أول 200 سطر.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2021 by ivy68 All right reserved
Marius?
Hú, Marius?
Anh nghĩ gì đó?
Về em, có lẽ.
Xạo.
Em nghĩ anh chưa bao giờ ư?
Chỉ khi anh nhìn thấy em.
Mua cho em cà phê.
Được rồi. Bố đang ngủ.
Sao anh không đi nhảy đầm?
Chủ nhật hàng tuần tại Cascade.
- Em có đi không? - Có.
- Em gặp những người tử tế. - Ý sao?
André, ông Bouzique,
Victor.
Em nhảy cả tối với Victor.
Anh ấy nhảy có khờ như khi đi bộ?
Anh thật kinh khủng.
Tại sao anh không đến?
- Anh không biết nhảy. - Em có thể dạy cho anh.
Anh không muốn thế.
Thế anh đi đâu?
Anh đi dạo,
để hít thở khí đêm trên cầu cảng.
- Một mình? - Ừ. Anh đã gặp anh Brun.
- Ảnh về rồi? - Hôm qua.
Tại sao ảnh lại đi?
Tham gia khóa học.
Ảnh đã lên Paris làm thư ký và về lại là thanh tra.
Thanh tra kiếm được rất nhiều tiền.
Anh Brun?
Họ cần ư, với những chiếc cổ áo mà họ mang.
Đó là Saigon.
Sao anh biết?
Và tiếng còi của Yara.
Gì vậy?
- Còi í. - Đó là Yara.
Ngốc à. Bình pha cà phê.
Con pha cà phê cho cổ?
Muốn một cốc?
Chả còn gì cho khách của ta.
Chú bực vì cốc cà phê cho cháu?
Là nguyên tắc.
Đồ uống phải có lời.
Bố làm cho con nhìn nhỏ nhen quá.
Bố thuê con làm gì?
Con phải nghe lời bố mình.
Ở tuổi của anh ấy?
Ta tới 32 vẫn thấy ủng của bố ta lần cuối cùng.
Ta biết tình yêu và sự tôn trọng là gì trong những ngày đó.
- Ăn đá ạ? - Ta không trả treo.
Cháu không thể tưởng tượng được mẹ lại đánh cháu.
Cháu sẽ bay vào góc.
Tiếc là bố cháu không có đây để chấn chỉnh.
Tất cả những gì con cái ta làm chỉ đầu độc cuộc sống của ta.
Đầu độc cuộc sống của bố? Con giúp việc đấy.
Giúp thế tốt thôi. Con chả bao giờ ở đây khi cần.
Con ở đây cả ngày.
Anh ấy đúng mà.
Công việc kinh doanh của con là gì?
Lúc nào nhìn con cũng đau khổ…
ai cũng nghĩ con đã kiêng rượu.
Có lẽ con bị suy nhược thần kinh.
Gì?
Nó có lây không?
Nó chỉ thế thôi.
Đừng cố cười cợt bố của mình.
Và cháu đi mà bán sò của mình. Để bọn ta yên.
Con lười biếng lắm.
Y như chú Emil của mình.
Chỉ kéo theo cái bóng của mình mà cũng kiệt cả sức.
Con lờ vờ, không biết làm việc của mình.
Ngay cả việc riêng của con.
Con không thể pha vermouth và blackcurrant.
Còn Picon-curaçao, quên đi.
Hôm qua lão Cougard đến phàn nàn.
Và nó thì rất dễ. Xem này.
Con lấy một phần ba curaçao.
Một phần ba nhỏ, nhẹ.
Một phần ba quả chanh.
Một phần ba Picon.
Và sau đó là một phần ba nước.
Là bốn một phần ba.
Sao?
Một ly chỉ có ba phần ba.
Phụ thuộc lượng của mỗi một phần ba.
- Không, không. - Tại sao không?
Đó là số học.
Dào ơi, đừng cố đổi chủ đề.
Vài giọt trong chai. Đó cũng là số học ư?
Giọt gì ạ?
Giọt con luôn còn lại trong chai. Nó không tính.
Con phải rót nó như thế này.
Xoay chai cắt dòng chảy và đậy nắp.
Nhưng "thầy" Marius không quan tâm nên nó giọt nhỏ tràn ra nhãn.
Vì thế các chai dễ cầm lên hơn bỏ xuống.
- Cười, sao? - Bố cũng cười mà.
Nếu không, ta khóc à.
Mai 9 giờ, mọi người tập trung.
Gõ trống.
Chỉ huy thủy thủ Piquoiseau, để vinh danh chính phủ Pháp,
Ta tặng anh Bắc Đẩu Bội tinh.
