أول 200 سطر.
Chả biết anh có thấy hấp dẫn không.
Anh thấy sex quan trọng.
Anh thấy mình có thể vượt qua… Anh vượt qua được.
"Cô ấy tuyệt vời. Mình quan tâm cô ấy".
Anh biết tình cảm của em với anh.
Anh nghĩ: "À, mình thấy…"
mình có thể vượt qua đoạn đó, có lẽ bằng cách nào đó".
Và giờ anh…
Anh không muốn giả dối.
Nhưng, mình càng làm thế, thì nó…
Anh chưa nói chuyện với cô này.
Nhưng hai ngày qua, anh nghĩ về việc đó,
về chuyện sẽ thế nào nếu…
Anh cũng ở bên người đó, nghĩ đến việc đó.
Người nào?
Cô số hai của anh.
Cứ nghĩ về việc đó.
Anh nói thật, suy nghĩ của anh.
Anh nghĩ: "Nó sẽ thế nào?"
Chả hiểu nữa, có lẽ rồi sẽ đổ vỡ.
Em ạ?
Người đó… anh nói ra những suy nghĩ trong đầu.
Nghe chuyện như vậy thì rất khó chịu.
OK, anh cũng thấy là thế.
Anh chỉ thấy hai ngày qua, anh có đủ thời gian nghĩ về…
chuyện lâu dài, năm, mười, mười lăm, hai mươi năm.
Có lẽ… anh thấy thật là khó.
Nhưng không có nghĩa là…
Nhưng tình cảm của anh, thì đều là thật.
Mọi thứ… Tình cảm của anh với em là thật.
Anh chỉ… Anh không muốn em buồn.
- Em biết. - Anh muốn tiếp tục, cố gắng…
xem thế nào, vì anh thấy mình ở bên nhau rất vui.
Phải không?
Giờ em chả biết làm sao để "vui vẻ".
Ái chà. Được rồi.
Em thấy thật ngớ ngẩn.
Vì sao?
Vì sao?
Nói thật, sự thật là…
chuyện em không tập thể dục mỗi ngày
được anh nhắc đến lúc này thì đúng là choáng.
Trời ơi, ý anh có phải thế đâu.
Thì anh nói vậy mà.
- Vì là, em chả cố… - Anh tìm cách nói ra mà.
Mấy cô anh từng yêu, họ vẫn làm vậy.
- Đó là gu của anh. - Hàng ngày em chỉ làm việc ở bệnh viện.
- Xin lỗi chứ… - Được rồi, anh hiểu.
Từ đầu em đã nói ngay rồi.
Không có ảo tưởng rằng em sẽ đi tập Pilates mỗi ngày.
Anh hiểu.
Nó cũng khiến em chán vô cùng.
Kiểu chưa đủ tiêu chuẩn.
Ở một cái mà em không thể kiểm soát.
Em cảm thấy rất thiếu sót.
Ba hôm trước, nếu anh bảo là anh sẽ thắc mắc nếu anh…
em sẽ nói: "Anh điên rồi".
"Anh ấy đối xử với mình tốt hơn hơn bất kỳ ai".
"Anh ấy nói là yêu mình".
"Anh ấy nói muốn trọn đời bên mình".
Nên hôm nay, em rất choáng khi vẫn đang nghĩ là anh thấy
em tuyệt vời nhất trên đời rồi lại thành: "Ặc, có lẽ không phải".
Nếu cơ thể em chưa đạt tiêu chuẩn của anh,
em sẽ không bảo: "Xin hãy vẫn yêu em".
Em không đến đây để nói thế.
Có lẽ em phải về nhà thôi.
Với tôi yêu là mù quáng.
Tôi đã yêu Chris điên cuồng.
Tôi rất tin mình sẽ ở bên anh ấy mãi.
Việc anh ấy quay ngoắt 180 độ, cứ như một người khác,
tôi thấy anh ấy đã thay đổi hẳn.
Tôi vô cùng thất vọng. Tôi vô cùng đau lòng.
Nhưng tôi biết sẽ ổn.
Tôi luôn ổn. Tôi sẽ tự lo cho mình.
Tôi có cuộc sống tuyệt vời.
Tôi chả muốn ở bên ai trừ phi người đó làm tôi vui vẻ hơn.
Tôi tin yêu là mù quáng.
Tôi yêu một người dù chưa từng gặp
và muốn ở mãi bên người ấy.
Nhưng khi hai người muốn giao cấu hay làm tình…
Có thể nhiều người thấy chả sao.
Thiên hạ bảo chỉ là 5%, 10% của tình yêu.
Tôi hiểu mà, khi 90 tuổi, chả ai còn đẹp được nữa.
Tôi hiểu mà.
Nhưng tôi đâu phải 90 tuổi.
Tôi thất vọng vì kết cục thế này.
Cô ấy bảo cô ấy không tập luyện. Tôi hiểu. Không sao.
Nhưng Bri là số hai của tôi, và nó…
Này nhé…
Có lẽ tôi thấy cô ấy còn hấp dẫn hơn.
Tôi tưởng có thể nói mấy điều đó mà không bị
có cảm giác như lúc đó tôi là người xấu.
Tôi đã nhầm.
Nếu cô ấy chả ưa suy nghĩ đó,
và thấy không thể ở bên tôi vì suy nghĩ của tôi, thì…
đành vậy thôi.
