أول 200 سطر.
KỊCH BẢN TRONG GIẤC MƠ
Bố, bố ơi.
Không sao đâu con.
Bố, bố. Bố ơi, giúp con với!
Bố ơi, xin hãy cứu con!
Xin hãy cứu con!
Và, ừm, con đoán là...
Ừ, rồi con tỉnh dậy.
Tại sao bố không làm gì cả?
Con không biết.
Bây giờ hình như đã ba lần rồi.
Tại sao bố cứ đứng đó?
Đừng khiến con bé cảm thấy có lỗi vì những giấc mơ của nó, Paul.
Con không nhìn thấy bố như vậy phải không?
Đó không phải theo con nghĩ bố sẽ phản ứng trong cuộc sống thực.
Nếu con đang trôi nổi?
Có nhớ lần con suýt chết đuối không?
Bố đã phản ứng nhanh thế nào mà.
Lúc đó nó mới bốn tuổi thôi.
Con nhớ bố đã kể cho con nghe rồi.
- Tạm biệt. - Hannah!
Hãy nhớ tối nay con phải ở nhà với Sophie đấy.
Không, đó là tối mai.
Không, vở kịch diễn ra vào tối nay. Luôn luôn là tối nay.
Thực sự, nó không thể ở một mình trong vài giờ được sao?
Em không ngại đâu.
Em đã đồng ý chuyện này.
Tốt. Tạm biệt.
Vậy em có nên gặp anh ở đó, hoặc...
Tất nhiên rồi.
Anh không chắc sẽ mất bao lâu với Sheila, nên...
- Anh lo lắng phải không? - Không thật sự lắm.
Anh... anh nghĩ nó sẽ tốt thôi.
Anh nghĩ cô ấy sẽ hiểu,
hy vọng sẽ xin lỗi và thế là xong.
Anh ghi lại nó được không?
- Em nghiêm túc chứ? - Vâng.
Chỉ phần âm thanh trên điện thoại của anh.
Em muốn nghe xem cô ấy phản ứng thế nào.
Chà.
Nghe như trả thù vậy, Janet.
Được, anh sẽ suy nghĩ về chuyện đó.
Nhưng anh nên đi, kẻo trễ giờ.
Không, anh sẽ ổn thôi.
- Chúc một ngày tốt lành. - Em cũng vậy.
Vì vậy, khi nói về thiết kế thích ứng,
tại sao ngựa vằn lại có hình dáng như vậy?
Ta có thể nhận ra nó cách xa hàng dặm,
thế nên nó không có nhiều chức năng, phải không?
Có ai biết lý thuyết nào về sọc đen và trắng
giúp có thể mang lại lợi ích không?
Không ai?
Từ những gì chúng ta biết, việc ngụy trang không hiệu quả
trong việc hòa nhập với môi trường.
Đúng hơn, đó là việc hòa nhập với bầy đàn.
Các em thấy đấy, kẻ săn mồi cần xác định được con mồi.
Chúng không thể tấn công cả bầy được.
Vì vậy, nếu thò đầu ra ngoài,
nó biến mình thành mục tiêu.
- Vâng. - Nghe hợp lý phải không?
Này. Này, tập trung nào.
- Có phải nó diễn ra vậy không? - Không, bây giờ khác rồi.
Em có muốn chia sẻ thảo luận của mình với lớp không?
Lấy làm tiếc. Không.
Được rồi, bởi vì em vừa biến mình thành mục tiêu
bằng cách phát biểu những lời không suy nghĩ.
Em có hiểu được sự tương tự?
Em hiểu được sự tương tự.
Được rồi, tốt. Vì vậy, ngược lại,
có ai có thể nghĩ ra những trường hợp mà việc kiên trì
có thể mang lại lợi ích cho quá trình tiến hóa không?
- Vâng. - Ờ, giao phối?
Giao phối.
Chào mừng đến với Madre.
Xin chào, tôi có đặt một bàn cho Paul.
Cái gì?
Xin lỗi, tôi không biết anh sao?
Tôi không biết phải không?
Vâng tôi...
Có lẽ vậy, Osler. Tôi... tôi là giáo sư dạy ở đó.
Không. Không, tôi không đến đó.
- Gần đây anh có thường đến không? - Không.
Vâng. Được rồi, ừ, xin lỗi. Tôi...
có một cảm giác quen quen hoặc...
- Brian phải không? - Paul.
Chào Paul.
Ồ, rất vui được gặp anh.
Vâng, đã lâu lắm rồi, Sheila.
Tôi gần như không nhận ra anh.
Ồ, vậy à? Có lẽ do để râu?
Không, toàn bộ, anh biết đấy...
Vậy cô ở thành phố này bao lâu rồi?
Mới vài ngày, đến thăm anh trai tôi.
Mọi việc với anh thế nào?
- Anh vẫn ở Osler phải không? - Đúng vậy.
Tôi nghe nói cô đang phát hành một bài báo khác.
Ồ, vâng, ừ, bây giờ chúng tôi đang thực hiện những sửa đổi cuối cùng.
Vì vậy, nó... trông có vẻ ổn.
Cuối cùng thì kết thúc ở đâu? Ấn phẩm nào?
Ờ, anh có muốn... Chúng ta có nên xem thực đơn không?
Vâng. Tuy nhiên, ấn phẩm nào?
Ừm, Thiên nhiên.
Thiên nhiên?
Vâng. Chúng tôi rất vui vì điều đó.
Ý tôi là, nó đã được một thời gian, vậy, vâng.