Trống đánh.
Này, Piquoiseau,
anh có bị điên không?
Có gián điệp trên tàu.
Đô đốc Escartefigue, ngươi bị hạ cấp bậc.
Giam y vào hầm cho đến khi ta đến Manila!
Đô đốc Escartefigue bị hạ cấp bậc.
"Đô đốc Escartefigue bị hạ cấp bậc!"
- Đến giờ ta đi rồi, Đại úy? - Bận không?
Họ phát tín hiệu như điên trên cầu cảng.
Như nào?
Như thế này.
Chỉ là vài người Ý nói chuyện.
Không, họ ra hiệu.
Ta sẽ xem nó sau.
Trong khi đó, tăng lò hơi và kéo còi.
Sẽ giúp họ bình tĩnh lại.
Xả ba lần hơi không sẽ mất hết hơi nước.
Và đừng mở ga quá tầm.
Rõ, rõ, thuyền trưởng!
Hoặc nó sẽ không đóng lại nữa.
Phà không còn hữu dụng nữa?
Cầu đường bộ đã lấy hết khách của ta.
Giờ họ đi cầu.
Thời thượng và họ không say sóng.
Ông có người bị bệnh trên tàu của mình?
- Tất nhiên. - Ai?
Ta.
Bơi qua trên 100m?
206m!
Ta biết. Ta bơi qua hàng ngày từ 30 năm nay.
30 năm!
Ông Escartefigue,
ông thấy sao khi gặp những tàu khác?
Những tàu ra khơi chứ không phải vào bến.
Tại sao ta lại phải nghĩ gì?
Chúng đi rất xa.
Ừ, và đôi khi rất sâu.
Điều cuối khi đêm đến ông nhìn thấy đèn đóm trên mặt nước.
Ông chưa bao giờ muốn…
quay lại và lái ra biển?
Ra khơi?
Cậu điên rồi, Marius tội nghiệp của ta.
Không. Tôi nhìn thấu ông.
Dư nào?
Ông ghét bị mắc cạn ở đây.
- Ta ghét nó ư? - Đúng, tự chủ đi.
Khi ông uống với các thuyền trưởng
về từ Brazil hoặc Madagascar.
Khi họ kể với ông về những chuyến đi của họ…
Tôi thấy ông quan tâm.
Ta vui vì họ đã về nhà bình yên.
- Thế thôi? - Thế thôi.
Marius, ta tự hào là thủy thủ và thuyền trưởng,
chủ trên tàu dưới ơn Chúa.
Nhưng Madagascar có thể đi âm ty.
Ta không phản đối lòng yêu nước.
Ta rất vui vì cờ Pháp tung bay trên những vùng đất xa xôi này.
Mặc dù ta không thể nói nó làm được nhiều điều cho ta.
Nhưng để đến đó, đặc biệt là bằng tàu,
không, cám ơn. Ta khá hạnh phúc ở đây.
Tôi không tin vào tai mình.
Vậy thì đi thôi. Tạm biệt!
Nó đang gọi cho ta.
Nó ghét việc để khách phải đợi. Thật là một chàng trai tốt.
Nó vẫn kéo còi.
Nó dùng hết hơi nước của ta. Đồ ngớ ngẩn. Đồ ngốc!
Chú ý. Tốc độ tối đa tiến.
Anh Brun, anh nghĩ gì về Paris?
Náo nhiệt.
Anh đã đi xem hết?
Tôi đi dạo vào mỗi buổi tối.
Vậy anh đã gặp Landolfi.
Là ai?
Ảnh đồng ngũ với tôi.
Cao và đẹp, có bộ ria mép.
Và hay chớp mắt.
Anh không thể bỏ lỡ ảnh.
Không, tôi không gặp anh ấy.
Thế thì anh chưa ở Paris.
Nhưng tôi đã.
- Và anh không gặp Landolfi? - Không.
Anh ấy chết rồi.
Tội nghiệp!
Paris rất lớn, anh biết đấy.
Không lớn hơn Marseilles, chắc chắn.
Lớn gấp 40 lần.
Chuyến đi đó đã chui vào đầu anh.
Họ nói ta phóng to Marseillais lên
nhưng lớn hơn 40 lần. Thế tốt.
Anh đúng là dân Lyon.
Ôi, Chúa ơi, 12 rưỡi rồi.
Ổng đi đâu vậy?
Thay đồ. Hôm nay là thứ Hai.
Thứ Hai có gì đặc biệt?
Anh không biết à?
Mỗi thứ hai,
No comments yet. Be the first to leave one.