أول 200 سطر.
Đợi đã.
Mình bị lạc ở đây hôm qua.
Tôi rất thích các câu đố. Từ khi tôi còn nhỏ.
Không, quà của con chưa đến đâu.
Nhưng mà quà gì ạ?
Mẹ cứ nói là con sẽ biết khi thấy nó.
Khi nào thì nó đến?
Vâng, con vẫn ở chỗ làm.
Con phải xử lý nốt những ca bệnh cũ, thêm cả bệnh nhân mới nữa.
Hầu như chẳng có thời gian nghiên cứu nữa.
Vâng, con kết bạn rồi ạ.
"Tên họ là gì," hả mẹ?
Kỷ lục của tôi cho trò ô chữ trên tờ Friday New York Times
là 11 phút... khi tôi mới 13 tuổi.
Tôi vẫn đang cố vượt qua nó.
Sao con lại phải kết bạn? Con ở đây để điều hành một khoa.
Đúng, nghe có vẻ hơi khoe mẽ.
Ý tôi là khi tôi đọc một câu đố,
tôi không thể ngừng suy nghĩ đến khi giải được nó.
Không, con chưa nói chuyện với chị ấy.
Con không nghĩ mình sẽ làm thế đâu.
Con vẫn sống khỏe mà chả cần chị gái.
Bây giờ con không cần.
Ít nhất là một người như thế.
Con tò mò. Con nhấc tảng đá lên.
Con thấy những gì bên dưới nó. Con đặt tảng đá lại chỗ cũ.
Nhấc nó lên ngay từ đầu đã là ngốc rồi.
Không, con chỉ muốn nói là con không cần biết về mẹ đẻ của mình.
Con có gia đình. Gia đình tốt nhất mà con có thể đòi hỏi.
Con có mọi người mà.
Bố. Bố, đừng khóc nữa.
Con không về đâu. Mẹ. Nói với bố là con không về đâu.
Con yêu cả nhà. Con phải đi đây.
Tôi nghĩ những câu đố chính là lý do tôi theo học ngành y.
Phần lớn những thứ liên quan đến y học là câu đố.
Thu thập đầy đủ thông tin...
- Tim ngừng đập bao lâu rồi? - Ít hơn một phút.
Nhịp tim chậm dần, và rồi bà ấy bị suy tim.
Chúng tôi làm CPR rồi.
Đánh giá vấn đề...
Làm thế không được đâu. Để tôi.
Bạn tập trung sự chú ý...
Tôi làm gãy sườn bà ấy mất.
Xin lỗi, Marjorie. Cố lên.
Rung thất. Sạc 100.
- Sạc. - Tránh.
Lên 200.
- Đang sạc. - Tránh.
Và bạn giải được câu đố.
Cảm ơn. Cảm ơn.
Con người là câu đố khó hơn.
Không bao giờ có một câu trả lời đúng.
Không, cảm ơn. Tôi định đi xuống.
Tôi cũng thế.
Và bạn không bao giờ có đầy đủ thông tin.
Ý tôi là đi cầu thang. Cho khỏe tim.
Cả hai làm ở đây. Cô không thể tránh cô ấy mãi được.
Tôi đến đây để làm việc. Và đó là điều tôi sẽ làm.
Khi phải làm việc với Bs. Grey, tôi sẽ làm.
Tôi không nghĩ đó là lý do cô đến đây.
Ta có thể quay lại trước khi tôi mở mồm
và nói về những vấn đề của mình được không?
Và ta có thể chỉ là đồng nghiệp.
Chúng ta làm thế nhé, làm ơn đấy?
32 dọc là "conrpone."
Nghĩ mãi mới ra.
Khi nào anh định nói với Lebackes?
Cho đến khi anh chắc có lại công việc cũ đã.
- Bs. Willis? - Em tưởng vụ bổ nhiệm này
- thế là xong rồi. - Cảm ơn.
- Nhưng giờ anh phải tranh chấp nó... - Bs. Willis.
Anh nghĩ Lebackes sẽ hiểu thôi. Anh chỉ cần tìm đúng thời điểm.
- Bs. Willis. - Cô ấy nói với em đấy.
Chào!
Tôi nghĩ cô sẽ làm cùng tôi hôm nay. Sẵn sàng đi thăm bệnh chưa?
Vâng. Xin lỗi, nhưng... là Wilson, không phải Willie.
Tôi xin lỗi.
- Không sao. - Wilson. Đầu tiên là?
- Jo. Josephine. - Không phải tên cô.
Bệnh nhân nào đầu tiên?
Vâng. Bs. Bailey cần hội chẩn.
Bs. Bailey.
Đây là Robbie McCutcheon, 22 tuổi.
Không có tiền sử bệnh và không có nguy cơ đến tim.
Robbie đang chuẩn bị
cho ra một viên sỏi thận rất to.
Chào, Robbie. Tôi là Bs. Pierce.
Cố lên nào, Robbie.
Cậu ta chuẩn bị làm thủ thuật lấy sỏi thận dưới da.
- để lấy viên sỏi ra. - Không tự đẩy ra được à?
Tôi mới sinh con một lần.
Nhưng tôi thà có thêm 4 đứa nữa còn hơn ở trong hoàn cảnh cậu ta.
- Cố lên nào, Robbie. - Cố lên nào, Robbie.
Robbie thường xuyên bị nhanh thất.
Bs. Bailey đã cho làm dấu hiệu sinh học tim và EKG khẩn cấp.
