أول 200 سطر.
NĂM GIỜ TRƯỚC
NHÀ KHÁCH ĐẢO CHEONGPA NƠI YÊN TĨNH VÀ TÁCH BIỆT ĐỂ LƯU TRÚ
Xin lỗi.
Anh chụp hộ bọn tôi một tấm nhé?
Được.
Cảm ơn anh.
Lấy cả hòn đảo phía sau vào khung hình nhé.
Cảm ơn, anh đẹp trai.
Cảm ơn.
Ta chưa đi qua đảo Cheongpa nhỉ?
Tôi nghĩ khoảng 30 phút nữa ta sẽ tới nơi.
Anh cũng tới đó à?
Vâng.
Đi chơi cùng bọn tôi nhé?
Đừng ngốc thế. Ta tới đó để làm việc mà.
Kệ nó đi. Con bé say rồi.
Em chưa say. Để em nói chứ.
Thôi đi, nếu không chị đẩy em khỏi tàu đó.
Em đã mang cả tủ đồ như chị bảo mà!
Em không vác nổi thứ này!
- Đi bộ mười phút thôi mà. - Không! Em không đi được nữa!
Ta từ tận Seoul tới đây. Họ nên tới đón ta mới phải.
- Phép cư xử tối thiểu còn không có sao? - Đừng dằn dỗi nữa.
Sao cũng được. Em chẳng quan tâm.
Tại em say xỉn trên tàu mà.
Em đâu có say.
Xin lỗi, anh không sao chứ?
Cô Kim!
- Là tên cô phải không? - Đúng vậy.
- Tôi là Se Hee. - Vâng.
- Anh làm cho chủ tịch Oh à? - Vâng, đúng vậy.
Ông ấy đâu rồi?
Ông ấy phải vào đất liền vì có việc gấp.
Mai ông ấy về, nên cho tới lúc đó, các cô được nghỉ.
Thật sao?
Để tôi kiểm tra lại cho chắc.
Ông ấy đi vội đến nỗi quên cả điện thoại.
- Còn buổi chụp hình của bọn tôi? - Nay chụp với bọn tôi cũng được.
Chủ tịch Oh đã lên kế hoạch để bọn tôi chụp.
Các cô đúng là người mẫu đẹp, như ông ấy nói.
Gu của họ cũng tốt ghê.
Cô vào xe đi nhé?
Nhẹ cả người!
Trước khi về nhà khách, anh cho bọn tôi đi thăm quanh đảo nhé?
Đi nhé?
Tuyệt vời!
Tôi làm anh sợ à?
Đôi khi động vật trên núi xuất hiện vì ở đây vắng người quá.
Chúng phá cây cối, hoa màu, nên tôi phải giết chúng.
Động vật trên núi ư?
Anh muốn xem không? Nay tôi bắt được nhiều lắm.
Không, cảm ơn.
Anh là anh Choi, người đã gọi lúc trước à?
Vâng.
Làm sao anh biết đến nơi này?
Ông đã quảng cáo đây là một nơi yên tĩnh, tách biệt.
Hầu hết mọi người tới đây là để câu cá.
Mà hiếm khi người ta tới hòn đảo hẻo lánh này một mình.
Có lẽ ở đây anh sẽ thấy cô đơn.
Tôi chỉ muốn được yên bình vài ngày.
Tôi hiểu rồi.
Tôi có thể đưa anh tới vài nơi có phong cảnh đẹp.
Không, cảm ơn.
Chà, phòng của anh kia rồi.
Chìa khóa đây.
Nghỉ ngơi nhé.
Ở tầng một có cơm đó.
Anh cũng có thể ăn đồ trong tủ lạnh.
Na Gyeong có đó chứ?
Vậy thì bắt nó tới.
Cứ bảo nó tao sẽ trả gấp đôi!
Tao đang ở bãi đỗ xe. Tới ngay.
Chào nhé.
- Muốn gì? - Anh Choi, phó chủ tịch Tập đoàn Samjin?
Anh quen tôi hay gì?
"Con người bất công,
nhưng Chúa thì công bằng.
Và cuối cùng công lý sẽ thắng".
Công lý… sẽ thắng.
Cười tươi lên chút nào.
Một, hai…
- Tốt. - Cô làm tốt lắm.
Một, hai…
Một, hai…
Thử lại nhé.
Quay mặt đi. Thế.
Đúng rồi.
Cô làm mẫu rất giỏi.
Ta qua kia chụp thêm nhé?
BỐN GIỜ TRƯỚC
Đúng rồi.
Cô làm tốt lắm.
Khi nào cuộc đi săn bắt đầu?
- Tùy vào sếp. - Ừ, mà là khi nào?
Mày nghĩ tao đọc được suy nghĩ của ông ấy à?
Mày tò mò thế thì tự đi mà hỏi.
Có lẽ tối nay sẽ bắt đầu.
