أول 200 سطر.
BÀN TAY MA THUẬT
Cái thứ biến thái này!
Đồ biến thái. Đây là thói quen của cô chứ gì?
Chị, lưng chị ổn chứ?
Cô coi chừng tôi đấy.
Mình thấy cả ký ức của con người sao?
Ôi, cái lưng tôi.
Gì vậy nhỉ?
Mình vừa nhìn thấy gì vậy?
Cục cưng à,
ngày mai lại tới đón Ok Hui nhé? Okey dokey ?
Cậu ngồi đó làm gì vậy?
Này.
- Cậu làm gì vậy? - Sao không thấy gì?
Rốt cuộc là tại sao? Sao tớ không thấy gì?
Này, khoan đã.
Để xem nào.
Con nhỏ này, điên à?
Chắc tớ điên thật rồi.
Phải làm sao đây?
Làm sao?
Tự dưng lại dính vào cái tên kỳ lạ đó.
Tôi cũng đâu ở lại đây lâu.
Thuê theo tháng thôi.
Con nhỏ đó…
Coi kìa…
À không.
Trong khu này có một kẻ biến thái ấy mà.
Không khí ở Mujin thế nào?
Giống hệt ở Seoul. Xe cộ bấm còi inh ỏi, bụi mịn bay tứ tung.
Nơi nào có người sống đều vậy mà.
Mà nói thật đi, sao cậu làm vậy?
Vì cậu mà công sức điều tra ma túy cả năm trời đổ sông đổ bể.
Bắt rồi lại để xổng mất Giám đốc Baek, chứng cứ cũng bị tẩu tán.
Cậu vừa bị giáng chức và điều chuyển đi nơi khác xong,
tên khốn đó đã bắt đầu coi trời bằng vung rồi.
Cứ đợi đấy.
Tôi sẽ quay về Seoul và tự xử lý những thứ tôi phá hỏng.
Cậu định quay về kiểu gì?
Vậy nên tôi mới gọi để nhờ cậu giúp đây.
Ở đây chẳng có vụ án nào cả. Sạch bong.
Trời ạ, cậu lại đẩy tôi vào thế khó rồi.
Thôi mà, cho tôi vụ nào lớn vào.
- Thật ra cũng có một vụ. - Ừ.
Biết Ted Chang bán ma túy với Giám đốc Baek không?
- Chang Sik á? - Hành tung cuối cùng của hắn ở đó.
Chắc tuyến cung cấp của hắn cũng ở gần đó.
Ở đây sao?
Thông tin tuyệt mật đấy. Lộ ra là chết tôi.
Được. Cảm ơn nhé.
Gọi lại sau.
Chiến thôi!
Này thì Chang Sik, này thì Ted Chang!
ĐỐI TƯỢNG THẤY ĐƯỢC
ĐỘNG VẬT: CHIM, CÁ, CÓ VÚ (O) ĐỒ VẬT: MÁY BÁN VÉ SỐ (X)
NGƯỜI: OK HUI, KẺ MÓC TÚI (X) TÊN ĐIÊN (O)
Hay vì tên điên đó giống súc vật nên mình nhìn thấy?
Lại chả thế. Hắn đâu phải con người.
Phải chi mình bắn được tơ nhện thì hay.
BỆNH VIỆN THÚ Y BONG
Nghe ông anh chủ của Deokgu nói
bệnh viện này chữa bệnh cho chó giỏi lắm, nên tôi đưa nó đến đây.
Jjonggu nhà tôi chẳng chịu ăn hạt gì cả.
Ngày trước chỉ cần ngửi thấy mùi hạt là nó chảy dãi ròng ròng,
vậy mà giờ tự dưng chán hẳn.
Cả tuần rồi chả ăn gì cả.
Sao tự nhiên lại thế?
Vậy ạ? Để cháu xem thử nhé.
Jjonggu à, để bác sĩ kiểm tra nhé.
Ngoan lắm.
Muốn ăn khoai lang à? Ăn đi này.
Ôi chao, mày đây rồi.
Đây, mau ăn đi. Là thịt đó.
Chà, Jjonggu đến rồi.
- Ôi trời, nó quay lại rồi. - Đúng vậy.
Ở nhà bác có lỗ chó phải không?
Sao?
Nhà tôi có cái lỗ chó nào đâu.
Bác cứ về tìm thử đi.
Chỉ cần bịt cái lỗ đó lại, Jjonggu sẽ lại ăn bình thường.
Khám kiểu gì vậy…
Của bác là 13.000 won.
Bệnh viện này chắc ăn nên làm ra lắm nhỉ?
Bác sĩ ở đây mát tay quá, phải không?
Mát tay lắm luôn.
Chẳng cho thuốc cũng không tiêm, chỉ bảo tôi về nhà tìm lỗ chó.
Thế mà đòi lấy của tôi 13.000 won sao?
Trời ạ, chúc các cô sớm giàu.
Đi thôi, Jjonggu.
Jjonggu, ăn cơm thôi.
Nó đi đâu mất rồi?
Jjonggu à.
Sao mày lại chui từ đó ra?
Jjonggu à.
Phát điên mất thôi.
Sao cô ấy biết được nhỉ?
BỆNH VIỆN THÚ Y BONG
Tôi sẽ phát số thứ tự.
- Vâng. - Vâng.
Bé nhà tôi cần ra ngoài đi dạo, nhưng nó không chịu đeo dây dắt vào cổ.
Sao lại thế nhỉ?
Vậy sao? Để tôi xem thử nhé.
