Magic Hour : The Series - First Season

Magic Hour : The Series - First Season

تنزيل الترجمة Vietnamese

الموسم 1

معلومات الإصدار

Magic Hour Season 1 Episode 02 Vietnamese
تعليق من kikywebsite
Chương 2: Chỉ muốn nói nhớ anh

الوسوم

other
نشرت في: 2019-04-15
تنزيلات: 6
ضعاف السمع: No

معاينة ترجمة Vietnamese

أول 200 سطر.

Anh là ai?

Chương 2: Chỉ muốn nói nhớ anh

Lúc trước là ai?

Nhầm địa chỉ.

Vậy sao anh nói chuyện lâu thế?

Anh phải giải thích rằng người cô ấy tìm đã chuyển đi lâu rồi.

Nhưng em nghe cô ấy nói tiếng Bahasa của Indonesia mà.

Trùng hợp quá nhỉ! Nhầm địa chỉ, lại còn nói được tiếng Bahasa nữa.

Vậy thì sao chứ?

Nói tiếng gì mà chẳng được. Có phải chuyện của em đâu?

Em nên bảo anh chúng ta đang đi đâu. Anh còn phải gặp Troy ở triển lãm nữa.

Được chứ?

Sao mẹ lại bảo Raina đến đây?

Của cô đây. Có thể làm ấm đấy.

Tên là Raina nhỉ?

Thì sao? Lạ lắm à?

Không hẳn.

Cô ổn chứ? Xin lỗi vì câu hỏi hơi ngu ngốc.

Nếu cô ổn, thì vừa rồi đã không khóc đúng không?

Thực ra, tôi có chuyện muốn hỏi...

cô nên nói với tôi nếu cô có gì đó đang suy tư...

nhưng thực ra cũng phải chuyện của tôi. Vậy nên...

Tôi muốn cảm ơn anh vì đã cho tôi đứng cùng dưới ô.

Cảm ơn rất nhiều. Tôi rất vui khi có một người bạn Indonesia ở đây.

Được rồi.

Dù sao thì, giờ tôi nên đi rồi.

Cẩn thận nhé. Đây không phải Jakarta đâu.

Cô cần cái này hơn tôi đấy.

Nhưng anh sẽ dính mưa mất.

Không vấn đề gì. Tôi thích mưa.

Nó có thể rửa trôi mọi vấn đề.

Được chứ

Xin lỗi.

Nếu cô cần giúp đỡ hay bất cứ thứ gì...

cô biết phải tìm tôi ở đâu rồi đấy.

Đừng ngại gọi.

Tạm biệt.

Mình phải đi đâu bây giờ?

Thời Khắc Diệu Kì

Lúc đầu, tôi nghĩ...

tháng ngày sẽ giống như lần đầu tôi gặp Dimas.

Tôi bối rối quá. Tại sao Rangga lại không thích tôi đến đây?

Tôi biết anh ấy khác Dimas.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng anh ấy sẽ tức giận khi gặp tôi.

Tôi vẫn cảm nhận được tình yêu trước khi anh ấy về New York.

Nhưng giờ... Đó là cách anh ấy từ chối tôi ư?

Tôi không thích ở đây.

Tôi có thể giúp gì cho cô không?

- Tôi chụp ảnh với cô được không? - Được chứ.

- Cảm ơn. - Không, không có gì.

Sao rồi bạn tôi? Có gì mà nghiêm trọng thế?

Thả lỏng đi. Đừng tập trung quá.

Nghiêm túc là điều nên làm mà.

Dù sao thì tôi cũng tự tin rằng triển lãm sẽ thành công lớn.

Tôi sẽ nổi tiếng với tư cách nghệ sĩ, và cậu sẽ là người đầu tư...

Kiếm tiền nào.

- Tiền vào túi tôi. - Nào đừng làm thế. Chia đôi chứ.

Tôi đặt niềm tin ở cậu rồi. Cậu lúc nào cũng làm việc tỉ mỉ.

Để tôi nói cậu nghe, đừng có làm việc chăm quá, hỏng cả kì nghỉ đấy.

Không thể được đâu. Cậu không nhớ à?

