معلومات الإصدار

Journey to the Shore 2015 720p BluRay x264 WiKi
تعليق من Super Tiger
Enjoy movie! Bản dịch có đối chiếu một số câu của bản tiếng Pháp, kết hợp với nghe tiếng Nhật

الوسوم

BluRay
x264
720p
720
نشرت في: 2019-10-16
تنزيلات: 68
ضعاف السمع: No

معاينة ترجمة Vietnamese

أول 200 سطر.

Một lần nữa từ đầu.

Từ từ thôi, đừng nhanh quá.

Của con này, Shiori.

Shiori theo lớp của cô cũng được hai năm rồi nhỉ?

Vâng.

Cô giáo nghĩ Shiori có nên tiếp tục học không ?

Cô bé đang rất cố gắng.

Tôi nghĩ là cô giáo đang dạy những thứ quá dễ.

Nó có thể...

Nó có thể có giai điệu hơn một chút.

Đó là một ca khúc vui tươi mà.

Có vẻ như nhịp của cô không hợp với giai điệu.

Có khi đó là lí do...

khiến cô bé mắc nhiều lỗi đến thế.

Bột mì cho bánh 'shiratama'.

-500 yên và đây là tiền thừa. -Cảm ơn.

Cảm ơn quý khách.

Anh đã về.

-Bao lâu rồi nhỉ? -Ba năm.

Anh đi lâu quá nhỉ.

Yusuke, giày kìa.

Mọi thứ vẫn y nguyên.

Ồ, là shiratama.

-Anh ăn không? -Có chứ.

Cảm ơn em.

Cảm ơn vì bữa ăn.

-Nóng quá. -Cẩn thận chứ.

Ngon quá.

-Anh làm em sợ à? -Vâng...

Anh...

Anh đã chết rồi.

Ở vùng biển gần Toyama.

Xác anh đã bị lũ cua rỉa hết.

Đó là lí do họ không bao giờ tìm thấy gì.

Em hiểu rồi.

-Anh đã bị bệnh. -Là do em à?

Không phải.

Anh bị áp lực quá lớn từ công việc.

Đó là một trải nghiệm đau đớn và kì lạ.

Nó qua rất nhanh thôi.

Một khi đã bắt đầu thì không thể quay trở lại được.

Anh hớp từng hơi thở trong khi cơ thể chìm dần xuống.

Trực giác mách bảo em rằng anh đã chết đuối.

Nhưng anh không phải chịu đựng.

Tốt rồi.

Anh cũng thấy vậy.

Anh ăn xong rồi.

Em đã tìm anh ở khắp nơi.

Ở chùa, ở nhà thờ...

ở những công viên lớn...

trong những người vô gia cư ở bờ sông.

-Em nghĩ là sẽ tìm thấy anh ở đó hả? -Em không còn cách nào khác.

Đáng ra em không nên đi tìm anh.

Anh không muốn em làm thế à?

-Em đã dọn phòng anh chưa? -Chưa, em vẫn giữ nguyên.

Dù em đã phải lục xem trong đó có thông tin gì không.

Nghe này...

Yusuke, chờ đã. Chờ đã.

Yusuke.

Yusuke. Yu…

-Sao em phải hoảng lên thế? -Anh ở đâu?

Sao anh lại ngồi ở đó?

Thoải mái lắm.

Em bật đèn nhé?

-Anh bật rồi mà. -Em có thể bật thêm không?

Lại đây với ngồi anh.

Đó là một chuyến đi dài.

Rất nhiều người chết trên đường.

Một số thấy mệt...

và quyết định ở hẳn lại đâu đó.

Nhưng ngay khi họ đánh mất bản thân mình...

họ sẽ biến mất ngay lập tức.

Giấc mơ lạ quá.

Hả... Anh thực sự ở đây?

Đúng vậy.

Anh có trách em không?

Vì cái gì?

Rằng em đã không biết...

là anh bị bệnh.

Làm sao em biết được.

Anh cũng chỉ biết vào phút cuối thôi.

Đột nhiên anh cảm thấy tuyệt vọng.

Không ai có thể dừng được chuyện này.

Là anh xui xẻo, vậy thôi.

Giày kìa.

Mà thôi.

Em chẳng quan tâm.

Ở lại đi anh, mãi mãi.

Mizuki...

Em có muốn đi cùng anh không?

Tới đâu?

Anh biết rất nhiều nơi đẹp đẽ.

Không phải phía bên kia đâu. Thế giới thực ấy.

Rất nhiều người đã cưu mang anh.

