أول 200 سطر.
Tuy nhiên...
đó không phải là lí do tôi gọi cho cô.
Cô biết tôi có bầu đúng chứ?
Cô cũng biết là Troy đã bỏ tôi.
Và bây giờ Tegar sẽ chịu trách nhiệm của Troy.
Tôi muốn hỏi cô là...
giữa cô và Tegar có chuyện gì?
Một chuyện nữa.
Cô có chắc là Rangga thật sự yêu cô không?
Nghe này, nếu anh ấy thật sự yêu cô...
tại sao anh ấy bảo cô đi ngay khi cô đến?
Giữa Raina và Tegar có chuyện gì?
Mình chắc là câu trả lời nằm ở lá thứ đó.
Mitha.
Dạ, bố.
- Bố có thể vào không? - Dạ, vâng ạ.
Bữa tối thế nào?
Rất tốt ạ.
Bố rất vui vì con làm bạn với Sarah một lần nữa.
Con bé đó rất tốt và thông minh.
Ý bố là gì vậy?
Không phải là quá muộn rồi sao?
Con đang có bầu.
Thêm vào đó...
bà và mẹ của Sarah sẽ không để chúng con làm bạn đâu.
Đừng tiêu cực như vậy.
Con không bị mù, bố ạ.
Con có thể thấy...
cách họ nhìn con.
Nhưng con cũng chẳng thèm quan tâm.
Và...
Tegar nói rằng mẹ anh ấy muốn gặp bố.
Khi nào bố có thể gặp bác ấy?
Bố sẽ cố sắp xếp thời gian.
Bố sẽ vì con.
Anh biết gì không, Rangga?
Gì cơ?
Mitha và Tegar đã quay lại Indonesia.
Thật sao?
Và Troy thì trốn chạy trách nhiệm.
Mitha cũng nói rằng Tegar sẽ làm cha đứa bé.
Anh ấy sẽ chịu trách nhiệm của Troy.
Đúng vậy, tôi sắp chết.
Anh trai song sinh của tôi nhờ tôi chăm sóc cô ấy.
Raina tin cậu và tôi cũng vậy.
Vì vậy...
tôi giao cô ấy cho cậu.
Cậu có thể chịu trách nhiệm này không?
Thời Khắc Diệu Kì 2
- Em biết gì không? - Anh biết gì không?
Em nói trước đi.
- Không, anh nói trước đi. - Em trước đi.
- Anh. - Em.
- Anh! - Em!
Mọi người sẽ tưởng rằng chúng ta đang cãi nhau đó.
Chúng ta nói cùng một lúc.
- Có phải chúng ta dành cho nhau? - "Amen."
Vậy em muốn nói gì?
Có phải em muốn hỏi về một cái đu quay khác?
Hay về mưa?
Bây giờ là gì đây?
Sao em dừng lại? Đi nào.
Em luôn.
Được rồi.
Anh không nhìn thấy. Đi vào thôi.
Chào, Jay.
- Xin chào. - Rất vui khi gặp cậu.
Chào người anh em.
- Cậu khỏe chứ? - Ừ.
- Mọi chuyện thế nào? - Tốt, mình vẫn bán tranh.
Tuyệt.
Cậu vẫn giữ cái tôi bảo cậu giữ chứ.
Dĩ nhiên rồi. Nó ở kia.
Cảm ơn cậu.
- Nó đây. - Đây rồi, thật đẹp.
- Cậu đã làm thật hoàn hảo chứ? - Dĩ nhiên rồi.
Thật đẹp.
Bức tranh vẽ gì vậy?
Đó là một bức tranh đặc biệt dành cho em.
- Cho em sao? - Nó rất đặc biệt.
Đưa nó cho em đi.
Không, em chưa được cầm nó.
Đừng mở nó ra bây giờ.
- Tại sao? - Bởi vì...
bức tranh này là về chúng ta, về ước nguyện và ước mơ của chúng ta.
Đến lúc cần phải mở sẽ mở. Hãy đợi nhé.
Cảm ơn anh.
Em nghĩ em không cần phải xem bức tranh nữa.
Em không cần phải cảm ơn anh, Rain.
Nó chỉ là bức tranh thôi.
Nó không là gì so với những gì em đã làm.
Em chỉ cần biết là, Rain...
nếu anh chỉ còn hơi thở cuối cùng...
anh sẽ dùng thời gian còn lại để nói anh yêu em.
Sao em không nói gì vậy? Anh nói gì sai sao?
Hả?
Không, anh không nói gì sai cả.
Chỉ là em đột nhiên nghĩ về Mitha.
Cô ấy hỏi là giữa em và Tegar có chuyện gì không.
Thật kì lạ.
Em đã xong với Mitha và Troy.
Họ đã gây ra cho anh rất nhiều tổn thương rồi.
