أول 200 سطر.
- Và bao nhiêu ngày ạ? - Một, có thể là hai. Ba, ba ngày.
- Sẽ quay lại đây vào ngày... - Không, tôi sẽ không quay lại đâu.
- Tôi định đến sống ở Hendersonville. - Vâng.
Quay lại đây... Hendersonville.
Tôi cần ngài ký vào đây. Và các chữ cái đầu ở đây. Và đây nữa.
Tôi cần cả thẻ tín dụng nữa, thưa ngài.
Ừ, tớ no rồi.
Phiền quá. Tôi không có thẻ tín dụng.
Chờ chút nhé. Không sao?
Không có thẻ sao?
Chúng tôi yêu cầu phải có thẻ tín dụng. Chính sách công ty mà.
Ồ, đợi đã, cô không định đưa xe cho tôi sao?
Tôi, tôi không nghĩ là cô hiểu được chuyến đi này quan trọng thế nào.
Tôi xin lỗi, thưa ngài. Không có thẻ thì không có xe.
- Ừ. - Được, à, được.
Vậy cô cứ giữ cái xe... ngớ ngẩn của cô đi.
Em đã quên mất điều này.
Cảm ơn, giờ thì anh ra khỏi xe đi.
Đừng làm thế này, Lara.
Có thể là giữa chúng ta có trục trặc, nhưng anh yêu em.
Đừng làm chuyện này rối thêm.
Nào, Lara. Em có thể giải quyết các rắc rối mà. Bọn anh đã đưa em rời khỏi Nga.
Sao em làm thế này?
Tại sao? Anh biết tại sao mà.
Anh có cuộc sống và công việc của mình. Nhưng anh đâu thể cùng lúc vừa cưới chúng vừa cưới em.
Em yêu anh, Lawson. Chỉ là em không thể cố gắng thêm được nữa.
Cứ để em đi đi, Lawson.
Không.
Vậy theo ý anh vậy.
Em không thể tin được.
- Em không muốn cãi nhau. - Anh cũng đâu muốn.
Em chỉ muốn biến mất. Mất tích hoàn toàn.
Không có anh vui đùa ở bên với em đã là đủ khó khăn rồi.
Đi ăn chút kem đi.
Rồi em sẽ thấy vui hơn. Ăn kem xong em luôn thấy vui hơn mà.
Còn nếu em vẫn muốn rời bỏ anh, anh hứa sẽ không cản em.
Như thế tốt hơn.
Rồi em sẽ thấy mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Anh sẽ giúp em, nhưng điều này sẽ không mấy dễ chịu đâu.
Lara! Đừng làm vậy.
Em không có sự lựa chọn nào nữa. Chỉ còn cách này thôi. Em buộc phải làm vậy.
Xin anh đấy. Anh hãy cố hiểu.
Anh sẽ gọi hết cảnh sát trong bang đến để bắt em.
Em sẽ không đi nổi hai dặm đâu.
Này, Trung uý. Cái chân sao rồi?
Tốt rồi. Chưa đầy hai tuần nữa tớ sẽ được tháo băng.
- Vậy cậu đang làm gì ở đây? - Cô vợ bé nhỏ thả tớ xuống đây.
Cô ấy cần làm mấy chuyện lặt vặt.
Nói đi, Pete, tớ thèm bánh hum-bơ-gơ chết mất. Hộ tớ một cái được không, tớ để ví ở nhà rồi.
Chắc chắn rồi.
- Cảm ơn, đối tác. - Không có gì.
Này, cậu đang làm gì thế? Lawson, tớ cần cái xe mà, trời đất.
Tớ sẽ mang xe trả lại mà.
Trung uý Markman.
Nào, nào, hãy trả lời đi.
Bev à? Cảm ơn Chúa, cậu có nhà.
Tớ làm xong rồi. Tớ đã bỏ Lawson rồi.
Tớ sẽ giải thích sau. Tớ đang cần một nơi để ở.
Cảm ơn cậu.
Vậy mình gặp nhau sau vài giờ, được không?
Tạm biết. Chết tiệt...
Chào, nghe này, cô có thể cho tôi đi nhờ được không?
