Jerry Seinfeld: 23 Hours to Kill

Jerry Seinfeld: 23 Hours to Kill

تنزيل الترجمة Vietnamese

معلومات الإصدار

Jerry Seinfeld 23 Hours To Kill WEBRip Netflix vi
تعليق من Hidenclow
Phụ đề được Rip từ Netflix

الوسوم

webrip
web
BRip
نشرت في: 2020-05-21
تنزيلات: 30
ضعاف السمع: No

معاينة ترجمة Vietnamese

أول 200 سطر.

HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT CỦA NETFLIX

JERRY SEINFELD TRONG

Anh Seinfeld, tối nay anh diễn phải không?

Phải.

Họ báo đường bay bận không hạ cánh được.

- Anh muốn tôi làm gì? - Không sao.

Thả tôi ở đâu dọc đây cũng được.

Cảm ơn!

Cảm ơn rất nhiều!

Chúa ơi.

Khoảng khắc thật đẹp.

Cảm giác thật tuyệt. Thành tích tuyệt vời này...

là về quý vị.

Điều quý vị vừa trải qua...

bước ra, đối mặt với...

những trở ngại tất nhiên của cuộc đời.

Những kẻ khó tính, việc dàn xếp, lên kế hoạch.

Bạn bè khó chịu, nhiều trong số họ bạn đang ngồi cạnh...

không hiểu tại sao, là kẻ

hỏi tới lui những câu rắc rối thừa thãi,

hỏi chuyện câu "Ai sẽ tham dự"?

"Khi nào thì đi?" và "Đi bằng cách nào?"

"Mày đón tao nhé?", "Tao đón mày nhé?"

"Cùng đường mà.", "Ngược hướng."

"Xe tao." "Xe mày."

"Một xe.", "Hai xe."

"Ăn lúc nào đây? Mày ăn chưa? Tao không ăn."

"Mày ăn chứ? Tao đói." "Tao no rồi."

"Tao đã ăn kẹo Jolly Ranchers cả ngày. Tao cần đồ ăn tử tế."

"Vé thì sao? Ai cầm vé?

Mày có vé chưa?"

Hôm nay nghe từ "vé" mấy lần rồi?

"Đừng quên vé."

"Cậu có vé chưa?", "Rồi, có rồi!"

"Cậu mua vé cho họ chưa?" "Tôi không mua cho họ.

Họ phải tự mua vé.

Lần trước tao mua vé giùm mà họ không trả tiền."

Sao bạn bè lại phiền phức thế?

Những người mà các bạn chọn ở bên.

Thật vô lý.

Ngay lập tức mọi người bỏ họ...

nếu không phiền phức hơn

khi tìm người bạn mới, hiểu các vấn đề rắc rối họ gặp phải

mà họ cứ mặc kệ...

thay đổi tên và số điện thoại trong máy,

xóa các số liên lạc cũ.

"Mặc xác nó. Mình sẽ vượt qua được lũ ngốc này.

Dù sao cũng ăn, nghỉ, xem phim như thế.

Mình bên ai thì có khác gì?"

"Chỉ muốn ra ngoài." Đây là ra ngoài.

Mọi người nói về việc đi ra ngoài.

"Ta nên ra ngoài. Đi chơi thôi. Ta không hẹn hò."

Chà...

chính là đây.

Giờ, chuyện tốt về việc ra ngoài là không phải đi lâu nữa.

Đủ lâu để có cảm giác kế theo, mà ai cũng có được.

Và cảm giác đó là "Mình phải về thôi."

Sau những cố gắng

bạn làm để có được chỗ ngồi hiện tại,

thì lúc này mới qua nửa cơn ác mộng.

Dù bạn ở đâu, nơi nào, sẽ có lúc,

bạn sẽ phải ra khỏi đó.

Bạn đang làm việc; lại muốn về nhà.

Bạn ở nhà. "Làm việc cả tuần rồi. Đi chơi thôi."

Đi chơi, lại khuya rồi. "Mình phải về."

"Mình phải dậy.", "Mình phải tới sân bay."

