cùng nhau vượt qua chuyện này, được chứ?
- Còn trận đấu. Là tương lai của anh. - Không, đứa trẻ mới là tương lai của anh.
- Như thế thật điên rồ. - Em là tương lai của anh.
Em không thể để anh quẳng tất cả đi được. Em sẽ không để anh làm thế.
Cám ơn đã cho anh ở nhờ, Ned.
Ồ không vấn đề gì.
- Anh làm đội trưởng tốt chứ? - Anh làm tốt.
Này, Mike?
Mike, em có thể thấy anh đang mất tinh thần, nhưng hãy tin em.
Anh thấy Scarlet đá anh ra khỏi nhà...
và bọn trẻ không muốn có quan hệ gì với anh, thật ra...
Em nghĩ đó gần như là điều tệ nhất, phải không?
Phải, đúng vậy.
Em không thấy khả quan về vụ đó.
Này! Hôm nay anh sẽ được thăng chức phải không?
Phải. Phải, đúng vậy.
Hôm nay mọi việc sẽ thật tốt đẹp với anh.
Hạ chúng đi.
Em yêu anh!
HÃNG DƯỢC PHẨM WYATT
Vậy là cuối cùng...
điều các nhà liên hiệp muốn chúng ta tập trung...
là có thể, trong những trường hợp chắc chắn...
việc "dựng đứng" trong 4 tiếng không phải là điều kinh khủng lắm.
Được rồi. Tiếp theo.
Như các bạn đã biết, hôm nay tôi tự hào nêu tên giám đốc bán hàng khu vực mới.
- Đây rồi. - Các bạn biết đó...
tôi đã làm trong ngành dược phẩm được gần 2 năm...
và mọi người luôn hỏi tôi, "Cần những gì trở thành giám đốc bán hàng khu vực?"
Khả năng lãnh đạo.
Sự dũng cảm.
Lòng chính trực.
Nhưng quan trọng nhất là sự cống hiến cho công ty.
Nên xin chúc mừng. Mike.
Mike, qua trái một chút để tôi chúc mừng giám đốc bán hàng khu vực mới, Wendy!
Ôi lạy Chúa. Ôi lạy Chúa.
Ra ngoài uống chút gì đi, các cô nàng của tôi.
Làm tốt lắm, cô bạn!
Tạm biệt, cám ơn.
Gặp lại lúc thực hành nhé.
Mike. Có chuyện gì vậy, anh bạn?
Chà, để tôi cho anh biết có chuyện gì. Anh đùa với tôi sao?
Wendy mới làm có 2 tháng. Tôi đã làm ở đây 16 năm rồi.
Tôi đạt doanh số cao nhất trong nhóm.
Anh nên nghĩ đó là 1 lời khen.
Cứ nghĩ vầy, "Anh quá quan trọng đến nỗi không thể thăng chức."
- Anh đúng là... - Suỵt, suỵt, xin chào?
Này, anh bạn. Không, không, không, mình có thời gian.
Chà. Mình biết rồi, phải chứ? Nghe này, cô ta đúng là có...
Có nhiều cô và chỉ có một vị trí, nhưng các bạn đã cổ vũ mình hết lòng.
- Cậu xứng đáng, Wendy à. - Cám ơn cậu.
Wendy! Wendy! Wendy!
Này các cậu! Ôi lạy Chúa.
Ồ, có chuyện này còn tuyệt hơn nữa, chúng ta sẽ đến nhà hàng T.G.I. Friday's!
- Ôi! - Á!
Mike O'Donnell.
Tôi có biết ông không?
Không. Nhưng tôi biết cậu.
Ồ vậy sao?
Ngôi sao Trung học. Không bao giờ sống hết tiềm năng.
Sớm hay muộn thì tất cả các cậu cũng quay về trường cũ.
Đứng đó và nhìn vào bức ảnh lưu dấu những ngày tháng huy hoàng...
tự hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Với tôi các cậu đang sống trong quá khứ.
Tất nhiên tôi muốn sống trong quá khứ.
Hồi đó thật sự tốt hơn bây giờ nhiều.
Tôi cá là cậu ước gì mình có thể quay lại quá khứ.
Chà. Ông nói đúng đấy.
Cậu chắc chứ?
Ồ, chắc mà.
- Bố. - Chào chú O'Donnell.
