أول 200 سطر.
Danh sách mong muốn bí mật của mình: 1. Mình sẽ chẳng phải tổ chức tiệc
2. Elin sẽ nhìn mình
3. Elin sẽ yêu mình MÌNH YÊU ELIN!!!!!!!!!!
.:: Vietsub by ::. Chúc các bạn xem phim vui vẻ.
AMAL KHỐN KIẾP
Bà đang làm cái đ' gì vậy?!
- Tui ghét bà! - Bình tĩnh đi.
- Bà là đồ ngốc. - Con khốn này!
Mày đang làm cái ch* gì vầy? Tao ghét mày!
- Ngừng lại ngay. Hai đứa đang làm gì vậy hả? - Mẹ hỏi Elin ấy!
Mẹ không thể hi... Mẹ quá mệt rồi!
- Mẹ đã làm việc cả đêm qua. - Con xin lỗi. Bọn con không cố ý đánh thức mẹ.
- Giờ thì tao phải mặc cái gì đây chứ?! - Lần này lại là chuyện gì nữa?
- Chị ấy uống hết sữa sô cô la rồi. - Nó uống hết sữa sô cô la ư?
Chúng ta mong rằng con bé sẽ sống trăm tuổi.
Con bé sẽ sống lâu. Sẽ sống thật lâu.
Con bé sẽ sống lâu đến tận trăm tuổi.
Chúc mừng Agnes nhân sinh nhật mười sáu tuổi..
- Để bố kéo rèm lên. - Thổi nến đi con.
- Tốt lắm. - Ôm mừng sinh nhật nào.
Chúc mừng sinh nhật. Nghĩ mà xem, giờ con đã mười sáu rồi.
- Chào em. - Chào anh. Anh sống ở đây à?
Không. Anh chỉ có việc ngang đây.
- Muốn đi nhờ không? Em có thể đội mũ bảo hiểm. - Không, em sẽ đi bộ.
- Tối nay em có đến chỗ Christian không? - Có lẽ thế.
Có lẽ anh sẽ gặp em ở đó. Được rồi.. tạm biệt.
- Có đúng cái đĩa đó không? - Đúng rồi, con cảm ơn.
Bố đã nghe thử nó khi ở trong tiệm.
Bố nghĩ rằng.. Nó thật sự rất hay..
- Con đã phát thiệp mời chưa? - Chưa, nhưng con sẽ phát.
Con không phải làm đâu. Bố chỉ in chúng phòng khi..
- Bố in chúng vì mẹ bảo thế. - Ừ. Nhưng mà đó là bữa tiệc của con.
- Đó là bữa tiệc của mẹ. - Không, đó là sinh nhật của con.
Đó là sinh nhật của con và nếu con..
Nếu con không thích mời ai cả, thì..
Con sẽ mời mà.
Sẽ chẳng kỳ cục lắm khi con mới chuyển đến -
- và ban đầu sẽ khó để kết bạn mới.
Lúc ban đầu ư? Ta đã ở đây hai năm rồi bố.
Không. Chúng ta chuyển đến vào tháng sáu, vậy là một năm rưỡi.
- Con sẽ đem phát chúng! - Nhưng con không cần phải thế.
- Đây này. - Cảm ơn cậu.
- Có vẻ là tớ sẽ tổ chức tiệc. - Cậu ư?
- Không. - Xem nào.
- Dừng lại đi. - Ồ, tớ sẽ đi..
- Đưa thiệp mời của tớ đây! - Đi mà, tớ không thể đến sao?
- Thôi đi! - Đi mà..
Jessica. Em xin lỗi..
Em sẽ không bao giờ đổ sữa sô cô la lên người chị nữa.
- Xin lỗi. Em ngốc quá. - Ừ đúng thế đấy.
...ra trang 48. Rồi chúng ta sẽ có một bài kiểm tra -
- và chúng ta sẽ đọc từ chương sáu đến hết chương tám.
Elin, em ngủ gật sao?
Tôi có thể nói rằng em..
Trốn thoát, biến mất.
- Fuge. - Không, là fugue.
- Bus. - Puss?
Ồ.. bus..
- Tớ chỉ không muốn thôi. - Cậu đến kỳ đấy à?
- Cậu thật là dễ nổi cáu mà. - Không hề có!
Tớ chỉ không muốn đến bữa tiệc của Christian.
Là thời tiết ôn hòa.
- Tớ muốn đi quẩy. - Đi quẩy ư?!
- Hay là ta có thể cướp của người già. - Cậu có bệnh rồi!
- Cậu thật đáng chán! - Chúng ta có thể đến bữa tiệc của Agnes.
- Agnes nào cơ? - Agnes, không phải cậu có tiệc sao?
- Mặc kệ đi. - Tớ ghét cô ta.
- Mọi thứ thật đáng chán mà. - Cứ mặc kệ đi.
Tớ ghét đời tớ!
Agnes.
Tớ sẽ ngừng thở đây.
Này Agnes, bọn này sẽ đến dự tiệc!
Anh làm gì trong phòng em vậy?