YÊU LÀ MÙ QUÁNG
Áo len và quần tập của em ở giường.
Em biết. Cảm ơn.
Giặt quần áo xong thì thấy thế nào?
Anh chả nói toẹt ra,
nhưng làm mấy việc vặt này để cho nó ngon lành thì…
Anh ấy biết trân trọng những chuyện tinh tế ở đời.
Như nhà cửa sạch sẽ.
- Em ghi nhận anh làm vậy. - Thơm tho ghê! Có mà!
- Em bảo: "Lại càng tích cực". - Chớ nghĩ vậy! Em là thế mà.
- Cả ngày anh xa em. - Đúng thế.
Ôi không!
- Anh định làm gì? - Làm em.
Anh định làm gì nếu mai em đi về?
Khóc thôi.
Có lẽ kiếm một đống tiền, rồi em có thể ở nhà.
Cứ ở đây mãi đi.
Có lẽ anh không phải đến văn phòng trước đám cưới,
nhưng có lẽ là sau.
- Vẫn phải tới văn phòng à? - Mỗi tháng một lần.
Bọn anh họp mỗi tháng một lần, toàn với cấp trên.
Sau khi em ôm anh…
Thề có Chúa. Có anh thật là thích.
- Anh làm xong việc cần làm. - OK.
Vậy gọi là "hiệu quả".
- Và "giao việc". - Đúng.
Giống như cách em sẽ giao việc để anh làm việc nhà.
- Phải nói là… - Mình quản lý gia đình.
Anh thấy không? Tối nay, mình làm bữa tối.
Bữa tối đầu tiên ở nhà này.
Có tiếng xèo xèo.
Ôi này, em ơi!
Cẩn thận đi nhé.
Có mà.
- Được rồi. - Chọn một dụng cụ khác đi.
Đây là bơ à? Cứng như đá ấy.
- Có cần làm nóng không? - Có lẽ cần hâm nóng.
Connor.
Nó bằng nhựa mà!
Có 20 giây thôi! Chả sao đâu!
Em lờ đi thôi. Em sẽ bị ung thư khi sống cùng anh.
Ôi trời…
Có lẽ đôi khi anh hơi ngốc.
Anh thầm nghĩ anh là người quản lý nhà của hội nam sinh.
Đâu phải… Anh có ở nhà hội nam sinh đâu!
Lẽ ra anh nên thế.
Ở làm gì khi ngoài 30 có thể ở vậy?
- Em cứ… - Đanh đá à?
- Ừ. - Ừ.
- Đôi khi hơi xấu tính. - Được rồi.
- Anh cần ít… - Đấy? Giờ em đến đoạn chua ngoa.
Em yêu anh.
Vì là, anh hay ho lắm.
Xem anh làm được gì kìa.
Nhà cửa sạch sẽ.
Xem kìa! Anh ấy nấu ăn!
Anh ấy đang làm!
Thôi nào! Không, em phải tử tế hơn. Anh nói đúng. Phản hồi tốt đấy.
Nhưng em cũng có thể…
Jess vừa nhắn tin cho em.
Chris cũng nhắn cho anh.
- Hả? - Chả hiểu.
Anh ấy bảo sao? Định ra về à?
Không.
Để em nhắn hỏi.
Đảm bảo Chris nhắn xong, sẽ muốn nói chuyện, nên là…
Ái chà.
Mình là bạn tốt của bạn mình.
TRƯỚC LỄ CƯỚI 14 NGÀY
- Làm anh xấu hổ à? - Cho anh xấu hổ.
Để xem nhé.
Anh quá mạnh.
Ôi không!
Này, mình đặt cược chưa?
Đúng cú đó. Em để anh thắng.
Em thua còn cay cú.
Quá được!
- Giờ em nhường anh à? - Ừ.
- Phải cho anh một lỗ. - Anh muốn hết, nhưng…
- Em cố tình tạo cơ hội cho anh. - Đúng thế.
Đánh tốt lắm!
- Cô ấy lại ổn. - Vẫn ổn mà.
Xem em kìa.
Lần đầu cãi nhau thật khó chịu, nhưng bọn tôi lại ổn vừa như xưa.
- Ổn rồi! - Kìa. Gây ấn tượng.
- Anh thích em. - Có.
- Anh ấy thích tôi, bà con ơi. - Có.
Em đẹp đấy.
Đưa cho anh.
Nỗi thất vọng về sex của tôi, sau tối nay,
có khả năng cao là nhu cầu đó sẽ được đáp ứng.
Có lẽ đã được đáp ứng rồi.
- Em phải đánh vào lỗ. - Chuẩn cú đó.
Đừng kể với bố mẹ tôi nhé.
Tốc độ ổn. Đánh tốt lắm.
- Anh ơi đây là đâu? - Đó là tòa nhà chỗ anh làm.
Em tới ăn trưa với anh được à?
- Được mà. - Thế à?
Ngồi ngoài này.
Thật thú vị, khi gặp Vic ngoài đời thế này.
Tiến sĩ St. John.
Kẹp nó vào người.
Sinh viên nghe được. Anh dạy bọn nó. Bọn nó giơ tay.
Rồi có ngày em tới đây rồi ngồi một góc.
No comments yet. Be the first to leave one.