Anh đã bỏ rơi vài người.

Có lâu không?

Có.

CHUYẾN ĐI TỚI BỜ BIỂN

Cái gì thế?

-Văn khấn Thần Đạo. -Đưa anh xem nào.

Nào, đưa anh xem.

Văn khấn viết tay

-Là em viết à? -Vâng.

Thầy trụ trì nói với em, hãy viết 100 lần để cầu cho anh bình anh trở về.

Em tin thật à? -Không hẳn, nhưng...

Em sẵn sàng thử bất cứ cách nào.

Nguệch ngoạc quá. Xấu tệ.

Em đã rất cố gắng.

Em nên cầm theo chúng.

Khi nào em muốn trở về thì đốt chúng.

Sẽ có chuyện gì à?

Rồi mình sẽ biết.

Vậy nếu em không muốn quay về, em không nên đốt chúng?

Thuê xe không?

-Anh đốt bằng lái rồi. -Thật sao?

-Đi tàu nhé. -Có được không vậy?

-Vì sao không? -Anh biết lí do mà.

Anh?

Có sao đâu. Anh đã đi bộ về nhà đấy.

-Vậy thì đi tàu làm sao được. -Không sao đâu.

Để anh hỏi.

Cho hỏi, tôi muốn đi tới Yaga.

Tới Yaga? Xem nào...

Masahiko! Tôi xin lỗi.

Nó ở đâu đó quanh đây thôi.

-Địa chỉ là gì? -Anh chịu.

Yusuke.

Nếu anh không nhớ thì mình đi về. Khi nào có kế hoạch rõ ràng thì quay lại.

Anh thấy sao?

Hừm... ở đâu vậy nhỉ.

Thôi nào.

Bác Shimakage kìa.

Bác Shimakage! Đi nào.

Chờ đã!

Bác Shimakage!

Lâu không gặp bác.

Ồ, là Yu à.

Vâng.

Tôi nhớ ra cậu rồi.

Đây là vợ cháu.

Thế hả?

Cháu là Mizuki.

Bác Shimakage đã chăm lo cho anh.

Cậu đến đúng lúc quá.

Cái thứ này lại giở chứng rồi.

Y như rằng.

Lúc được lúc không.

Bác với nó không hợp nhau nhỉ.

Giờ lại được rồi này.

Tôi chỉ có một xưởng giao báo nhỏ...

nhưng từ khi Yu tới, làm ăn phát đạt hẳn.

Đúng là trời cho mà.

Hai người có ở lại không?

Ơ...

Ở lại thôi.

Vậy để cháu nấu cơm tối.

Có bị mặn không ạ?

Không, không hề.

Tốt rồi.

Không thể nuốt nổi mấy thứ trên ti vi ngày nay.

Bác nghĩ sao về vợ cháu?

Hửm?

Có giống không?

Ồ.

Thực ra là tôi hơi thất vọng.

Thế ạ?

Không giống tí nào cả.

Yusuke, anh đã làm việc ở đây à?

Ừ, nhưng không lâu.

-Một nhân viên giáo báo? - Đúng vậy.

Khó tin quá.

Biết thêm cũng tốt mà.

-Này... -Sao thế?

Hai người có nói em nhìn không giống người nào đó. Người đó là ai thế?

Vợ bác ấy. Bà ấy đã bỏ đi. Anh nghĩ là em có nét giống.

-Thật à? -Ừ.

Anh nghĩ vậy thôi.

Anh đã hứa là sẽ đưa em tới đây.

Còn bác gái?

Mất tích rồi.

Bác ấy có khi đang sống vui vẻ ở đâu đó.

Bác Shimakage cũng giống anh.

-Thật đấy. -Sao anh biết?

Bằng cách nào á? Anh cảm thấy vậy.

Bác ấy có biết anh là gì không?

Không. Bác ấy còn không biết là mình đã chết.

Có thể là vì trách nhiệm công việc không cho phép bác ấy.

Dù là thế thì...

Khi anh làm ở đây được một thời gian, anh có một giấc mơ đầy bạo lực.

Nhờ đó anh biết được bác ấy đã chết.

Một giấc mơ đáng sợ.

Ngủ đi thôi.

Vâng.

-Cháu giúp bác nhé? - Vâng, nhờ cô.

Dạo này tay tôi không còn linh hoạt nữa.

Dùng cái này.

Vâng.

Đút tờ rơi vào...

-Như thế này ạ? -Đúng rồi. Cứ từ từ mà làm.

Vâng.

التعليقات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left