أول 200 سطر.
TƯỞNG NHỚ BÀ KIRTI SAXENA QUÁ CỐ
CẢ NHÀ NHỚ MẸ...
MỘT BỘ PHIM CỦA NETFLIX
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
THUNG LŨNG KARGIL 1999
Ta đi tuần mãi rồi.
Liệu ta có dùng đến súng không hay chỉ đeo cho đẹp?
Vợ ngài Dayal cũng nói vậy.
Anh có dùng đến súng không, hay chỉ đeo cho đẹp?
Gì thế, Biswa?
Bọn tôi đùa thôi ạ...
Đừng giỡn mặt tôi.
Xin lỗi ngài.
Tách ra, nấp đi!
- Hỏa lực hướng hai giờ! - Từ phía trước!
- Vào vị trí! - Nấp đi!
Biswa! Vào vị trí!
Nấp đi!
Ngài đừng lo!
Lấy hộp cứu thương!
Một gọi 15, trả lời đi!
15 gọi 1. Đã truyền tin.
Địch bắn ở trạm hai và ba! Hết!
Xác nhận. Hết.
Hỏa lực mạnh! Địch ở thung lũng phía trước!
Bọn tôi sẽ lo nhưng Subedar Dayal bị thương nặng,
không đi tiếp được. Cần sơ tán khẩn cấp! Hết.
Nghe rõ.
Trung tá Singh, có yêu cầu sơ tán khẩn.
Ta có 30 phút.
Chuẩn bị trực thăng.
- Tọa độ đón? - Thung lũng Kilo. Phía Nam Tololing.
Bãi đáp trực thăng gần nhất là GR12344323. Hết.
Rõ.
Bảy phút nữa trực thăng sẽ cất cánh.
Khẩn đấy. Chuẩn bị hai trực thăng.
Phi công đi làm nhiệm vụ hết rồi. Cử ai ạ?
15 NĂM TRƯỚC
Gunju!
- Cho em nhìn đi mà. - Gunju, để anh ngủ.
- Cho em nhìn đi! - Gunju, để anh ngủ nào!
Nước ép nhé?
Lại đây!
Nào!
Cháu muốn lái không?
Được rồi. Nắm vào đây.
Chú hô trái thì lái trái. Chậm thôi. Được chứ?
Sẵn sàng chưa? Một, hai, ba...
Trái.
Cho cháu ngồi đó nhé?
Cháu phải là phi công mới được ngồi đây.
Phi công!
Em đeo kính đen trông như bị mù!
- Em muốn làm phi công. - Anh muốn làm Kapil Dev.
Thật đấy. Em muốn làm phi công.
Phụ nữ không làm phi công, làm gì biết chứ?
Đây... Cầm cái này và hỏi, "Quý khách dùng món chay hay mặn ạ?"
Thôi nào.
"Máy bay có bốn cửa thoát hiểm. Hai ở phía trước, hai ở phía sau."
Và con muốn bị ném ra ngoài từ cửa nào?
- Nó muốn làm phi công. - Thì sao?
- Con gái không được làm phi công. - Vậy ư?
Kẻ ngốc nào bảo con thế?
Đừng để ý đến anh con.
Đàn ông hay phụ nữ lái máy bay đều được gọi là phi công.
Và nếu máy bay không quan tâm ai là người lái thì sao ta phải phân biệt?
Con có thể làm bất kỳ công việc gì con thích.
- Nhưng phải... - ...học xong đã ạ!
Phải.
Còn con... squat 20 cái.
Vì sao ạ?
Từ lúc nhìn thấy bạn
Tôi không thể thôi nghĩ về bạn!
Tôi phát cuồng rồi, và giờ
Tôi cứ theo bạn mà thôi
Gunju!
Sợ độ cao thì sao làm phi công được?
Cố lên! Bay nào!
Nhảy đi!
Dù bạn ở đâu Tôi sẽ theo đến đó...
Giỏi lắm!
Tôi không dừng được
Bây giờ và mãi mãi
Tôi gắn bó với bạn
Tôi gắn bó với bạn
Tối rồi còn đeo kính râm?
Phi công phải bảo vệ mắt.
Hết thuốc chữa rồi!
