أول 189 سطر.
Chiếp chiếp chiếp.
Tới ăn cơm nào.
Sao cô lại đáng ghét thế chứ.
Anh họ tôi về rồi,
tôi cứ không cho anh ấy ăn món cô nấu đấy.
Cô buông tôi ra.
Tôi bóp chết cô.
Tôi ăn hết của cô.
Rơi vỡ hết cả rồi.
Đừng đánh nữa.
Hôm nay tôi cứ dạy bảo cô đấy, thì sao nào?
Cậu chủ sắp về đến nơi rồi.
Về thì sao chứ?
Hai người đừng đánh nhau nữa.
Đừng đập đồ của tôi.
Cậu chủ về rồi.
Mau, đừng đánh nữa.
- Buông tôi ra. - Dừng lại.
Cậu chủ về rồi ạ.
Anh họ,
cô ta là người hầu mà dám bắt nạt em.
Cô ta còn đánh em.
Anh họ.
Nấu cơm.
Không.
Có nấu không?
Tôi không nấu.
Anh làm gì vậy hả?
Ăn thịt người.
Ăn thịt người thì tự ăn mình ấy.
Anh ăn tôi làm gì?
Ăn thịt người làm gì có ai tự ăn mình.
Đương nhiên phải ăn cô rồi.
Tôi muốn đi.
Cô muốn đi đâu?
Tôi còn chưa nói xong mà cô đã đi.
Đã lâu như vậy không gặp cậu chủ của mình,
không nhìn xem cậu chủ nhà cô có bị gầy đi hay không à?
Trước khi cậu chủ đi,
đã mang theo bánh tôi làm,
chỉ có thể béo lên,
không có chuyện gầy đi.
Chỉ béo mà không gầy ư?
Vậy cô nhìn chưa đủ rõ rồi.
Rốt cuộc anh có tránh ra hay không?
Anh không tránh ra
thì tôi nấu cơm cho anh kiểu gì?
Đúng vậy.
Không cần nữa.
Đấy là bánh bao chay,
làm riêng cho tôi với Tú Châu.
Anh ăn như vậy sẽ bị nghẹn đó.
Đúng rồi.
Cô vừa nói là cô muốn đi sao?
Cô cũng biết tính cách của Ngọc Trân.
Cô giận dỗi với cô ấy làm gì chứ.
Tôi thực sự muốn đi,
chứ không phải giận dỗi.
Tôi muốn rời khỏi Bạch phủ,
không làm nữa.
Nói đi là đi sao.
Cô xem mình là chủ nhân à?
Anh mới là chủ nhân,
nhưng việc của tôi thì tôi làm chủ.
Tôi chuẩn bị xong hành lý rồi,
chỉ đợi anh về
nói với anh một tiếng.
Hành lý cũng chuẩn bị xong rồi.
Được.
Cô muốn đi cũng được.
Cái bình sứ Thanh Hoa đời nhà Minh
mà cô vừa đập vỡ ngoài đại sảnh,
cô biết bao nhiêu tiền không?
Chỉ cần cô đền nó
thì cô muốn đi đâu tùy cô.
Thanh Trâm,
đã tìm thấy khuy cài áo chưa?
Tìm thấy rồi.
Nào.
Tay tôi hôm nay mỏi quá đi mất.
Ái chà.
Thông minh ghê.
Cảm ơn nhé.
Sao mà cô nặng thế hả?
Cô làm gì đấy?
Tôi...
Tôi ngồi dậy.
Cô nói ngồi dậy là dậy sao?
Vậy anh nói phải làm thế nào?
Tôi nói làm thế nào à?
Gì cơ?
Suýt nữa thì quên.
Hôm nay tôi
có hẹn với
một người vô cùng, vô cùng quan trọng.
Cô ấy là
một đại tiểu thư
xinh đẹp đoan trang,
dịu dàng, phóng khoáng.
Được rồi.
Đứng dậy.
Giúp cậu chủ của cô
chỉnh trang lại quần áo nào.
Còn ngây ra đó làm gì, mau làm đi?
Người ta xinh đẹp,
tôi cũng phải đẹp trai.
Đúng không?
Xấu quá đi mất.
Đổi cái khác.
Thẩm mĩ gì không biết.
Dịu dàng một chút.
Gần đây đọc gì thế?
Gần đây à?
Đọc tứ thư.
Vừa mới học.
Cái này không tính là đọc sách.
Có phải là lúc nhỏ
cô thường xuyên bị thầy giáo đánh không?
Tôi lớn rồi vẫn còn bị đánh đó thôi.
Tôi đúng là không còn đường sống mà.
Đánh cô
là vì muốn tốt cho cô,
là dạy dỗ cô cách làm người.
Làm người đơn giản,
nấu cơm mới khó.
Nấu cơm có gì mà khó?
Nấu cơm đơn giản,
thì cậu chủ anh nấu đi.
Cô định rời khỏi Bạch phủ thật sao?
Cô thực sự
muốn làm cảnh sát à?
Đúng vậy.
Từ hồi năm tuổi,
tôi đã có một mong muốn,
đó là sau khi lớn lên
có thể làm cảnh sát.
Năm đó,
có một ngày
mẹ bảo tôi đi lên thị trấn
lấy thuốc cho cha tôi.
Thanh Trâm à,
đây là tiền mà mẹ
mượn được của hàng xóm.
Con nhất định phải cất cẩn thận.
Đây là tiền cứu mạng của cha con,
con biết chưa?
Vâng.
Đi đi.
Trước khi đi,
tôi nhét túi tiền vào trong quần.
Thanh Trâm,
mẹ đã nói trước với thầy thuốc rồi,
con đến đó rồi lấy thuốc,
tuyệt đối không được chạy lung tung, biết chưa?
Nhưng mà,
sau khi tới thị trấn,
có hai tên lưu manh
đã nhắm vào tôi,
đã nhắm vào tôi,
đòi tiền tôi.
Nhìn đằng kia.
Lúc đó,
tôi sợ quá đứng ngây ngốc.
Cái gì vậy? Đưa đây.
Muốn đánh bọn chúng nhưng không đánh lại được.
Đó là tiền cứu mạng của cha tôi.
- Trả tôi. - Đưa đây.
Chính vào lúc tôi đưa túi tiền
cho hai tên lưu manh đó,
thì có một cảnh sát xuất hiện.
Chú ấy tung một đấm vào tên lưu manh đó.
Người cảnh sát đó
vừa cao
vừa lớn.
Chú ấy cực kì dũng mãnh.
Hai tên lưu manh
sợ quá ôm đầu bỏ trốn.
Từ giây phút đó,
tôi liền thề rằng,
sau khi lớn lên
tôi cũng phải làm cảnh sát.
Nhưng sau khi lớn lên tôi mới phát hiện ra
không có người con gái nào làm cảnh sát.
Lần chiêu mộ này
là tốp nữ cảnh sát đầu tiên.
Vì thế
tôi nhất định phải rời khỏi Bạch phủ
đi làm cảnh sát.
Thịt này
No comments yet. Be the first to leave one.