Ngày nào chẳng là ngày nghỉ.

Cậu nói phải. Tôi tin cậu đấy bạn tôi.

Cậu đùa đấy à?

Đây là Mitha đấy hả?

Ra đằng kia ngồi đi.

- Cậu vẽ cô ấy từ bao giờ thế? - Qua kia chơi đê.

Nhìn xem.

Ngầu mà nhỉ? Cho cậu đấy.

- Tôi là bạn thân nhất của cậu đúng không? - Để làm gì?

- Để làm gì cơ? - Nhìn kĩ mà xem.

Mitha, yêu thương của cậu.

- Câm đi! - Thôi nào anh bạn!

Giờ mình nên đi đâu đây?

Điều thú vị nhất trên đời là đu quay.

Khi anh còn bé...

anh thích tưởng tượng bằng cách chơi đu quay và nhắm mắt lại.

Cảm giác như đang bay ấy.

- Cùng bắt đầu nào. - Bay nào.

Một, hai...

Anh sẽ luôn ở bên em, Dimas.

Hi vọng anh là thật.

Nhưng em biết hơn khi được gặp anh trước khi anh tới thiên đường.

Đợi em ở đó nhé.

Tha thứ cho em.

Anh cho em đôi mắt này là để chứng kiến "thời khắc diệu kì" và mỉm cười.

Chứ không phải để khóc.

Điện thoại của mình đâu rồi?

Điện thoại của mình...

- Gì thế? - Xin lỗi.

Anh có thấy cái điện thoại tôi sạc ở đằng kia không?

Không, tôi xin lỗi, chúng tôi không thấy chiếc điện thoại nào cả.

- Không thấy điện thoại ư? - Tôi xin lỗi. Tôi không thấy.

Cậu thật may mắn. Raina yêu cậu lắm đấy.

Đương nhiên rồi. Mọi người đều yêu dì Flora tuyệt vời mà.

Con bé xinh quá.

Con bé vẫn chưa gửi ảnh với Rannga.

Thằng bé gửi cho cậu chưa? Ảnh nó với Raina ấy?

- Kiểm tra xem đi. - Chưa. Nó chưa gửi gì cả.

- Chưa à? - Ừ, chưa.

Chắc chúng bận rộn tâm sự với nhau mà quên mất.

Đương nhiên. Lâu lắm không gặp. Có nhiều cái để nói lắm.

- Tớ sẽ hỏi Rangga. - Sau đó gửi cho tớ nữa nhé.

Con bé này... Đáng yêu quá kìa.

- Tớ vào nhà vệ sinh đây. - Ừ.

Dạ, mẹ...

Sao con không gọi cho mẹ? Con gặp Raina rồi đúng không?

Vâng. Sao mẹ lại gửi cô ấy qua đây?

Thì làm sao?

- Con bé đâu rồi? - Đi rồi.

Đi rồi? Đi đâu?

Con chịu.

Con bảo cô ấy về Indonesia rồi.

Trời ạ!

Rangga, sao con lại làm thế? Con bé đến Mĩ một mình mà.

- Mẹ là người bảo con bé đến... - Rangga à?

Để tớ nói chuyện với Raina đi. Tớ nhớ con bé lắm.

Raina đang ngủ.

- Ngủ à? - Đúng vậy.

Chắc lệch múi giờ nên hơi mệt chút đó.

Sao rồi? Khi nào Raina tỉnh gọi cho mẹ nhé.

Có gì báo cho mẹ.

Nhớ là chăm sóc Raina cẩn thận đấy.

Được chứ?

Yêu con, tạm biệt.

Raina là ai thế anh bạn?

Ai thế? Ghệ mới à?

Nóng bỏng đấy.

Thả tôi ở đây đi.

Toby không hề để lại cho tôi bất kì tin nhắn nào.

Không chút gì cả.

Không phải chuyện đó.

Cô không muốn hỏi về Toby à?

Xin lỗi, tôi đang hơi khó chịu. Raina cứ hỏi về Toby suốt thôi.

Từ hôm qua ai cũng hỏi về cậu ấy.

Trong khi tôi chẳng biết cậu ta đang ở đâu cả.

