أول 200 سطر.
Bản dịch của Nguyễn Tuấn Linh (Tornad) .
CHƯƠNG MỘT: ĐẠI TƯỚNG
Đến tìm việc à?
E là không.
Không đến tìm việc, chúng mày nghe.
Vậy làm chén đã.
Trước khi hỏi anh đến đây làm gì...
tôi xin hỏi, anh là cựu binh phải không?
Đúng.
Con mẹ bọn lính Bắc.
Con mẹ lí tưởng của bọn nó.
Nó làm tôi không nhà.
Nó làm tôi không quê.
Vì quê hương, tôi mất mắt.
Vì quê hương, tôi mất con.
Anh biết tôi là ai không?
Tôi là...
Đại tướng.
Tên anh là gì?
Breecher.
Rồi, Mr. Breecher, tôi chán chào hỏi rồi...
nên anh đến đây làm mẹ gì, cứ nói.
Cảnh thám Pinkerton.
Do thám bọn tao suốt cuộc chiến.
Hình như tao đã cắt cổ hơi nhiều...
người vô tội vì nghi họ làm cho lũ Pinkerton.
Giờ sao, thằng cảnh thám Pinkerton?
Tướng Corbin Dandridge, ông là tội phạm chiến tranh đang bị truy nã...
và đã bị kết án treo cổ.
Tôi đến để thực thi pháp luật.
Chính xác thì mày định thực thi thế nào?
Tìm một cây sồi đủ lớn để treo được ông lên.
Sao mày tìm được tao?
Không khó để lần theo con rắn đã trườn qua đủ nhiều mỏm đá, Đại tướng.
Hôm nay tao không thích chơi đu trên cành sồi.
Riêng việc mò đến đây đòi xử tử tao chứng tỏ mày ngu vô cùng.
Ông từ chối lẳng lặng chấp hành ư, Đại tướng?
Chuyện sắp diễn ra sẽ không lẳng lặng đâu.
Tao cho mày uống chén cuối.
Chén cuối trước khi làm mồi cho giòi bọ.
Vì tao cam đoan ngữ như mày không có quan tài bọc thây đâu.
Uống chén uýt-ki mau!
Gì thế, Henry?
Người của ngài gửi điện đến.
Gửi Thượng nghị sĩ Benjamin Burke.
Thư từ Mathias William Breecher.
Tướng Corbin Dandridge của Liên minh miền Nam đã từ chối lẳng lặng chấp hành.
Do thực hiện biện pháp tự vệ nên đối tượng đã bị tôi tiêu diệt.
Hai lệnh bắt còn lại đang được thực hiện.
Tôi sẽ gửi điện sau...
khi đường dây và điều kiện cho phép.
Những người đã theo Liên minh miền Nam...
họ không bao giờ đầu hàng.
Họ sẽ không tự nguyện đi treo cổ đâu.
Những người ấy nghĩ công lí không thể tìm được họ.
Hẳn họ sẽ thất kinh khi thấy có người tìm đến lồng dây vào cổ.
Bị thế ai cũng thất kinh thôi.
Có phải chúng ta quá nhân từ với xiềng xích và gông cùm, Henry?
Giờ tôi đã có địa vị và quyền lực.
Tôi muốn xử những kẻ đó làm gương.
Tôi chờ mãi mong có người đứng ra nhận nhiệm vụ này.
Một người không nề hà xả thân.
Một người tôi có thể đặt niềm tin.
Nhiệm vụ này, con người này, Mathias Breecher...
là công cụ cần thiết để mở ra tương lai xán lạn.
ĐẤT DỮ
ĐẤT RAO BÁN! GIÁ TỐT!
Harlan.
Breecher.
Hôm nay ông tìm tôi trong hoà bình hay chiến tranh nhỉ?
Anh đã hạ lão đại tướng.
Sao ông biết?
Tôi tốn gần năm trời để săn lùng...
lão Dandridge đó.
Tôi hỏi dân bản địa suốt đêm ngày...
từ Mississippi đến Colorado.
Hỏi tận dân mỏ Deadwood.
Họ bảo nghe đồn có người của bên thất trận đi xuống phía Nam kiếm sống.
Tôi mò xuống tận đó.
Chỉ thấy toàn lang sói và xương phơi.
Chẳng vớt vát được gì, dù chỉ là mảnh da đầu.
Tôi xin lỗi, Harlan.
Dạo này không có nhiều đầu người treo thưởng.
Nên tôi buộc phải tin là hai ta rồi sẽ lại ngáng đường nhau nữa.
Ta không sống hoà bình trong cảnh này được, bạn tôi.
Đúng vậy.
Thế ta lánh mặt nhau như nào đây?
Anh chỉ cần rời đi.
Tôi làm việc ở đây.
Sao ông không thực hành lời khuyên đó trước nhỉ?
Người như tôi biết đi đâu, Mathias?
Quê hương tôi gần như bị xoá sổ.
Rong ruổi, lưng ngựa, công việc.
Thảy tôi có thế.
