أول 200 سطر.
Nếu tôi có thể mang hắn tới trước mặt anh thì thế nào?
Kẻ đã hủy hoại cuộc đời của anh?
Nếu tôi có thể bảo đảm rằng anh sẽ thoát được
thì anh có giết hắn không?
Huy chương blackmore
Tôi biết đây là chiếc thứ 2 của anh
Xin chúc mừng
Rất vinh dự cho anh
Vậy à?
Lệnh của hội đồng sẽ sớm đến thôi.
Lệnh cuối cùng à?
Phải
Thế còn kẻ đánh bom?
Nó không còn là vấn đề của anh nữa.
Tôi không cần phải nhắc lại anh
về tính chất quan trọng của nhiệm vụ cuối cùng này của anh.
Vậy hãy vui lòng cứ nghỉ ngơi đi
Mọi sự nghi ngờ huấn luyện cho chúng ta.
Giúp chúng ta làm tốt hơn việc của mình.
Chẳng gì hơn bệnh nhân tâm thần khó hiểu này.
Hắn có năng lực.
Chính xác về thời gian.
Người ta đã gán cho hắn cái tên kẻ đánh bom xịt.
Lần này chúng ta đã chặn được hắn.
Nhưng đó chỉ là một đợt tấn công nhỏ.
Đây mới là kế hoạch lớn của hắn.
Tháng 3 năm 1975.
Hắn vẫn thay đổi ngày đó.
Vụ nổ sẽ san phẳng 10 khối nhà ở New York
và giết hơn 11,000 người.
Mọi việc chúng ta làm để ngăn chặn hắn đã thất bại.
Nhưng lần này tôi đã tới rất gần rồi.
Chỉ thử một lần nữa thôi.
Các mô đã được lấy.
Quá trình cấy ghép tái tạo rất ổn định.
Nhưng anh biết đấy
anh trông sẽ khác những gì mà anh vẫn nhớ.
Mắt sẽ lành.
Anh sẽ hồi phục tốt cho nhiệm vụ cuối cùng này.
Và rồi tôi sẽ bị loại bỏ.
Nó không chỉ là những chấn thương trên cơ thể.
Giờ đăng nhập vào trường thời gian của anh nhiều hơn
bất cứ đặc vụ nào khác mà tôi từng đăng ký.
Những rủi ro là có thực.
Những vết sẹo đã bắt đầu lành rất tốt.
Thanh quản của anh đã giảm
nhưng sẽ không thể phát triển lại chính xác như trước.
Thế là đi tong sự nghiệp ca hát của tôi.
Sẽ mất đi vài thứ trước đây vẫn có.
Tôi đã thay đổi quá nhiều
e rằng ngay cả mẹ tôi cũng không nhận ra tôi mất.
Cuối cùng thì hôm nay lệnh cũng đến.
Tôi đoán
chắc là vậy.
Khi anh nghe được cái này thì bẩy năm đã qua rồi.
Nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta
nó cũng quan trọng như nhiệm vụ cuối cùng vậy.
Từng thứ một sẽ dẫn chúng tới gần hơn điểm đến cuối cùng.
Thư ông, xin hãy giơ tay phải lên.
Ông có long trọng thề sẽ tuân theo những phép tắc và quy định
đặt ra bởi t.B.R. Mã 7286 không? - Tôi thề.
Ông có đồng ý trong phạm vi nhiệm vụ của ông dù có xảy ra bất cứ sai lệch nào
cũng sẽ bị xét xử ở tòa án chiến tranh không? Và sẽ bị kết án
tử hình bằng tiêm thuốc độc.
Tôi đồng ý.
Cám ơn ông, thưa ông.
Cám ơn.
Thời gian. Nó bắt kịp tất cả chúng ta.
Ngay cả trong những công việc thường ngày.
Tôi đoán anh có thể nói chúng ta được ban tặng.
Lạy chúa, Jesus, nghe thật ngạo mạn khi hét to lên như vậy.
Thôi được.
Tôi sẽ nói một cách dễ hiểu hơn.
Tôi đoán anh có thể nói
chúng ta sinh ra để làm việc này.
Này, nhìn thằng đồng bóng kìa.
Ông về đi, Derek.
Tôi có thể lấy gì cho anh?
Vẫn như cũ.
Vẫn như cũ. Thật à?
Để chai đấy.
Nhìn anh tôi đoán không phải anh đang ăn mừng.
Nhìn tôi á?
Trông tôi thế nào?
Chỉ là nói chuyện thôi mà. Jesus.
Ngã rồi!
Này, anh bạn, thêm hai nữa.
Bia để chiêu rượu, phải không?
Anh là nhân viên mới.
Phải, tôi mới làm ở đây được vài tuần.
Thế à? Công việc thế nào?
Cũng tương đối.
Mọi người đều ở nhà hết.
Bởi một thằng đánh bom xịt to con tồi tệ à?
Phải, tôi đoán vậy.
Thích thế à.
Có vẻ như trốn đi sẽ giúp anh an toàn hơn đấy.
Không làm cho anh sợ chứ?
Lo lắng về những màn trình diễn lập dị trong tầu điện ngầm sẽ không thay đổi được gì.
Thật vậy.
Chưa thấy anh ở đây bao giờ.
Anh có hay tới đây không?
Anh là cái gì, một thằng bóng à?
