أول 200 سطر.
Khi tôi 5 tuổi, mẹ để lạc tôi trong công viên.
Tôi không nhớ nhiều,
trừ lúc tôi đang đi đu quay, và ngay sau đó...
Mẹ đã ra đi.
Anh sẽ về nhà ngay thôi.
Tốt lắm. Đến lúc rồi.
Em không biết, em cứ có cảm giác em vừa có lại anh
và giờ anh lại đi và em... em lại phải ở lại đây.
Em nói đúng. Em phải ở lại đây.
Ở lại. Đừng cử động.
Đừng cử động.
Đợi anh.
Đợi anh.
Tôi không nhớ mình tìm được mẹ bằng cách nào.
- Richard! - Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Mẹ có ổn không?
Tôi chỉ nhớ những gì diễn ra tiếp theo.
Mẹ bảo tôi đừng lo.
Mẹ bảo tôi mọi việc rồi sẽ ổn thôi.
Mẹ sẽ trở lại ngay.
Trí nhớ con người thật buồn cười nhỉ?
Có những thứ không thể nhớ nổi...
Và cũng có những thứ chẳng thể nào quên.
Và cái đu quay không bao giờ ngừng quay.
Được rồi, Zo-Zo, đi nhanh hơn nhé vì mình muộn rồi.
- Và ai thì không được đến muộn nào? - Bác sĩ mổ ạ.
- Nếu bác sĩ mổ đến muộn thì sao? - Có người chết?
Đúng rồi thưa chị.
Này, là anh đây.
Anh đang ở trên phà. Anh... Anh chỉ muốn nói rằng...
- Anh không bắt kịp chuyến bay đâu. - Anh sẽ làm được.
Không có đâu. Anh sẽ lỡ chuyến bay.
Ai đó? Bailey à?
Tôi sẽ không lỡ chuyến bay đâu.
Có một tai nạn lớn trên đường 5. Chặn hết các làn đường rồi.
Tắc đường kinh khủng lắm.
Vậy sao Kepner lại nói như thể đó là điều tốt nhỉ?
Chúng tôi đang mổ một anh gặp tai nạn.
Bailey và Kepner đang khâu lại các lỗ trong ruột anh ta.
Tôi dang sửa những thứ không thể sửa nổi.
Tôi tuyệt vời đến không kiểm soát nổi.
Không, tôi mới tuyệt vời không kiểm soát nổi.
Các cô chỉ là là khách đến thăm cái ruột này thôi. Biến.
Ý em là anh nên quay lại đi vì kiểu gì cũng lỡ chuyến.
Anh sẽ không lỡ chuyến.
Anh biết đường tắt.
Chẳng có đường tắt nào đến sân bay hết.
- Em không biết thôi. - Thôi nào.
Hôm nay em làm một ca trượt đốt sống.
Nếu bây giờ anh quay lại, có thể em sẽ cho anh...
Mấy giây nữa là anh không nghe được em nữa đâu.
Sóng điện thoại tệ lắm.
Derek, anh vẫn ở đó chứ? Em không nghe thấy anh.
Không, anh nói là sắp mất sóng rồi.
Ở đây tệ lắm.
- Amy? - Derek?
Derek?
Amy, em nghe thấy chứ?
Mất tín hiệu rồi.
Tôi đi quá tốc độ giới hạn 16km/h rồi.
Thế mà vẫn không đủ nhanh với anh à?
Điện thoại mình... đâu rồi?
Này. Thưa bà. Thưa bà.
- Winnie? - Tên tôi là Derek. Bà có ổn không?
Winnie!
Winnie!
Winnie! Winnie!
- Tôi không mở được cửa. - Winnie!
- Cô ơi. Này. - Winnie! Winnie!
Này. Tên cô là gì?
- Sarah. - Sarah, Winnie là ai?
Con... con gái tôi. Nó, nó ngồi ghế sau.
Nó không trả lời, và tôi không biết
- liệu nó có ổn không. - Sarah. Sarah,
Tôi cần cô bình tĩnh, được chứ? Thở sâu vào.
Tốt. Giữ bình tĩnh. Tôi sẽ quay lại ngay, nhé?
Cố đừng cử động.
- Được rồi. - Này.
Cháu là Winnie à?
Cháu có đau ở đâu không, ở cổ hay...?
Có phải vì thế cháu không nói được không?
Cháu nghĩ là mình chết rồi.
Cháu đã chết chưa?
Đưa tay cho chú xem nào.
Cháu chưa chết.
Chú bắt được mạch ở cổ tay cháu.
Cháu biết thế nghĩa là sao không?
- Là sao ạ? - Có nghĩa là tim cháu vẫn còn đập.
Và cháu không thể chết nếu tim cháu vẫn còn đập.
Cháu thấy đấy, chú là bác sĩ, và chú bảo cháu
nếu cháu muốn biết mình chết hay chưa, hãy tự bắt mạch.
Cháu thấy rồi này.
Cháu chưa chết.
- Cháu chưa chết. - Con chưa chết, mẹ ơi!
Nó ổn chứ?
Được, con bé ổn.
Cô có điện thoại không? Tôi cần gọi người tới giúp.
Vâng. Tôi thấy nó.