Tại sao cô chưa liên lạc với tôi?
- Cái gì? - Tại sao tôi không được ghi nhận?
Ý anh là sao?
Ồ, thôi nào, trí thông minh bầy đàn?
Thuật toán đàn kiến?
Vâng.
Nghe có vẻ cực kỳ giống với nghiên cứu của tôi lúc này.
À, tôi... Ý anh là từ trường cao học phải không?
Đúng. Thậm chí hồi đó cô không thèm
quan tâm đến mạng lưới.
Cô đã già rồi.
Vâng, tôi... tôi... ý tôi là, tôi đã mở rộng sở trường của mình
trong 30 năm qua.
Cô đang sử dụng "antelligence" phải không? Cô biết tôi đã đặt ra chữ đó, phải không?
Tôi không dùng chữ "antelligence".
Hãy nhìn xem, có sự khác biệt lớn giữa việc nói về một ý tưởng
và thực sự làm mọi công việc.
Không, không, tôi đang làm việc. Tôi viết một cuốn sách.
Uh, anh có nhà xuất bản không?
À, tôi... tôi muốn hoàn thành nó trước khi đưa nó ra.
Tôi không muốn bị ảnh hưởng bởi
bất kỳ chương trình nghị sự nào của công ty.
- Tôi có thể đọc bản thảo, hay... - Tại sao vậy?
- Cô có cần thêm tài liệu không? - Thôi nào, Paul.
Làm người lớn đi.
Anh đã viết được bao xa rồi?
Chà, tôi vẫn chưa thực sự bắt đầu ngồi xuống
để viết nó, nhưng...
Vì vậy, kiểu này đã phá hỏng mọi thứ đối với tôi, Sheila.
Chỉ là chưa có tiền để viết. Ý tôi là...
Ít nhất cô có thể cho tôi mượn được không?
Không có gì sai khi chỉ là một giáo sư, Paul.
Anh cũng không cần phải là một nhà nghiên cứu.
Làm ơn đi, Sheila. Tôi cần số tiền này.
- Paul. - Jan.
- Chào. - Em có vé không?
Vâng. Thế nào rồi?
Cái gì, ồ, ý em là với Sheila à?
Vâng.
Vâng. À vâng, em biết đấy, đó là vấn đề kỹ thuật.
Ý anh là, cô ấy hoàn toàn hiểu được lập luận của anh,
nhưng em biết đấy, chúng tôi vẫn chưa giải quyết xong chuyện đó.
Thật à? Vậy tiếp theo là gì?
Anh sẽ nghĩ ra thôi.
Được rồi. Chà, cô ấy có biện minh không?
- Anh có ghi âm lại không? - Không, không.
Em biết đấy, anh có cảm giác như là vô đạo đức hay gì đó.
- Em muốn vào trong không? - Vâng.
Paul. Paul!
Ah! Tôi nghĩ đó là anh.
- Claire? - Vâng.
Chào, Chúa ơi.
Ồ, rất vui được gặp hai người.
Vừa xem vở kịch phải không?
Ừ, ừ. Tất nhiên rồi.
- Đây là vợ tôi, Janet. - Ồ, chào.
- Chào. - Tôi là Claire.
- Chào Janet. - Anh kết hôn khi nào vậy?
Chà. Đó là khoảng, để xem nào...
- 15 năm. - Ừ, 15 năm trước.
Tôi rất vui vì đã gặp anh.
Gần đây anh đã ở trong tâm trí tôi rất nhiều.
Xin lỗi. Làm sao hai người quen nhau?
Ồ, à, Claire và anh từng hẹn hò.
Vâng.
Hoang dại phải không?
Dù sao thì gần đây anh cũng đã ở trong tâm trí tôi.
Vâng? Tôi, ừ... đã lâu rồi tôi không nghĩ về cô.
Được rồi. Thật tốt khi được biết, tôi đoán vậy.
Dù sao đi nữa, lý do mà anh luôn hiện lên trong tâm trí tôi
là vì anh cứ xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
- Thật sao? - Vâng.
Giống như, rất nhiều trong vài tuần qua.
Nó thật kì lạ.
Anh không làm gì cả. Anh chỉ ở đó,
ngay cả khi giấc mơ hoàn toàn không liên quan đến anh.
Giống như giấc mơ đêm hôm nọ,
một người bạn thân của tôi đang nằm trên đường,
bị ô tô đâm, chảy máu, chết trong vòng tay của tôi, đúng không?
Và sau đó... tất nhiên đây chỉ là trong giấc mơ.
Và đột nhiên,
thấy anh, chỉ đi dạo ngang qua thôi.
Ồ. Tôi... ý tôi, chuyện đó thật kỳ lạ.
Vậy là tôi không can thiệp gì cả à? Tôi... tôi không giúp gì sao?
Anh vẫn đang làm điều đó à?
- Cái gì? - Tìm kiếm sự xúc phạm.
Không, anh không làm gì cả, nhưng không phải là tôi trách anh.
Tôi vừa định nói bác sĩ trị liệu của tôi
đã đề nghị tôi liên hệ với anh.
Rằng có lẽ anh và tôi cần phải giải quyết điều gì đó,
anh biết đấy, trong tiềm thức.
Cô... cô có biết anh ấy ở đây không?
Không, không, không, tôi chỉ tình cờ gặp các bạn,
có cảm giác giống như một dấu hiệu, cô biết đấy, sự đồng bộ.
Được rồi. Được rồi. Vâng.
No comments yet. Be the first to leave one.