أول 200 سطر.
Ôi, tiền bối!
Dạo này anh hay gọi tôi thật đấy.
Đúng thế.
Tôi muốn có hợp đồng bảo hiểm với anh.
Này.
Này, cho tôi nhận lệnh với!
- Võ sư Song! - Thôi đi.
Chúng tôi bảo ông ở yên mà!
- Vào xe đi! - Này!
Anh coi thường tôi à?
Không đâu. Chúng tôi không muốn ông bị thương thôi!
Cái gì? Bị thương à?
Vấn đề đâu phải là bị thương.
Ta sắp chiến đấu, nhiều người trẻ tuổi có thể bị thiệt mạng.
Mà anh muốn tôi ngồi nhìn à?
Chỗ trống ở đâu?
- Võ sư Song! - Không!
Ta nên làm gì ạ?
Cho ông ấy lên xe ta.
Nhớ nhốt ông ấy. Hiểu chứ?
Thưa vâng.
Mời đi lối này.
Được rồi. Vào xe đi!
Họ đang trên đường đến.
Vâng.
Họ huy động đông người lắm.
Nhìn lũ khốn láo xược kìa.
Vâng.
Vâng, tôi hiểu.
Tôi tin ông sẽ lo chu đáo việc đó.
Vâng.
Ai vậy?
Sở trưởng ạ.
Nghe nói người của Choi Yoo Jin sẽ tấn công nhà ông tối nay,
đúng như dự kiến.
- Nhà tôi à? - Thưa vâng.
Chúng liều lĩnh thật.
Chúng không kiêng nể gì hết nhỉ? Trời đất.
Sở trưởng nói ông ấy đã huy động mọi lực lượng bảo vệ quanh nhà ông
và họ chắc chắn có thể quét sạch chúng.
Thế hả?
Hãy giải quyết mọi chuyện tối nay.
Vâng. Nên tôi sẽ hộ tống ông đến nơi ẩn náu thay vì nhà ông.
Làm thế đi.
Này, mấy gã JSS vẫn theo ta à?
Vâng.
Park Kwan Soo đang đi về nhà.
Được rồi. Tiếp tục phát huy nhé.
Này, anh không thấy à?
Cho tôi xem giấy phép lái xe.
- Gửi vé phạt cho tôi. - Hả?
Này, gì thế?
Trời ạ.
Mất dấu chúng rồi.
Cái gì? Tại sao, anh…
Thấy rồi ạ.
Vâng. Chúng đang đi về phía ngôi nhà.
Chờ trong xe đến khi có thông báo mới.
Thưa vâng.
Chờ lệnh và không ra tay tới khi chúng ra khỏi xe.
Chuẩn bị nhé. Các anh có quyền
bắn nếu chúng chống cự.
Này, ta đang quay phim hình sự à?
Hôm nay là lần cuối chúng ta phải làm việc này,
ngài Tổng thống.
Ngài Tổng thống?
Cậu đúng là nhân viên trung thành của tôi!
Ngài Tổng thống!
Kết thúc tất cả thôi!
ĐỘI PHẢN ỨNG NHANH
Park Kwan Soo đến rồi.
Tôi được báo là Park Kwan Soo đã đến nơi ẩn náu như ta dự đoán.
Thế hả?
Hắn đã bước vào bẫy của ta.
Ông đưa ra hợp đồng bảo hiểm tốt đấy.
Vâng, quả thế thật.
Các cậu làm tốt lắm.
Ở đây thật đáng sợ.
- Cũng lâu rồi nhỉ? - Đúng vậy.
Mọi người ăn chưa?
Chúng tôi ăn rồi ạ.
Sao? "Chúng tôi ăn rồi ạ?"
"Ăn chưa?" là thực ra câu ám hiệu!
Nhúc nhích là tao bắn bay đầu.
Bắn chúng đi.
Yểm trợ cho bọn tôi!
Cố gắng chờ chút, quân tiếp viện sắp đến!
Tôi không thể ở đây! Mau vào trong đi!
Yểm trợ cho bọn tôi!
Yểm trợ cho bọn tôi!
Chết tiệt!
Nếu chúng vào là xong đấy.
Yểm trợ cho bọn tôi!
Đằng kia! Mau lên!
Thưa ông! Giờ là cơ hội của ông!
Vào phòng đi!
- Mau lên! - Này, anh đang làm gì thế?
Chết tiệt.
Anh có sao không?