An dưỡng tuổi già không phải kiểu sống của tôi.
Tôi tôn trọng anh, Mathias.
Anh thật thà, công tâm, chơi đẹp, và trọng danh dự.
Với lũ mặt tái, đây là phẩm chất hiếm có.
Sớm thôi, Mathias...
tôi và anh phải đọ súng với nhau.
Không khác được.
Nếu ngày ấy đến, Harlan...
dù ai thắng, hãy mong cho cái chết đến nhanh và nhẹ nhàng.
Tạm biệt, Mathias.
Tạm biệt, Harlan.
Chưa từng nghe đến.
CHƯƠNG HAI: NHÀ COOKE
Giá này hời lắm cô chủ.
Không bên nào ra giá tốt hơn đâu.
Tao không bán đất.
Câu trả lời đã và sẽ là không.
Cô cân nhắc mức giá hào phóng mà Mr. Quaid đưa ra thì mới khôn ngoan.
Cút khỏi đất nhà tao.
Cô chủ.
Thôi đi.
Anh kia cần gì?
Cần cô giúp đỡ nhiều chuyện.
Tuỳ vào thứ anh đang tìm kiếm.
Nói trước là hôm nay tôi không hiếu khách đâu.
Tôi tìm Reginald Cooke.
Có việc gì với ông ấy, tốt nhất đừng nói việc mua đất ở đây.
Bạn cũ.
Anh đến vĩnh biệt à?
Vĩnh biệt?
Anh không biết rồi.
Biết gì hả cô chủ?
Sarah, tên tôi là Sarah.
Vâng, Sarah.
Nếu anh là bạn của cha tôi, vậy tôi lỗi phép rồi.
Chắc ngựa anh cần chỗ nghỉ và nước uống.
Và tôi có chút cà-phê nóng trong nhà.
Anh đi lối này nhé.
Cảm ơn cô.
Cha tôi sẽ vui lắm khi gặp lại bạn cũ.
Cha cô?
Người cha duy nhất.
Ngựa của anh ở đó là ổn.
Lâu nay ở đây không thấy rắn, và nhà tôi có con mèo mướp để đuổi chuột.
Được rồi, mời ngồi.
Cảm ơn cô.
Sao anh quen cha tôi?
Chúng tôi là đồng đội.
Anh tự hào chứ?
Không.
Không nhiều người nói thế đâu.
Hầu hết họ tự hào.
Tôi tự hào vì thuộc về số ít.
Thế khó sống lắm.
Xin lỗi, quên hỏi tên anh. Tôi bất lịch sự quá.
Breecher, Mathias William Breecher.
Nghe rất mạnh mẽ.
Cha cô bị sao?
Ông ấy ho nhiều, người ta bảo bị viêm phổi.
Đôi khi ông ấy còn khó thở và khó nói.
Có dạo bác sĩ đến đây hằng ngày...
nhưng có vẻ không ích gì.
Tôi cố hết sức rồi, nhưng giờ ông ấy chỉ chờ ngày thôi.
Xin chia buồn.
Cảm ơn anh.
Tiếc là anh phải gặp ông ấy trong cảnh này.
Ông ấy từng mạnh mẽ.
Hãy nhớ về ông như thế.
Anh muốn vào gặp ngay không?
Được thế thì tốt.
Cha ơi, có khách.
Hai người nói chuyện riêng nhé.
Cha cần gì cứ rung chuông.
Giờ tôi thôi là ngọn lửa sáng ấm...
trong đêm tối lạnh nữa rồi.
Thứ lỗi khi tôi không tiếp khách bằng bộ mặt tươi tỉnh được nhé.
Không cần xin lỗi.
Anh từng phục vụ tôi?
Không.
Làm việc cho tôi?
Không.
Thế ta từng gặp nhau khi nào?
Ta chưa từng gặp nhau trừ hôm nay, thưa ngài.
Than ôi.
Từ lâu lắm rồi, tôi chờ người như anh đến.
Tôi luôn biết tội đã gây sẽ có lúc phải đền.
Tôi đã phạm nhiều việc ác trong chiến tranh.
Tôi luôn biết rồi sẽ có lúc...
tôi phải trả giá.
Tôi cam đoan anh có đi lính.
Đúng.
Mắt anh nói hết.
Trong mắt anh, trong mắt tôi, trong mắt thảy những ai phải tham chiến, bởi không ai rũ bỏ được mùi thối của cái chết.
Khi anh lấy mạng người, anh không thể quên được chuyện đó.
Anh có cái đó.
Giấy phán quyết, cho tôi xem.
Đọc lên xem sao.
Ông biết tội mình mà, Đại uý.
Không cần gọi là đại uý.
Đừng giễu tôi.
Chuyện qua rồi.
Như đã nói, Mr. Cooke, ông và chỉ ông biết rõ tội của ông.
Ông có thể mang chúng lên trình với Chúa khi diện kiến ngài.
Con gái tôi thì sao?
Nó sẽ thế nào?
Tôi không biết được.
No comments yet. Be the first to leave one.