- Kiếm đôi giày trượt của tao. - Sao chúng lại ở đây chứ?
Jessica ơi? Lấy cho em cái váy, em không thể mặc thế này được.
Ôi. Chị không biết phải để tóc ra sao.
- Em thật xinh đẹp! - Bụng của em..
- Em sẽ là hoa hậu Thụy Điển. - Em nhỏ quá.
Tại sao? Phải bao nhiêu tuổi mới được?
- Em quá nhỏ con, là em lùn quá. - Dù sao em cũng sẽ thành hoa hậu.
- Chết. Váy của em đâu? - Váy nào cơ?
Váy của em, chị không lấy váy cho em sao?
Elin, con có... Con định mặc vậy ra đường sao?
Không, con chỉ định soi gương và...
Chúa ơi..
- Là như vậy đấy. - Bọn con không thể ra ngoài chỉ vì con không mặc quần sao?
Con thiếu chính chắn đến độ không hiểu rằng con không thể ra ngoài như thế?
- Thử nghĩ xem nếu là ai khác sao? - Đúng rồi, thử nghĩ xem!
Nghĩ xem con có xấu hổ không chứ? Mua gương đi thì bọn con sẽ không cần ra đó.
Chúng ta đã có một cái gương dễ thương nhưng ai đó đã làm vỡ rồi.
- Mẹ cứ rầy rà.. - Mẹ à, chỉ là thang máy thôi mà.
- Con bé đâu có ra ngoài vậy đâu. - Hãy coi đây là một bài học.
Ở nhà cũng chả sao cả. Mẹ cũng chẳng muốn các con đi quẩy đâu..
Đâu phải đi quẩy đâu mẹ, chỉ là tiệc bình thường mà.
- Chỉ có Elin cứ nói mãi về quẩy thôi. - Mẹ quyết định rồi.
Nhưng bọn con chưa bao giờ đi quẩy cả.
Em có biết là quẩy đã lỗi thời không? Chị đọc được trong một tạp chí. Nó nằm trong list "lỗi thời".
Nó nói lỗi thời ở đâu chứ?
Đây này, ở đâu đó.
Tại sao chúng ta lại phải sống ở cái chốn Åmål khốn khổ này chứ?!
Khi mà mọi thứ trong này sao bao lâu mới đến được đây -
thì cũng đã lỗi thời cmn mất rồi!
- Chúng ta không thể ở đây được, chúng ta phải chuyển đi thôi! - Tối nay mẹ đi làm.
Hai đứa có thể ở đây chơi với nhau. Mẹ có mua bánh và nước ngọt này.
- Giỏi lắm, Elin à. Ở nhà thật tuyệt đó. - Tạm biệt.
Chúng ta sẽ đi sau, mẹ không biết được đâu.
- Con đã mời bao nhiêu bạn vậy? - Một vài.
- Nhưng con không chắc là họ sẽ... - Mẹ sẽ dọn mọi thứ lên.
- Các bạn con sẽ có thể ngồi đâu tùy thích. - Có mùi gì vậy?
- Là thịt bò nướng bỏ lò đấy. - Thật tuyệt! Bao hợp lý luôn!
Má nghĩ...
Con của mẹ ăn chay còn mẹ lại dọn thịt. Thật vi diệu!
Nhưng mà con yêu...
Em nghĩ mình có thể uống vài viên này. Ngó này.
Chúng ta có thể uống chúng chứ? Novalukol.
Novalukol Novum.
- Không nuốt chúng được. - "30 viên ngậm khi bị ợ nóng".
- Nhưng nếu ta uống thật nhiều...? - Không, cũng chả được đâu.
Chẳng có gì để uống cả. Còn cái này thì sao?
"Longovital. Viên thảo mộc và vitamin". Thôi đi, Elin...
- Thế còn Alvidon? - Thôi nào! Sẽ chẳng có gì xảy ra đâu.
Ừ... Nhưng mà em muốn chơi thuốc!
- Nhưng sẽ chẳng có gì xảy ra đâu. - Có mà.
- Không có đâu. - Ừ.
- Em sẽ làm cái khác. Yêu đương vậy. - Chị tưởng em đang yêu.
- Yêu ai chứ? Tên người Ý? - Hắn ta đâu phải người Ý.
Hắn ta bảo vậy mà. Em đã luôn muốn một tên người Ý.
- Hắn ta đến từ đâu? Bosnia ư? - Đâu đó giống vậy.
Dù sao thì hắn ta cũng chả phải người Ý. Em không còn thích hắn nữa sao?
- Không, đó là chuyện của ngày hôm qua. - Em nên nghĩ đến danh tiếng của mình.
Đừng có phàn nàn nữa. Chị cũng vậy thôi.
- Chị cũng quen trai nhiều như em mà. - Không hề có nha.
- Có mà. - Không có.
- Không ư? Nhưng chị ngủ với họ. Em thì không. - Chỉ một thôi.
Chẳng tên nào chọc gì vào em.
- Có lẽ là ngón tay... - Và đó là Markus.