- Chào các quý cô. - Bố đang làm gì ở đây vậy?
Ố, bố chỉ đang nói chuyện với...
không ai cả.
Không có gì. Bố xong việc sớm và bố nghĩ ta có thể đi ăn kem.
Cùng nhau sao?
- Tại sao ạ? - Ta đi đón em chứ, được không?
Anh cần gì khác không?
Không, được rồi.
Có vấn đề gì vậy? Đây từng là nơi con rất yêu thích mà.
- Ta thường đến đây vào sinh nhật con. - Khi con 8 tuổi.
Al, mùa bóng rổ sắp đến rồi.
- Con sẵn sàng chưa? - Rồi ạ.
- Con có tập cú ném từ ngoài không? - Ừm.
- Chuyền bóng? - Tốt ạ.
- Đi bóng? - Thật sự rất tốt.
Chỉ tốt thôi thì không đủ để giành được học bổng đâu.
Ý con là rất tuyệt. Rất tuyệt bố ạ. Rất tuyệt.
Vậy mới là con của bố. Hãy nhớ không quan trọng con to lớn thế nào
mà con chơi hay ra sao.
Nhất trí nào.
À, Maggie đã vào được Georgetown.
Maggie, tuyệt quá.
Con có thể vặn nhỏ...?
Được rồi, gặp lại các con sớm nhé.
Yêu các con. Trò chuyện với các con rất vui.
Em đang làm cái quái gì vậy?
Em đang làm cái quái gì vậy?
Này, đó là đồ của anh.
Sao em lại phá sân vườn của chúng ta?
Không phải của chúng ta, mà là của em, nhớ chứ?
Anh đã chọn không lấy gì. Và em có cái sân.
Em muốn biến nó thành nơi trưng bày cho khách hàng.
- Khách hàng nào? - Thiết kế cảnh quan.
Thiết kế cảnh quan?
Em sẽ cho mọi người biết em có thể làm gì.
Phải, này, việc ly hôn phải 2 tuần nữa mới xong, nên em không có quyền.
Thật sao? Vậy sau 18 năm trời nghe anh rên rỉ...
về những điều anh có thể làm nếu không có em, giờ em không có quyền sao?
- Chỉ là anh đã tốn sức cho cái sân này. - Vậy sao?
Thật sao? Chẳng hạn cái lò nướng thịt hả?
Phải.
Phải. Theo em nhớ thì anh tốn khoảng một tiếng làm nó...
và sau đó mất 2 ngày phàn nàn về việc...
nếu anh vào đại học, anh đã có thể thuê ai đó làm việc này.
- Anh không nghĩ là mất hết 2 ngày đâu. - Hay cái võng ở đằng kia.
Phải.
Anh cũng bỏ cuộc vì anh quyết định không cần cố gắng nữa.
Nghe này, em hãy cố nhìn mọi việc theo hướng của anh.
Anh cực kỳ thất vọng với cuộc đời mình.
Em chưa từng yêu cầu anh phải cưới em.
Phải, nhưng anh đã làm rồi.
Chà...
vậy thì anh không phải ban ơn cho em thêm nữa.
Chúng mình sẽ không cản đường nhau nữa, được chứ?
- Scar... - Em gặp anh ở tòa nhé? Trong phiên xử.
Scarlet.
Naomi!
- Cậu đến rồi. - Tất nhiên là tớ phải đến.
Tớ là phụ dâu kiểu gì nếu không nắm tay cậu trong suốt vụ ly hôn chứ?
Giờ nhớ này. Lần đầu tiên luôn là lần khó nhất.
- Mike. - Naomi.
- Naomi. - Tôi không quan tâm.
Đi thôi. Ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho cậu. Quay lại làm việc thôi.
Phải, mình thật là tệ hại.
Bà mẹ độc thân với 2 đứa con vị thành viên và tay thì đầy phân bón.
Cậu sẽ rất tuyệt. Cậu có cặp mông của cậu bé 12 tuổi.
Nghe tuyệt lắm. Tôi hy vọng con gái tôi nghe thấy.
Ừm. Lần cuối cậu tẩy lông là khi nào?
Tạm biệt Mike.
Tạm biệt.
Cậu có chắc không?
Chúa ơi.
Này! Xuống khỏi đó đi!
No comments yet. Be the first to leave one.