Cho và nhận
Chia cắt
Ta luôn gắn bó
Không thể chia lìa
Từ ngày nắng
Đến đêm mù sương
Ta luôn gắn bó
Mãi mãi
Dù bạn ở đâu, tôi sẽ theo đến đó
Mọi con đường tôi đi đều dẫn tới bạn
Tôi không dừng được
TUYỂN SINH
Bây giờ và mãi mãi
TRƯỜNG BAY DELHI HỌC PHÍ 500,000 RUPI
Tôi gắn bó với bạn
Tôi gắn bó với bạn
Tôi gắn bó với bạn
Tôi gắn bó với bạn
Gunjan, tớ đậu rồi! Với 42%. Tin nổi không?
Sao thế?
Cậu trượt à?
Chín tư phần trăm.
Vậy sao còn buồn?
- Gì đây? - Xem đi.
YÊU CẦU: BẢNG ĐIỂM LỚP 10
Tớ nói sao với gia đình khi được 94% đây?
Là không muốn học, muốn làm phi công?
Làm thế này đi.
Đừng sợ, hãy nói với bố cậu.
Nói là, "Bọn con gái bằng tuổi con chỉ giỏi theo đuổi tình yêu,
còn con chỉ muốn theo đuổi giấc mơ.
Con là đứa con ngoan nhất trần đời nhỉ?"
Bố sẽ đồng ý chứ?
Không! Chú ấy sẽ phát điên mất!
Đừng đùa nữa, Mannu!
Nghe này...
Cậu nói ra thì sẽ ăn chửi.
Nhưng nếu không nói, cậu sẽ luôn thấy day dứt.
Đi thôi. Cậu nợ tớ một bữa.
CHÚC MỪNG GUNJAN ĐẦU BẢNG
- Chúc mừng! - Chúc mừng, cháu yêu!
Chúc mừng.
- Cháu giỏi lắm! - Giỏi quá!
Gunjan, chúc mừng!
Giỏi lắm!
Mẹ!
Cô gái đầu bảng của mẹ đây rồi!
Gì thế này ạ?
Bố muốn ăn mừng kết quả của con.
- Tại sao? - Thay đồ đi.
- Nhanh! - Bố đâu ạ?
Cụng ly!
- Đúng là niềm tự hào của Lucknow. - Gunju giỏi quá.
Nó ham học lắm.
Lúc nào cũng kè kè cuốn sách.
Nó khiến chúng tôi tự hào.
Cụng ly!
Chúc mừng!
Mẹ!
- Mẹ! - Kirti!
- Kirti, nghe này! - Đợi đã.
Cô đưa Dabboo đi vệ sinh nhé? Nó sắp tè dầm rồi!
- Con cần nói với mẹ. - Đi nào.
Cố nhịn nhé!
Chúc mừng!
Nhìn kìa, Gunju Đầu Bảng đấy!
Gì thế?
Em có chuyện cần nói với anh.
Đến bài của ta rồi. Nói sau đi.
Nào.
Cổ vũ cho Gunju Đầu Bảng đi ạ!
Gunju!
Em ấy sẽ nhảy bài của chúng tôi.
Đây là bài nó thích.
Gunju!
Em đi đâu vậy?
Anh à, em...
Em không muốn học đại học.
Em không muốn học đại học.
Phi công...
Phi công...
Em muốn nghỉ học để đến Delhi làm phi công!
Em điên rồi à?
Chín chắn đi, Gunju.
Học đại học đi đã rồi tính sau.
Nhưng đâu cần học đại học để làm phi công.
Không ư? Con có biết bố mẹ đã vất vả thế nào không?
Biết ạ! Bố mẹ đã nghèo khó.
- Con nghe suốt rồi. - Mà chả rút ra được gì.
Nhà nghèo nên mẹ không được học đại học.
Còn con lại từ chối cơ hội! Hay lắm!
Bình tĩnh đi mẹ.
- Nó không đi đâu cả. - Vì sao?
Con muốn làm việc này. Sao hai người lại...
Em sẽ ở Delhi một mình à?
Anh nhập ngũ rồi. Sao em không được làm phi công?
Được, làm phi công đi. Đi Đi. Muốn làm gì thì làm.
Có khi mẹ nên bỏ đi luôn.
Gì mà om xòm vậy?
Nó sẽ lái máy bay, còn tôi sẽ về nhà ngoại.
Bà ra tiếp khách đi. Để tôi nói chuyện với con.
Ra đi.
Nào.
Trẻ con không nên được tự do như vậy.
Chẳng còn ai hiểu điều đó nữa.
Các vị xì xầm gì vậy?
Con ra với các bạn đi.
Ngoan lắm.
Trẻ con xích mích là chuyện thường.
Tin tốt là mọi thứ đều được kiểm soát...
trừ ông Khanna.
Bật nhạc lên đi nào.
No comments yet. Be the first to leave one.