Mấy đứa kia xinh xắn thật.
Cái thằng này. Mày có hứng với chúng nó hả?
Đâu có.
Thèm quá rồi kìa.
Không có đâu, thằng ngốc này!
Còn ba con lợn trong chuồng?
Chúng sẽ yên lặng cỡ một ngày.
Sao ta không xử chúng luôn?
Điều đó cũng phụ thuộc vào sếp. Thằng ngốc này.
Đi thôi.
Còn ba con lợn trong chuồng?
Này anh…
Anh tìm gì à?
Tôi tưởng tôi nghe thấy gì đó.
Thỉnh thoảng mùi máu cũng thu hút lũ mèo hoang.
Tôi chẳng biết sao chúng mò vào được.
Có lẽ tôi nên kiếm một con chó lớn.
Nhân tiện…
Ông quen mấy người khách nam chứ?
Thi thoảng họ tới đây. Sao anh hỏi thế?
Họ nói chuyện về một cuộc đi săn nào đó.
Ý của họ là gì?
Tôi nói rồi đó, thú trên núi đi lại tự do trên đảo này.
Việc săn bắn là trái phép mà?
Đừng kỳ cục thế.
Ở đây anh giết thú trên núi thì cũng chẳng ai quan tâm đâu.
Bọn tôi sắp bắt đầu đi săn rồi. Anh muốn tham gia không?
Khá là vui đó.
Để tôi nghĩ.
Xin chào!
Cô Kim!
Điều đó cũng phụ thuộc vào sếp.
"Con người bất công, nhưng Chúa thì công bằng.
Và cuối cùng công lý sẽ thắng".
Mày là thằng nào?
Cởi trói cho tao!
"Phó Chủ tịch Choi thoát tội lái xe gây tai nạn và bỏ trốn khi say.
Kế hoạch thừa kế của tập đoàn giữ nguyên".
Mày biết tao là ai mà còn làm thế này à?
- Mày nghĩ mày thoát được à. - Mày vẫn không hiểu.
Mày nghĩ vì sao tao bắt cóc mày?
Mày cần tiền à?
Đưa điện thoại đây rồi tao chuyển cho.
Thế thì là gì?
Mày muốn gì?
Vụ đâm người rồi bỏ trốn đó…
Nạn nhân là em gái tao.
Bọn cặn bã như mày…
đáng phải chết.
Anh muốn ăn tối cùng bọn tôi không?
Vâng, được chứ.
Bọn tôi đang chuẩn bị.
Ba mươi phút nữa anh xuống nhé.
Khoan…
Những người tôi gặp lúc nãy là ai thế?
Họ là nhiếp ảnh gia của bọn tôi.
Đây cũng là lần đầu bọn tôi gặp họ.
Sao anh lại hỏi thế?
Không có gì.
Anh nướng kỹ để thịt ngon hơn nhé!
Tôi sẽ mang ra ngay.
Thôi nào!
Uống đi chứ!
Được uống ban ngày là đặc quyền khi tới hòn đảo hẻo lánh này mà!
Cô Se Hee, cô thú vị thật.
Đừng uống nhiều quá đó.
Chính chị đã nói ta phải vui vẻ khi đi chuyến này.
Cạn ly nào mọi người!
Anh nói tên anh là Jeong Hwan nhỉ?
Anh làm công việc gì?
Tôi từng làm trong ngành dịch vụ, mà đang nghỉ ngơi một chút.
Vậy anh thất nghiệp à?
Có lẽ là vậy.
Anh ấy giàu đến nỗi khỏi cần làm!
Ước gì được thế.
Anh có hào quang của một nghệ sĩ.
- Ở anh có một sự thanh lịch nhất định. - Hào quang của gã thất nghiệp ư?
Cạn ly!
Giờ tới lượt anh đoán.
Anh nghĩ cậu này làm nghề gì?
Tôi không chắc lắm.
Thôi mà, anh cứ đoán đi.
Anh là…
một nhiếp ảnh gia?
Chà, sao anh biết?
Cô Mi Yeon nói với tôi.
Tôi cứ tưởng ngoài đẹp trai, anh còn thông minh.
Đó không phải nghề chính của cậu ta.
Bọn tôi xuất nhập khẩu quần áo.
Nhưng tay anh khá thô ráp.
Vì anh hay đi săn trên đảo này à?
Đúng nhỉ.
Tay của cả hai anh đều thô ráp.
Hẳn chủ nhà đã nói với anh.
Bọn tôi có sở thích săn động vật nguy hiểm trên đảo này.
Đi săn à?
Sao mà độc ác thế!
Chúng có làm gì anh đâu?
Nghe nói các anh săn thú trên núi…
Hay là săn lợn nhỉ?
Anh nên cẩn thận để khỏi bị thương.
Bọn tôi nhiều kinh nghiệm lắm.
Anh khỏi lo.
No comments yet. Be the first to leave one.