Robbie, cậu chỉ đau trong bụng,
- hay cả ngực nữa? - Ngực.
Cho truyền 80mg sotalol và 6mg morphine.
- Vâng, bác sĩ. - Robbie, tôi cần cậu
thở thật sâu.
- Đau lắm. - Tôi biết.
Bó nhánh bị chặn gây nhanh thất liên tục.
Anh ấy có nguy cơ bị trụy tim chết à?
Thở đi, Robbie.
Thư giãn nào.
Tốt.
Có nhịp nút xoang bình thường rồi.
Dù có tiểu phẫu thôi cũng nguy hiểm.
Chị phải hoãn mổ đến khi tôi làm xét nghiệm đầy đủ.
Cậu ấy cần siêu âm. Tiếp theo là ai?
Rita, Eric.
- Sẵn sàng chưa. - Sắp.
Bắt đầu nào, Milton.
Wilson.
Xin lỗi.
Rita Choudry, 35 tuổi, mang thai 33 tuần,
Nhập viện do bão hòa oxy thấp và cần nghỉ ngơi.
Mãi mãi.
Thật ư? Tôi phải nằm đây đến khi sinh con?
Đúng. Nói cho tôi biết tại sao.
Rita mắc chứng dị tật Ebstein.
Là?
Dị dạng tim van ba lá.
Xin lỗi, Bs. Pierce.
- Cô có phiền không nếu tôi tham gia? - Xin mời.
Cô cũng có bệnh nhân ở đây mà.
Bé gái Choudry, dự tính 6 tuần nữa sinh.
Bé có thất trái nhận máu từ cả hai buồng nhĩ.
cần mổ tim ngay lập tức sau khi sinh ra.
và theo dõi bào thai cho đến lúc đó,
đó là lý do vì sao mẹ phải nhập viện.
Và cũng bởi vì...
Tôi biết. Tôi biết. Vì áp lực của việc sinh đẻ
có thể khiến trái tim yếu đuối của tôi ngừng đập.
Tôi cần biết là chị biết những rủi ro.
Và khả năng tôi phải hy sinh cho đứa bé này.
Đừng nói thế nữa.
Anh nghe rồi, và anh không tin, em yêu ạ?
Nằm yên, nghỉ ngơi đi.
Chị sẽ còn gặp chúng tôi nhiều đấy.
- Cơ hội của chị ấy không tốt ạ? - Có rất nhiều khả năng
cô ấy sẽ chết khi sinh nó.
Cô ấy đã được cảnh báo không nên làm thế.
Vậy sao còn nhận ca này?
Bởi vì cô ấy vẫn quyết tâm làm.
Và tôi nghĩ cô ấy có khả năng sống sót cao hơn với tôi.
- Nghe khoe mẽ nhỉ. - Không, nghe rất chất thì có.
Tiếp theo là ai?
Marjorie Reed, 88 tuổi, ung thư phổi giai đoạn 4
- di căn tới gan. - Marjorie, bà cảm thấy thế nào?
Mẹ nói bụng đau,
nhưng mẹ đang cảm thấy khá hơn, nhờ có cô.
Cảm ơn cô lần nữa.
Mẹ! Con đi lấy ít trà đây!
Con sẽ quay lại ngay, nhé?
Sáng nay bà làm mọi người hoảng quá.
Không làm thế nữa nhé?
Nếu xảy ra lần nữa, tôi muốn chết.
Làm ơn, làm ơn, hãy để tôi chết.
Grey's Anatomy 11x02 Puzzle With a Piece Missing
Marjorie, bà có biết bà đang ở đâu không?
- Bà có biết... - Cô nghĩ...
tôi bị mất trí rồi đúng không?
Tôi không định...
Đúng.
Tôi đã sống 88 năm rồi, 65 năm với chồng tôi.
Không sống thiếu ông ấy được.
Chúng tôi dạy tiếng Anh ở Nhật một thời gian.
Cũng như ở đây, Nhật.
Xanh lắm.
Chúng tôi dạy tiếng Anh.
Tôi nói thế rồi à?
Vâng.
Giờ tôi sống trong căn phòng xấu xí này
với những cái máy xấu xí, một mình.
Nhưng lúc nào cũng đau đớn.
Những loại thuốc cô cho khiến tôi quên đi.
Tôi quên mất cuộc đời mình.
Cuộc đời tôi, nó đẹp lắm.
Tôi không xứng đáng kết thúc như thế này.
Có những giấy tờ bà có thể ký.
Jeannie không cho tôi ký đâu.
Nó sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình
nếu nó chưa làm hết những gì có thể.
Chúa phù hộ nó, nhưng nó đang hoảng sợ.
Luôn luôn như thế.
Nó học ở đâu ra, tôi không biết.
Và... và tôi có mất trí không? Không.
Khi đến lúc, tôi muốn ra đi khi vẫn còn nhớ về đời mình.
Đúng không?
Em không hiểu. Mình không thể quyết định hộ cô con gái được ạ?
Cô ta có luật sư và bà mẹ không cho phép đâu.
Và trừ khi bà ấy ký đơn đừng cứu sống, chúng ta có trách nhiệm...
phải làm tất cả để cứu bà ấy.
Dù tôi suýt nữa giết chết bà ấy sáng nay
để cố làm điều đó.
Vậy nói chuyện với cô con gái.
Thế còn khó hơn.
Bà ấy khỏe hơn, đúng không?
Có vẻ thế.
No comments yet. Be the first to leave one.