- À Markus... - Chị chỉ ngủ với một người...
- Dù sao thì em cũng chưa ngủ với ai cả. - Ừ thì không, nhưng em đá lưỡi với khoảng bảy vạn đứa.
- Thì sao chứ? - Em biết là người ta đang đàm tiếu mà?
Thật ư? Chị biết không nhân không được nhiêu không? Em quan tâm từng đấy đó.
Họ sẽ câm mồm khi em đã là ngôi sao điện ảnh.
Rồi họ sẽ chỉ tự hào nói rằng họ biết em -
- học cùng trường với em. "Nhà bọn họ ở đằng kia" và mọi thứ...
Này Johan, mày nợ tao 100 crown. Ví mày đâu hả?
Ừ tao trả mà.
- Đưa đây nào. - Tao biết rồi nha...
- Chắc là thằng em tao đó. - Hẳn rồi ha Johan...
Elin ư?
- Tao chỉ nghĩ là cô ấy cũng tốt. - Tất nhiên là nó tốt, nhưng mà...
- Mày biết nó đã quen bao nhiêu thằng rồi không? - Không.
Ai cũng đã qua tay nó.
- Chưa có tao. - Con đó chả đáng đâu.
- Tao nghĩ là đáng. - Chúa ơi, mày 17 rồi còn nó mới 14 đấy.
Tận 3 tuổi đấy. Jessica thì 16.
Bọn tao chỉ cách nhau 1 tuổi. Còn mày tận ba tuổi.
- Cũng chẳng sao nếu bọn tao thích nhau. - Tao nói chuyện với nó nhé?
Tao có thể gọi và sắp xếp. Xem thử nó có đến buổi tiệc không.
Nghe này, Johan muốn biết vài điều về Elin.
Elin có đến bữa tiệc không?
Johan Hult ư?
Anh ta muốn biết em có đến bữa tiệc của Christian không. Anh ta yêu em đấy.
- Cô ấy nói sao? - Elin sẽ đến.
- Còn gì nữa không? - Thì... con bé cũng hứng thú.
- Nó nghĩ mày đẹp trai. - Jessica nói thế sao?
- Là Elin nghĩ vậy ư? Mày chắc chứ? - Ừ.
Chính Jessica bảo là Elin nghĩ tao đẹp trai sao?
- Chị đã nói gì? - Chị bảo em chẵng nghĩ gì đến anh ta cả.
- Dù sao thì theo chị biết là không. - Trời ơi chuyện này thật tệ!
"Muốn đi nhờ không?" Anh ta sẽ bám theo em cả đêm mất. Em không đi đâu.
- Em muốn yêu đương mà. - Không phải Johan Hult!
- Chị nghĩ Johan cũng dịu dàng đấy. - Anh ta học cấp ba mà còn đi xe máy đấy!
- Ừ nhưng có thể anh ta sẽ tốt với em. - Khó có thể lắm.
- Hay là ta đi chỗ nào khác nhé? - Đi đâu chứ?
Em không biết. Em thà đến chỗ Agnes.
- Agnes ư?! - Ừ, lớp 9A ấy. Cô ta đang tổ chức tiệc.
Em mất trí hay sao hả?
- Lỡ có tên trai nào hay hay ở đó sao? - Ở chỗ Agnes sao?
- Ừ, có thể cô ấy quen biết ai đó. - Hẳn rồi.
- Những người từ nơi khác đến. - Từ đâu chứ?
Đừng có bi quan vậy chứ! Säffle, Bengtsfors, Mellerud...
Đi mà...
- Được rồi, được rồi... - Cảm ơn chị!
- Con đói rồi. - Chúng ta sẽ đợi thêm chút nữa.
- Con đợi rồi. Khi nào thì họ tới chứ? - Kiên nhẫn chút đi con.
Mẹ à chả có ai đến đâu.
Họ đến kìa.
- Chào cháu. Mời vào. - Cảm ơn.
Cô sẽ bảo Olof đỡ cháu lên.
- Chúng ta ăn được chưa? - Đợi thêm chút nữa đi con.
Có lẽ Robyn hơi ngớ ngẩn, nhưng tớ nghĩ mùi này cũng khá thơm.
Để cô xem. Chà..
Cô ấy có dòng nước hoa của riêng mình này. Con đã thấy chưa Oskar?
- Chúng ta ăn được chưa? - Ừ có lẽ đó là ý hay.
- Con nên nói gì nào con yêu? - Con không thể nhận nó.
- Xin lỗi, nhưng tớ không thể nhận được. - Sao lại không thể chứ?
Nếu đây là cậu cố gắng hết sức thì đừng bận tâm làm gì.
- Agnes. - Về nhà và cầm theo nước hoa của cậu đi.
Chúng ta chỉ giả vờ làm bạn vì chẳng còn ai khác nữa.
Không phải sao? Cậu biết thứ chán chường nhất mà tớ từng làm không?
Tham dự buổi bóng rổ xe lăn ở Karlstad với cậu.
No comments yet. Be the first to leave one.