Có thể Mitha biết điều gì đó mà chúng ta không biết.
Hãy đi thôi.
Này, Rangga!
Mọi chuyện sẽ không như vậy nếu anh không tránh em.
Được rồi, Rain...
em biết tại sao anh làm vậy mà.
Anh thấy em khi em mất anh Dimas. Anh hiểu cảm giác đó.
Anh không thể tưởng tượng được nếu anh trong trường hợp của em.
Anh không thể tưởng tượng anh sẽ thế nào nếu anh mất em.
Không, không. Anh sẽ không mất em đâu.
Em cũng sẽ không mất anh. Chúng ta sẽ mãi bên nhau.
- Đi thôi. - Được rồi.
Em cần biết một điều.
Anh có thể làm vài chuyện điên rồ.
Anh có thể khiến Mitha có bầu. Anh đã có cơ hội.
Có những cám dỗ khiến anh làm điều đó.
Nhưng anh đã không làm vậy.
Bởi vì anh đã không lừa dối em.
Đó là điều khiến anh ở bên em.
Được rồi, em tin anh.
Và cũng để em biết...
em là điều khiến anh muốn thức dậy mỗi sáng.
Đi thôi.
Vậy là cậu vẫn không biết...
ai là con gái cậu trong hai cô bé này sao?
Đúng vậy.
Chúa ơi, Dahlia!
Cuộc sống của cậu vẫn như cũ...
đầy những sự biến.
Cậu phiền quá đi.
Nhưng nghiêm túc...
có đúng là con của chồng cậu không?
Cái gì?
Đừng đổ lỗi cho tớ.
Kể từ khi chúng ta cùng làm việc ở công ty chồng cậu...
cậu là người luôn ve vãn mọi người.
Giống như con vịt vậy.
Kệ cậu, tớ chỉ đang kể cậu nghe chuyện của tớ thôi.
Tớ xin lỗi.
Vậy cậu sẽ làm gì?
Tớ sẽ chiến đấu để có lại con gái tớ.
Giờ tớ biết...
chỗ ở của vợ cũ của người chồng quá cố của tớ.
Tớ cũng biết vài điều về hai cô bé đó.
Một người đang sống ở New York.
Vấn đề chỉ là thời gian thôi.
Và tớ sẽ lấy lại con gái từ chị Flora.
Cậu có chắc...
con gái cậu sẽ chấp nhận cậu không?
Nhưng ít nhất là tớ đã cố gắng.
Tớ cần phải khẳng định điều gì là của mình.
Mình sinh ra con bé...
không phải là chị Flora.
Tớ cần cậu giúp, San.
Chào buổi chiều, chào mừng đến tiệm hoa Flora.
Chào buổi chiều.
Cô muốn loại hoa nào? Dùng cho sự kiện hay sao ạ?
Đợi đã.
Đây là tiệm hoa của cô Flora, đúng chứ?
Tôi nghĩ nó ở sau tòa nhà Permata.
Đúng vậy.
Cô biết mẹ cháu sao?
Tôi biết chị ấy rất rõ.
- Cô là bạn cũ của chị ấy. - Dạ, cháu biết rồi.
- Cô là bạn mẹ cháu. - Ừ.
Thế giới nhỏ thật.
Mẹ cháu đâu rồi?
Mẹ cháu đang đi thu đồ.
Mẹ cháu sẽ về sớm thôi.
Được rồi.
Cô rất vui khi mẹ cháu đang kinh doanh thành công.
Chị ấy chưa từng kinh doanh bao giờ.
Bởi vì lúc đó công ty bố cháu rất thành công.
Cô biết bố cháu ạ?
Cô biết chứ.
Lúc đó cháu chỉ là một bé gái.
Cháu đã lớn lên rồi. Và thật xinh đẹp.
Cháu còn rất nhỏ khi bố cháu qua đời.
Cháu tự chăm nom tiệm hoa này sao?
Dạ, em gái cháu không có ở đây.
Nên cháu mới ở đây một mình.
Em gái?
Em ấy là Raina.
Raina?
Cháu mời cô ngồi ạ. Cháu sẽ lấy trà ra ạ.
Được rồi.
- Cô ngồi đây đợi ạ. - Cảm ơn cháu.
Raina.
Mình chưa bao giờ nghi ngờ quyết định yêu một người tên là Rangga.
Không ai hiểu Rangga hơn mình.
- Này, này! - Ơ.
Em quá tập trung vào việc đó.
- Nên anh mới liếc mắt với cô ấy. - Sẽ nhanh thôi.
- Phía sau những trò đùa đó... - Em đang cố tập trung.
anh ấy có trái tim như anh Dimas.
Đừng liếc mắt với cô ấy nữa!
Anh ơi.
Anh.
No comments yet. Be the first to leave one.