"Khi nào lên máy bay?" Máy bay cất cánh.

"Khi nào máy bay hạ cánh?" Máy bay hạ cánh.

"Sao không mở cửa để ra ngoài?"

Không ai muốn ở đâu cả.

Không ai thích gì cả.

Chúng ta gàn dở, cáu kỉnh,

rồi giải quyết việc đó bằng cách luôn di chuyển.

Vậy nên...

ta nghĩ ra thứ này, thứ ta đang làm đây.

Đây là một sự kiện đặc biệt giả tạo, thổi phồng, thừa thãi.

Nó chính là thế đấy.

Rằng nhiều người nỗ lực phối hợp tổ chức

chỉ để mọi người giết thời gian.

Vậy nên tôi ở đây. Tiện thể tôi cũng rảnh.

Tôi cho bạn biết. Các bạn biết tôi. Bạn và tôi...

Nào, ta biết nhau ở mức độ nhất định...

qua các thiết bị, dù có thể...

đến giờ đã rất nhiều năm.

Ta cùng trải qua cuộc sống. Một điều thật đẹp.

Các bạn biết tôi làm gì.

Các bạn biết thu nhập, lối sống của tôi.

Mọi người biết rằng...

ngay lúc này tôi có thể ở bất kỳ đâu.

Giờ thì nói thật đi. Nếu các bạn là tôi,

liệu có đứng tại đây, hoàn thành một buổi diễn này?

Có thể có... hoặc không.

Tuy nhiên, tôi rất vui được ở đây.

Tôi thích ở đây.

Đây có thể là địa điểm tôi thích nhất,

ngay đây, ngay lúc này. Có thể lắm.

Chúng tôi yêu anh!

Cảm ơn. Tôi cũng yêu mọi người.

Đây chính là kiểu quan hệ thân mật mà tôi thích.

Tôi yêu mọi người, mọi người yêu tôi, dù ta sẽ không gặp mặt.

Đó là mọi thứ ta làm để yên trí

cuộc đời không hề tệ.

Một mục đích khác của buổi diễn. Mai bạn khoe,

"Đời tôi đâu tệ. Gặp cả diễn viên hài có show trên TV ở thập niên 90

ở nhà hát Beacon đường Broadway, New York."

Dù đời các bạn rất tệ.

Tôi biết điều đó vì biết đời ai cũng tệ.

Đời bạn tệ. Đời tôi cũng tệ.

Có lẽ không tệ bằng.

Nhưng, trong vô số điều tệ hại...

của đời người, đời ai cũng tệ. Không sao cả.

Đừng thấy buồn vì đời mình tệ hại.

Bài học quý giá nhất mọi người học được:

"Tệ" và "tuyệt" rất gần nhau.

Chúng không khác lắm đâu.

Ta sống ở New York.

Ở đây tôi chán nghe về các quán ăn ngon.

"Jerry, tối qua bọn tôi đã đến một nhà hàng rất tuyệt.

Ngon lắm. Anh sẽ thích.

Anh ta sẽ thích Anh ta thích không? Anh sẽ thích."

"Anh." Hiểu sao bạn bè lại chọn bạn chứ?

"Anh. Anh ta thích không?

Anh ta sẽ thích nơi đó."

"Anh thích chứ?" "Tôi thì mặc kệ, nhưng anh..."

Tôi không nhà hàng tuyệt vời. Không thích thứ gì tuyệt vời.

Tôi tìm món không tệ. "Món đó thế nào?" "Không tệ."

Nghe tuyệt đấy. Tới đó và xử lý thôi."

"Muốn biết món đặc sản?" "Không. Là đặc sản,

thì thêm vào thực đơn đi.

Tôi không thích đồ ăn phải quảng cáo để được gọi."

Chả hiểu anh đang nói gì.

"Chúng tôi sẽ áp chảo. Sẽ cuộn rau."

"Chúng tôi sẽ phủ thêm sốt hầm từ thứ gì đó."

Đừng phủ thêm nữa. Không chịu nổi phủ thêm gì nữa!