- Anh không sao chứ? - Đi đi!
Nếu để sổng hắn, ta cũng sẽ chết hết!
Không! Dừng lại đi!
Nhanh lên! Đi đi, chết tiệt!
Yểm trợ cho tôi.
Bắt được mày rồi, thằng khốn nạn.
Khoan đã!
Ôi, khốn thật.
Không.
Mình không làm được.
Khoan đã.
Khoan đã.
Làm ơn nghe tôi nói.
Dù có giết tôi,
cậu cũng không thể sống sót mà ra khỏi đây.
Anh phải sống sót trở về nhé.
Đó là mệnh lệnh đấy.
Bao nhiêu?
Họ trả cậu bao nhiêu để giết tôi?
Cho tôi biết họ hứa trả cậu bao nhiêu tiền.
Tôi sẽ trả gấp đôi số đó.
Đạn không phải thứ duy nhất có thể giết người.
Ông biết rất rõ...
điều mà lính đánh thuê thích nghe nhất.
Thật thế nhỉ?
Cậu hiểu tôi muốn nói gì.
Ngồi đi.
- Hả? - Ông có thể ngồi.
Còn nữa, hãy gọi trợ lý
và bảo anh ta cho người của JSS đi.
Thật an toàn.
Được rồi.
Chắc chắn rồi. Tôi sẽ làm.
Chắc chắn rồi.
Vậy ra là cậu.
Gã Lính Đánh Thuê.
Lão ấy biết mình.
Ông biết tôi à?
Đúng đấy. Rất rõ.
Tôi nghe nói cậu giết người và bỏ trốn.
Không rõ hắn biết bao nhiêu.
Vậy hẳn ông biết rõ lý do tôi ở đây.
Nhưng...
cả khi cậu giết tôi...
cậu cũng không thể bình an vô sự mà thoát khỏi đây.
Vậy là hắn chưa biết mình không thể giết người.
Tôi sẽ giải quyết việc đó sau khi ông chết, tôi sẽ lo chuyện đó.
Gấp đôi số tiền.
- Gấp đôi nhé? - Được.
Nhưng tôi phải giữ nguyên tắc làm việc, tôi phải hỏi
họ có đồng ý không.
Phu nhân. Là tôi đây.
Nghị sĩ Park đang ở trước mặt tôi.
Ông ta nói sẽ trả tôi gấp đôi số tiền nếu tôi tha mạng.
Tôi nên làm gì?
Cái gì? Ý cậu là sao?
Đội Độ kích không ở cùng cậu à?
Bà không hiểu sao? Phí dịch vụ đã tăng.
Gấp ba lần.
- Ba lần. - Thôi nào.
Làm ăn đâu phải thế.
Sao tự dưng ông lại thay đổi mức giá?
Cậu ta không thể giết hắn vì có một mình.
Mình phải làm gì?
Mình phải làm gì?
Đưa máy cho Park Kwan Soo đi.
Thưa vâng.
Chào Phu nhân Choi!
Bà làm tôi bất ngờ quá!
Tôi tưởng tôi sẽ chết!
Vâng, thưa ông.
Ông...
chắc không được khỏe.
Ông nghĩ sao? Muốn cá cược với tôi không?
Phu nhân.
Tôi thất bại rồi.
Xin để tôi sống.
Tôi sẽ cho thả Nghị sĩ Jang ngay.
Không.
Nếu chỉ có thế thì tôi như cầm đằng lưỡi.
Hiệp sĩ của tôi đã bắt được vua mà.
Nhưng nếu bà giết tôi,
Nghị sĩ Jang sẽ không được thả.
Làm ơn cho tôi một cơ hội thôi.
Tôi không rõ nữa.
Tôi có thể đợi xem liệu Nghị sĩ Jang có được thả không.
Nếu vậy, tôi cho Nghị sĩ Jang vào đảng tôi nhé?
Tôi sẽ công bố ngay.
Bà nghĩ sao?
Bà thấy đề nghị thế đã hợp lý chưa?
Tôi không biết nữa.
Ngoài ra,
ông sẽ rút khỏi cuộc bầu cử chứ?
Sao?
Ôi trời.
Ôi, Phu nhân Choi.
Giết tôi đi, Phu nhân Choi.
Cứ giết tôi đi.
Tôi biết ông sẽ cảm thấy thế.
Được rồi.
Tôi sẽ cho ông 15 phút.
No comments yet. Be the first to leave one.