Tôi phải hỏi ai mới được chứ?

Anh ấy có nói vì sao không để lại lời nhắn gì cho tôi không?

Cô phải tinh tế và thấu hiểu rằng...

cô là người cậu ấy yêu.

Tôi chắc rằng cậu ấy chưa chuẩn bị phải rời xa cô.

Vậy tại sao anh ấy... Anh ấy liên lạc với Raina mà.

Cậu ấy có thể coi cô ấy là bạn thân.

Bạn thông thường, hay họ hàng, nên cậu ấy cởi mở hơn.

Cô ở mức độ cao hơn.

Cô là bạn gái Toby cơ mà.

Người mà cậu ấy yêu quý.

Đừng đặt bản thân vào vị thế của người khác.

Nếu vì lí do đó anh cũng là bạn anh ấy đúng không?

- Anh ấy có nhắn gì cho anh không? - Chẳng có gì.

Câu trả lời khả dĩ nhất là trái tim anh ấy không thuộc về tôi.

Nhìn xem kìa!

Cả Raina và Gwenny. Con gái thời nay thật thích chiếm hữu.

Cậu kia bỏ chạy là phải.

Không may, cô lại người người duy nhất mà Toby không chọn.

Bây giờ con gái phải cọc đi tìm trâu cơ.

Nói gì đi chứ!

Bản thân tôi cũng không hiểu. Chẳng biết cậu ta nghĩ gì.

Rất nhiều cô gái thích cậu ta. Nhưng, vì sao...

Nhưng vì sao Raina là cô gái duy nhất cậu ta thích. Hoàn toàn yêu cô ấy.

Vấn đề thế này.

Nếu tôi biết chuyện này trước. Chắc chắn tôi sẽ sa thải cậu ta.

Cậu ta làm các cô gái thất vọng, tổn thương họ.

Làm họ ảo tưởng, rồi rời bỏ họ.

Không chỉ các cô gái...

một chàng trai cũng bỏ việc, vì cậu ta nữa.

Tôi chẳng hiểu nổi.

Cuộc đời dài rộng như vậy. Cô còn trẻ như thế này.

Cô phải quên đi thôi.

Cố mà mở rộng trái tim. Tìm một người có trách nhiệm.

Người có thể mang đến hạnh phúc, khiến cô hạnh phúc ấy.

Tìm người như thế đi.

Vấn đề là...

một người như thế vẫn còn tồn tại trên đời ư?

Chào chàng trai.

Em sao rồi? Ổn chứ?

- Em ổn. - Tốt.

Đã ba tháng từ khi chúng ta có mối quan hệ vụng trộm này rồi.

Thì sao?

Anh nói Rannga sẽ tìm đến em, nhưng anh ấy còn thờ ơ hơn trước nữa.

Anh thích cậu ta như vậy hơn. Em sẽ đến với anh thường xuyên hơn.

Đúng không?

Anh quên chuyện gì à? Anh là bạn thân nhất của anh ấy đấy?

Thì sao? Thôi nào, anh là đàn ông đấy. Một cô gái xinh đẹp...

đến với anh, anh phải làm ngơ cô ấy ư?

Anh muốn hỏi em một điều.

Sao em phải theo đuổi cậu ta?

- Anh thực sự muốn biết? - Ừ.

Em thích người đầy thách thức như vậy.

Vậy là em thích thử thách à?

Tháng sau triển lãm sẽ mở cửa.

Chúng tôi đã chuẩn bị 15 bức tranh rồi.

Một bức từ nghệ sĩ Indonesia, số còn lại là nghệ sĩ địa phương.

- Anh thấy sao? - Nghe có vẻ ổn đấy.

Hoàn hảo, chúng ta sẽ tiến hành.

- Tôi xin lỗi. - Không sao, cứ tự nhiên.

Là mẹ tôi.

Vâng, mẹ.

Rangga, mẹ rất lo lắng.

Đến giờ mà Raina còn chưa liên lạc với mẹ nữa.

Điện thoại con bé vô hiệu hóa trong khi mẹ đang cố liên lạc với nó.

التعليقات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left