Nó bị vỡ...
Mà cũng chả quan trọng. Tuần nào tôi cũng đi đường này,
và chẳng bao giờ có tí sóng nào.
Được, tôi sẽ kiểm tra xe kia,
- xem họ có điện thoại không. - Anh bỏ chúng tôi đi à?
Cái gì? Không, tôi chỉ nói là ở đây không bao giờ có sóng thôi.
- Chẳng khác gì đâu. - Sarah, tôi sẽ đi xem họ thế nào...
- Tôi không thể cử động. Tôi mắc kẹt. - ... như tôi kiểm tra cô, nhé?
Tôi sẽ quay lại ngay.
- Anh hứa chứ? - Tôi hứa.
Được.
Xin chào?
Xin chào?
Xin chào?
Cứu!
Cứu!
Cứu!
Này.
Cho tôi biết tên được không?
- Alana. - Alana.
- Khó thở quá. - Được rồi.
Dừng một giây nào.
Chắc là cháu bị đẩy hết hơi trong người ra khi chạm đất.
May mà không đâm vào dải phân cách đấy.
Cháu thấy đau chỗ nào không?
Cháu không... cháu không nghĩ thế.
- Có đau ở đâu không? - Không.
Cháu không nên ở đây. Cháu phải đi.
- Cháu... cháu phải đi. - Cẩn thận. Cẩn thận.
Cháu phải gọi điện cho mẹ. Điện thoại cháu đâu rồi?
Điện thoại không làm việc. Sao nó lại không làm việc?
Được rồi. Nghe chú này.
Chắc là cháu đang bị sốc, hiểu chưa?
Trong người cháu đang có rất nhiều adrenaline.
Có lẽ là cháu có vấn đề gì đó
mà cháu chưa cảm thấy, nên chú cần cháu
- bình tĩnh. - Được rồi.
Được rồi.
Cho chú biết hôm nay ngày nào được không?
Thứ Năm.
Đáng ra cháu phải ở trường. Môn hóa. Cháu có bài kiểm tra.
- Vì thế nên cháu mới lái điên cuồng thế à? - Cháu có lái đâu.
Vậy thì ai lái?
Charlie. Đó là xe của bố cậu ấy.
Này! Này, Charlie.
Này.
Dừng lại.
Dừng lại.
Cháu ổn chứ?
Vâng. Cháu ổn.
Này, đi vào vệ đường đi.
Cháu thấy không ổn lắm.
- Có chuyện gì vậy? - Cháu gặp tai nạn.
Có chuyện gì vậy?
- Cứ đưa cháu vào vệ đường đã. - Cháu thật sự thấy không tốt lắm.
- Có chuyện gì vậy? - Đi vào vệ đường đã.
- Chú biết có chuyện gì không? - Cháu...
Vì cháu thật sự thấy không tốt lắm.
- Không, không, không. - Có... có chuyện gì vậy?
Charlie, chú không biết có chuyện gì, Charlie. Chú không...
Trời ơi, Charlie. Nhìn đầu cháu kìa. Cháu ổn chứ?
Giúp chú đặt nó xuống.
Cậu ấy bị sao vậy?
Sao cậu ấy không nói gì? Charlie?
Cậu bé bị đập rất mạnh vào đầu. Chú cần tìm túi sơ cứu.
Đùa mình đấy à.
Được rồi, các bạn... các bạn vẫn ổn trong đó chứ?
Anh đến đưa chúng tôi ra à?
Tôi cần đồ sơ cứu. Cô có gì đằng sau không?
Túi sơ cứu... trong ba lô của Winnie.
Được rồi, Winnie, là kính an toàn thôi. Sẽ không đau đâu,
nhưng chú cần cháu lùi lại, được chứ?
Lùi lại.
Chú sẽ lại bỏ mặc chúng cháu à?
Không.
Cháu trèo ra cho chú được không?
- Vâng ạ. - Cẩn thận đấy.
- Anh bảo Winnie cẩn thận được không? - Được, tôi làm rồi.
- Nó ra chưa? - Nó ra rồi.
Con ra rồi mẹ ạ.
- Con ổn. - Được rồi.
- Được rồi, Sarah. Tôi sẽ quay lại ngay. - Tôi không đi đâu hết.
Chú sẽ đưa mẹ cháu ra.
Winnie, cháu nghĩ mình có thể ra kia
và để ý đến hai người đó không?
Những người đâm xe cháu à? Không, cảm ơn.
Cháu đợi ở đây cũng được.
Có băng cứu thương trong này. Họ có thể cần nó.
Mẹ cháu sẽ phải chịu đau,
và chú không muốn cháu thấy.
Không.
Đúng.
Cháu chịu được mà.
Bố cháu chết ngay trước mặt cháu.
Chúng cháu đang đi câu cá trên hồ,
và ông ấy lên cơn đau tim trên thuyền và chết.
Chú có thích câu cá không?
Sẽ không ai chết cả, Winnie.
Chú không phải ông trời, nên... chú không biết.
Cháu sẽ đợi cùng họ.
Được rồi. Sarah, sẵn sàng chưa? Một, hai, ba.
Trời ạ, tôi thích chiếc xe này lắm!
No comments yet. Be the first to leave one.