Nào, ngoan lắm.
Lại đây mau. Để tao buộc dây dắt.
Lại đây. Trời ạ, mệt thật chứ.
Lại đây mau!
Chú chó này từng bị bỏ rơi phải không ạ?
Vâng, tôi đã nhận nuôi nó.
Có vẻ như chủ cũ từng bạo hành bé bằng dây dắt.
Bé đang bị tổn thương tâm lý, nên thay vào đó, hãy đổi sang đai ngực.
Chị cũng phải cố gắng thật nhiều.
Hãy dành thời gian kiên nhẫn với bé nhé.
Chờ cháu một lát.
Xem nào.
Ôi trời, Baekgu. Hãy sống tốt nhé.
Đây.
Bác đừng lo ạ.
Ai vậy?
Baekgu, sao mày chạy được từ nơi xa xôi đó về đây vậy?
Ôi trời, thằng nhóc này.
Sao nó lại làm vậy?
Baekgu đã buồn lắm đấy ạ.
Dù tôi có gọi cách mấy, nó cũng không chạy đến.
Hình như tai nó có vấn đề rồi.
Chú đã bao giờ nghe đến chuyện chó khinh người chưa ạ?
Sao?
Có vẻ như chó nhà chú coi chú là con sen của nó.
Mèo nhà tôi cứ nhìn vào góc nhà rồi khè.
Này, chúng ta phát tài rồi. Cháu làm thế nào vậy?
Lịch hẹn kín tới trưa luôn.
Chắc do cháu sống lương thiện nên ông trời ban thưởng đấy.
Chắc là vậy đấy.
Nhưng chúng ta không chỉ huy hoàng mỗi hôm nay đâu nhỉ?
Dì đừng có lo.
Cháu sẽ hốt hết tiền trên đất Mujin cho dì.
GIỎ HÀNG
Ok Hui à!
Bệnh viện của tớ tới thời rồi.
Tớ muốn nhân cơ hội này làm lớn luôn. Tớ cần cậu giúp.
Tập hợp người giúp tớ đi.
Giúp suông thôi à?
Cậu muốn tớ làm gì nào?
Được luôn.
Được rồi, vậy là các em chưa chết mà vẫn sống tốt.
- Vâng, chị! - Vâng, chị!
Yeong Hui.
Nghe nói em đã tẩy trắng và kết hôn yên ổn.
Vâng, thưa chị.
Mi Yeong? Ôi trời, em làm mũi hả?
- Nhìn đẹp đấy. - Đa tạ đại tỷ.
Eun Hye, nghe nói em nhận tiền cấp dưỡng rồi mở tiệm tóc.
- Dạ chị. - Em vẫn giỏi bòn rút đàn ông như xưa.
Trời ơi, giật cả mình.
- Anh là ai vậy? - Tôi là anh ruột của Da Eun.
- Vậy Da Eun đâu rồi? - Con bé chuẩn bị đẻ,
mà vừa đọc tin của cô nên nói để mai đẻ cũng được
và nhất quyết đòi chạy đến đây.
Nhưng con bé bắt đầu vỡ ối rồi, nên tôi đành đến thay.
Vậy chồng của Da Eun đâu?
Nó nói chồng đi công tác dài ngày,
nhưng nhìn sao cũng thấy hai đứa nó ly thân rồi.
Vậy anh nhắn Da Eun đừng lo rồi về đi.
Vâng, nhưng tôi nên làm gì với vé đỗ xe này đây?
Tôi đang đậu ở tháp đỗ xe ngoài kia.
Ở đó cho đỗ miễn phí 30 phút đầu, mà giờ quá mất 10 phút rồi.
Chắc tôi phải nhờ cô đóng dấu xác nhận nhỉ?
Không có dấu gì đâu.
Nào, các em.
Chị hỏi thì giơ tay lên nhé. Nhà đứa nào đang nuôi chó hoặc mèo?
Ok Hui, con nhỏ dễ thương.
Bác sĩ Jung, mời bệnh nhân tiếp theo.
Mời vào trong ạ.
Xin mời vào.
Bác sĩ?
À vâng, tôi xin lỗi.
Bác sĩ, tôi không cần khám.
Mà là nó.
Ôi trời. Đúng nhỉ, thiệt tình.
Bé mèo này bị sao mà phải đưa đến tận đây ạ?
Hình như nó bị bỏ rơi, tôi muốn kiểm tra tổng quát xem sao.
Nhờ anh đặt bé lên bàn xét nghiệm giúp tôi nhé?
Yên nào, đúng rồi, ngoan lắm.
Để bác sĩ xem cho nhé.
Trời ạ, sao mày lại ngồi run rẩy ở đây?
Đẹp quá chừng chừng.
Sao ạ?
Bé mèo này đẹp quá.
May là không có vấn đề gì lớn.
Nhưng chắc bé chưa tiêm phòng.
Vì bé vẫn còn là mèo con,
nên sẽ cần tiêm mũi tổng hợp và tiêm phòng dại.
Mũi đầu tiên cần tiêm trong khoảng tuần 8 đến 12 sau sinh.
Sau đó cứ cách ba tuần tiêm thêm ba lần nữa là được.
Anh thấy ổn chứ?
Nếu không, anh có thể đưa bé đi tiêm tại khu anh sống.
Tôi sống ở khu này mà.
À, vậy sao?
Đoạn nào của khu này cơ?
Tôi làm ở cửa hàng tiện lợi bên kia đường.
À, cửa hàng tiện lợi.
No comments yet. Be the first to leave one.