Tôi nhỡ xe buýt mà giờ tôi phải về nhà.
Đi mà.
Cảm ơn.
- Cô đang đi đâu thế? - Santa Barbara.
Tuyệt. Tôi cũng đang đi gặp một người bạn ở khu đó, Hendersonville.
Cùng đường cô đấy. Tôi là Justin.
Chào, tôi là Lara.
Gì thế? Chúng ta phải đi xem.
Có vấn đề gì vậy ngài?
- Hai người đang đi đâu tối nay vậy? - Santa Barbara.
Tôi và anh trai đến đó thăm gia đình.
Có phải vừa xảy ra tai nạn hay gì đó không?
Tôi có biết cô không nhỉ?
- Tôi không nghĩ là có. - À, ừ.
Xin lỗi đã làm phiền cô. Ở đây bị lở đất nên không đi qua được.
Cô hãy rẽ phải, sau đó lại rẽ trái. Đi như thế cô sẽ ra được đường cao tốc ven biển.
- Giờ thì lái cẩn thận nhé. - Cảm ơn ngài.
Tôi sẽ không ngại đi cùng cô gái đó đến Santa Barbara đâu.
- Cô có biết là nói thế buồn cười lắm không? - Nói gì?
Nói về chúng ta ấy. Anh trai và em gái ấy.
Tôi đã từng có một người em gái.
Cô làm tôi nhớ lại con bé.
Vậy sao?
Tôi đã thích con bé rất nhiều.
Này, Trung uý, anh khỏe không?
Anh làm gì mà lái xe xanh trắng vậy?
Chuyện dài lắm. Nghe này, nếu anh thấy vợ tôi đi qua đây...
- Anh nhớ cô ấy trông thế nào không? - Có, một chút.
- Tôi không nghĩ vậy. - Oldsmobile màu nâu…
Ôi có, tôi nghĩ là mình nhận ra cô ấy, nhưng cô ấy đang đi cùng một gã nào đó.
- Tả hắn đi? - Tớ không rõ nữa, nhỏ người, hắn…
- ...và trắng. - Bọn tôi không nhìn rõ được.
- Từ lúc nào? - Tầm mười phút trước.
Tôi bảo họ đi đường thung lũng để xuống bờ biển.
- Cô phiền không? - Không, không.
Chúng đang lớn lên thật rồi.
Cái gì?
Móng tay của tôi. Chúng dài ra nhanh hơn rồi.
Tôi vừa mới cắt móng tay thôi.
- Tôi có thể chụp ảnh cô không? - Giờ thì không.
Được thôi. Tôi sẽ không để cô đi nếu chưa chụp được ảnh cô.
Thôi nào.
Dừng lại!
- Đừng đi theo em nữa! - Vậy em đừng chạy nữa!
Em không thể!
Ôi Chúa!
Đơn vị 12, tôi là Lawson, anh nghe thấy tôi không?
- Này, chúng ta vừa đâm một tên cảnh sát. - Tôi biết.
- Hắn đã đi theo chúng ta. - Đi theo tôi thì đúng hơn.
Đó là chồng tôi.
Mày. Chết tiệt! Đồ bỏ đi!
Tôi phải có một cái điện thoại.
Tôi không nghĩ cô tìm được điện thoại ở đây đâu.
- Mà cô muốn gọi ai? - Chả ai cả.
Cho một người bạn thôi.
Chồng cô đã quay lại đó, cô nhớ không?
Người làm chúng ta suýt nữa đi chệch ra khỏi đường. Tôi nghĩ ta nên đi tiếp.
Họ có điện thoại đấy. Ta dừng thôi.
Anh ở lại đây nhé, tôi sẽ quay lại ngay.
Này, cô. Cho xe đi chỗ khác đi.
Không được đỗ ở đây, chỗ này đã có người đặt trước rồi.
Tôi chỉ gọi điện thôi. Chỉ một phút thôi, được không?
Đúng một phút nhé, không hơn đâu.
- Hai người định thuê phòng sao? - Không.
Tôi không thích bà ta. Bà ta có đôi mắt giả tạo.