Anh có vần đề gì à?
Hey!
Tôi chỉ đùa thôi. Jesus.
Ờ, à, không vui chút nào đâu.
Thế thì nói với tôi một chuyện tử tế đi.
- Cái gì, một chuyện cười được không? - Được, kể đi.
Anh biết đấy, một chầu miễn phí. Nào.
Không, không, tôi không biết chuyện nào.
Anh làm việc ở một bar cơ mà. Chắc chắn anh phải biết một chuyện cười.
Không, tôi rất tệ trong chuyện cười. Không bao giờ nhớ được chúng.
Một chuyện cười cũng không?
Thôi được, tôi biết một chuyện.
Nhưng nó không vui vẻ đâu.
Tôi nghe đây.
Thôi được, à, có một gã đi vào trong bar, phải không?
- Jesus, man. - Đùa thôi. Không, không, không.
Tôi có chuyện tử tế. Tôi có một chuyện tử tế.
Cái nào có trước, gà hay trứng gà?
Con gà trống.
Oh, chết tiệt, thấy không? Tôi không giỏi mà.
Đấy là chuyện hay nhất anh biết à?
- Phải, ờ... - Chẳng có gì vui cả.
Tôi đã bảo anh không vui mà.
Anh đã bao giờ nghĩ về điều đó chưa?
Về gì?
Anh biết đấy, về cái gì có trước ý.
Sao phải tôi phải quan tâm chứ?
- Tôi có thứ chết tiệt quan trọng hơn để quan tâm rồi. - Được rồi.
A, anh có vấn đề lớn, anh biết mà.
Anh có nhiều việc quan trong phải làm, đúng không?
Anh làm nghề gì?
Bất cứ gì tôi phải làm.
Phải, kiếm sống khó lắm, thực sự là vậy.
Anh biết gì về khó khăn hả?
Tôi đoán là giống như những người khác.
Thế giống như một người mẹ không kết hôn thì sao?
Nghĩa là gì?
Bốn xu một từ, tôi viết những cuốn tự truyện.
"Người mẹ không kết hôn" là bút danh của tôi.
Anh nghiêm túc chứ?
Ừ.
Phải rồi. Phải rồi!
Công việc thế nào?
Công việc ổn. Tôi có một mục hàng tuần.
Tôi viết ra, họ in chúng, tôi ăn.
Phải không?
- Cái gì, anh đọc bài của tôi à? - Phải, phải.
Làm anh ngạc nhiên à?
- Phải, có một chút. - Tại sao?
Anh không hợp với demo.
Demo là gì?
The demographic. (nhân khẩu học)
Anh biết đấy, làm tan vỡ những người phụ nữ muốn cảm thấy tốt hơn
trong cuộc sống đáng thương của họ bằng cách đọc
những câu truyện may mắn về trái tim tan vỡ và sự phản bội
phun trên các trang giấy bóng
của loại tạp chí giật gân rác rưởi 25 xu.
Phải, chính xác.
Phải, bản thân anh đang hơi khó khăn, anh không nghĩ thế sao?
Rác rưởi.
Tôi tưởng tôi có chút tài kể truyện nhưng tôi đang đùa ai vậy?
Ý tôi là, anh cho tôi hay. Anh đã đọc chúng.
Tôi phải thú nhận tôi đã có một vài
ý nghĩ đen tối khi tôi nhìn vào anh
để hiểu thấu một chút tâm hồn phụ nữ.
Anh biết đấy, với tôi có vẻ như anh đã thực có góc nhìn của phụ nữ.
- Góc nhìn của phụ nữ á? - Phải.
Phải, tôi biết góc nhìn của phụ nữ.
Tôi nên.
Tại sao, anh kết hôn chưa? Anh có chị em gái không?
Nếu tôi kể cho anh anh sẽ không tin đâu.
Công việc này đã dạy cho tôi một điều
là sự thật còn kỳ lạ hơn cả điều hư cấu.
Tôi đã nghe vài thứ kỳ lạ chết tiệt.
Chẳng còn gì có thể làm tôi ngạc nhiên được nữa.
Anh không biết kỳ lạ nghĩa là gì đâu.
Thế à? Nào, thử kể cho tôi đi.
Để tôi châm cho. Tôi có đây.
Quên nó đi, anh bạn. Tôi sẽ không kể đâu.
Anh sợ là nó sẽ không đủ hay đúng không.
- Anh nghĩ cách đấy sẽ hiệu quả à? - Phải.
Chúng ta bao nhiểu tuổi nhờ, 12 à?
Nào.
Cá với anh phần còn lại của chai này rằng tôi có câu truyện hay nhất anh đã từng nghe.
Cá với anh đầy chai luôn.
Anh nói sao?
Nếu tôi thua thì sao?
Chỉ cần bỏ 20 tiền tip.
Sao lại không?
Này, anh bạn.
- Hai vại, anh bạn. - Được.
Thị trưởng Davidson, ông phản ứng thế nào về thực tế
rằng rất nhiều người New York đang rời thành phố
vì sợ lần tấn công thứ năm của kẻ đánh bom xịt?
Chúng ta đã cử thêm cảnh sát đi tuần
suốt 24 giờ vòng quanh thành phố.
Chúng ta đã tạo ra một lực lượng phối hợp với đội gỡ bom
No comments yet. Be the first to leave one.