Quá nhiều đồ phủ thêm!

Có lẽ nếu không giảm quá nhiều sẽ chẳng cần phủ thêm!

Bữa ăn mất hai tiếng rưỡi.

Xong thì mông cũng ê ẩm. Không ngon bằng nửa

bát ngũ cốc Lucky Charm với Pepsi.

Séc luôn đi theo cả quyển, mẩu chuyện về hóa đơn.

Chuyện là thế này.

Ngày xưa, bạn ăn món sườn. Câu chuyện có thế.

Sau đó bạn đi ra phố cùng bạn bè,

"Tôi không nghĩ nó... Có ngon không?" Ai cũng nói "ngon."

"Tôi không nghĩ ngon thế. Anh nghĩ sao?"

"Thật tệ nhỉ? Chỗ đó tệ quá. "

Nhiều quán ăn rất tệ!

Rồi bạn đi xem bóng chày, mua bánh mỳ kẹp xúc xích.

Xúc xích nguội tanh.

Bánh mì không nướng.

Người bán hàng là cựu tù nhân được ân xá giao việc làm.

Bạn luôn thích món bánh kẹp xúc xích đó.

Có tệ không? Tệ.

Có tuyệt không? Tuyệt.

Chúng gần nhau thế đấy!

"Tệ" và "tuyệt" là hai chỉ số duy nhất

người ta dùng để đánh giá mọi thứ.

"Này, đi xem phim mới đi. Nghe nói tuyệt lắm."

"Thật à? Nghe nói nó tệ."

"Sao tệ được? Phải tuyệt chứ."

"Nghe nói đoạn đầu thì tuyệt, còn sau đó lại tệ."

"Ồ, tệ thật." "Phải. Lẽ ra nó tuyệt lắm."

Tôi đã bảo "tuyệt" và "tệ" là một mà.

Bạn ăn kem ốc quế. Bước trên phố,

kem tuột khỏi ốc quế,

rơi xuống vỉa hè. Tệ quá.

Bạn sẽ nói gì? "Tuyệt."

Đồ ăn là chủ đề hay. Bàn về nó thêm chút đi.

Vì tôi đã tới Las Vegas vài tháng trước.

Ai cũng bảo"Jerry, anh nên đi ăn buffet.

Họ có tiệc buffet.

Nào. Ăn buffet anh lấy gì cũng được."

Mục tiêu của tiệc buffet là gì?

"Mọi chuyện đã tệ rồi.

Sao ta làm nó càng tệ hơn?

Sao không đưa những người

đang vật lộn kiểm soát khẩu phần ăn...

tới các bữa tiệc ăn uống trụy lạc đế vương Caligula

với lượng tiêu thụ không giới hạn của con người?

Hãy dựng cầu trượt sirô sôcôla thật ấn tượng ở lối vào.

Tiệc buffet giống như dẫn chó đến cửa hàng đồ thú cưng

rồi để chú chó tự đi mua sắm.

Bạn đưa ví cho nó ở bãi đỗ xe và bảo,

"Hãy vào và chọn đồ mày nghĩ...

là đủ thức ăn cho mày nhé?

Hãy tự quyết nhé chó.

Tao sẽ đợi trong xe.

Để hé cửa sổ cho tao thở."

Mọi người không kiểm soát tốt ở tiệc ăn uống không giám sát.

Chả ai bước vào nhà hàng mà gọi "Cho tôi kem yogurt,

sườn non, bánh kẹp thịt, càng cua, bốn cái bánh, và trứng ốp la."

Làm như đang gọi bữa ăn cuối cùng

lên bàn ăn vậy.

Nó giống một mẫu hình hoàn hảo của mọi vấn đề về cảm xúc

và khó khăn cá nhân.

Họ cứ đi quanh. Cầm chìa đĩa ra.

"Đây là vụ tôi đang xử lý.

Đĩa salad với một viên kem ở trên.

Có vài vấn đề chưa xử lý được

mà tôi cố nghĩ cách tại tiệc buffet."

التعليقات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left