Đây. Đây. Tôi đến đây.
Anh muốn gì? Anh bị sao thế?
Anh điếc hả? Anh đã rời cái xe đi chưa?
Đã quá một phút rồi.
Nếu anh muốn làm gì đó, anh nên mở mồm ra nói,
vì tôi muốn xem tiếp chương trình kia.
Tôi muốn… nó!
Chào, em đây.
Em chỉ muốn nói là em rất xin lỗi vì chuyện xảy ra ở đó.
Tin em đi, đó là một tai nạn.
Em mong là anh ổn.
Nghe này, em sẽ ở chỗ của Beverly. Số cô ấy là 80-555-2238.
Nhưng xin đừng gọi em.
Trừ khi anh cần phải làm thế. Cho em thêm chút thời gian, được chứ?
Bảo trọng.
- Xong hết rồi. - Ừ, ra khỏi đây thôi.
Sao anh lại mang chúng ra?
Cẩn tắc vô áy náy mà.
Jordan!
Jordan! Ra khỏi giường mau, đồ chết tiệt.
Chuyện quỷ quái gì ngoài kia thế?
Jordan, là tôi, Lawson đây. Tôi cần dùng xe.
Lawson. Đợi chút. Tôi ra ngay đây.
Chuyện gì xảy ra với cậu vậy? Trông tệ quá.
Xe tớ hỏng rồi. Bị một người phụ nữ tông vào.
- Một người phụ nữ? - Lara.
Lara?
- Có thể tin không anh bạn? - Chết tiệt!
Jordan, tớ muốn dùng cách tệ hơn để đưa cô ấy về.
- Tớ nghe rồi. - Chìa khóa.
Chúc may mắn. Những gì không mất thì không đáng giá đâu.
Tớ nợ cậu nhé.
Này, cậu phải quay lại đây trước 8 giờ sáng, được chứ?
- Một điều nữa. - Ừ?
Cậu đi cỡ giày bao nhiêu?
Tôi đến Hendersonville để gặp một bác sĩ lớn tuổi. Ông ta luôn làm tôi vui.
Giống cô vậy.
- Hiểu ý tôi chứ? - Không hẳn.
Anh đang làm thứ gì vậy?
Một món quà.
- Cho cô. - Cho tôi?
Cô không thích nó sao?
Ra khỏi xe đi!
- Tôi không có ý gì đâu. - Tôi bảo ra khỏi xe đi!
Đi ra! Đi ra! Ngay bây giờ!
Được rồi. Tôi không nghĩ là cô hiểu được tình cảnh này đâu.
Xem nào, hãy ra khỏi xe.
Không.
Được. Vậy tôi sẽ ra.
- Tôi muốn cô thích tôi. - Vậy sao lại làm thế với tôi?
Lara, tôi sẽ không làm tổn thương cô đâu. Chỉ là… đừng trốn chạy tôi, được không?
- Hãy hứa đi! - Được.
Tôi hứa.
Anh muốn mua ga à?
Tôi đang tìm một người phụ nữ tóc vàng đi cùng xe với một gã trai trẻ.
Họ đang đi một chiếc Oldsmobile màu nâu.
- Anh thấy họ không? - Có.
Anh thấy một chiếc Oldsmobile màu nâu? Hai người, một đàn ông và một phụ nữ?
- Dầu xăng? - Không.
- Tôi muốn hỏi một chiếc Oldsmobile màu nâu. - Dầu xăng?
- Chết tiệt. - Dầu xăng?
Nói tiếng nước ngoài mà.
Này, rồi cô sẽ thích bức này đấy. Đây, bức này được đấy.
Bức này trông cô… có vẻ rất hạnh phúc.
Còn bức này, trông cô đang lo lắng.
Nhưng xem nào Tấm này đẹp nhất.
Nhìn như cô đang… sống vậy.
Cô là ai vậy? Cô là ai?
Cô là ai?
- Nội trợ. - Nội trợ.
Giờ kể tôi thêm đi, kể tôi mọi thứ đi.
Sao cô lại bỏ chồng?
Tại sao cô lại bỏ chồng?
No comments yet. Be the first to leave one.