أول 200 سطر.
Sub By Richard Lin
Có nhiều đứa trẻ đến đây để nhận quà.
- Con không muốn. - Mẹ biết, nhưng con không thể đổ lỗi cho họ.
Đêm Giáng sinh.
Chúng ta hãy hy vọng là nó tốt hơn so với năm ngoái.
Năm đôi vớ,
gà tây bị cháy,
và món bánh của dì Muriel.
Uah!
Một Giáng sinh vui vẻ.
Hãy luôn nhớ rằng, Giáng sinh là khoảng thời gian chúng ta cho đi.
Mặc dù, tất cả những gì tôi nhận được vào năm ngoái là bệnh cúm.
Hãy cẩn thận nếu bạn đang lái xe, vì họ dự báo là có một cơn bão.
Mà chắc chắn là sẽ đổ bộ vào căn nhà của chúng ta.
Nếu gia đình bạn phát điên vì điều đó,
chỉ cần nhớ rằng, chúng sẽ sớm biến mất nhanh thôi.
Và nó chỉ xảy ra mỗi năm một lần.
Em đã tự mình làm nó...
mong là anh không thất vọng. Nó đây!
Em đang mang bầu tám tháng. Anh không muốn em làm công việc.
Vâng, nhưng anh cho phép em được nấu ăn mà.
Uh, vì anh nghĩ bánh ngọt bị cháy luôn bị đánh giá thấp.
Đánh giá thấp sao? Anh cứ chờ đấy.
Tada!
Đừng nghĩ rằng anh có thể làm em nguôi giận chỉ bằng việc tặng quà thôi nhé, anh O'Hanlon.
Oh.
Dưới ngôi sao, là phép màu của tình yêu.
Cám ơn tình yêu.
Cảm ơn anh, người em yêu.
Em phải thừa nhận điều này,
Anh đã trang trí rất tốt những bóng đèn vào năm nay.
Oh! Oh... Nó đang đến!
Bình tĩnh nào, Maria. Nó chỉ là một tia lửa thôi. Chắc là do thời tiết xấu.
Không! Nó đang đến, Joe.
Chỉ là một cơn bão. Đừng lo lắng.
Không, Joe, em bé. Em bé sắp ra.
Gì? Oh! Này! Xe jeep!
Này, đợi dã!
Chìa khóa! Chìa khóa của anh ở đâu?
Hít thở! Bình tĩnh! Tập trung!
Vâng. Thực tế thì...
Anh ổn rồi.
Được rồi.
Đưa em đến bệnh viện.
- Vâng. - Oh!
Joe, anh đang chạy lên núi.
Đó là lối đi an toàn trong những hoàn cảnh như thế này.
Bây giờ, đừng hoảng sợ. Nhưng, anh có thể đã đi sai đường.
- Chúng ta đang đi đâu vậy? - Anh chỉ cố gắng tìm một chỗ để rẽ.
Bình tĩnh, đừng lo lắng. Nó sẽ ổn thôi.
Có lẽ, âm nhạc sẽ giúp em bình tĩnh xuống.
Không!
Oh! Cái gì thế?
Dừng lại đi, Joe.
Xin lỗi.
- Anh không thể tắt nó bây giờ. - Oh!
Ồ, không. Gì thế? Đừng mà...
Im đi! Hãy lo cho em và đứa bé trước, Joe.
Đừng lo lắng. Nó sẽ ổn thôi.
Sẽ ổn thôi.
Tắt cái tên lửa đó đi.
- Nó ồn quá đấy. - Thôi nào, nổ máy đi.
- Nào! Nổ máy đi! - Nó làm phiền những con cừu của tôi.
- Nổ máy đi! - Ooh, ooh, ooh, ooh!
- Sẽ ổn thôi. - Ôi, trời ạ.
- Chúng ta tốt nhất nên dẫn cô ta vào trong. - Thở đi.
- Ow! Ooh, ooh, ooh! - Đúng thế.
- Em sẽ ổn thôi. Em sẽ ổn thôi! - Ohhhh!!!
Thở đi, Maria.
Hít thở sâu vào. Đúng thế.
- Em có thể làm được. Em có thể làm được! - Ohhhh!!!!
Làm ơn đưa khăn qua.
- Bà đã làm điều này trước đây à? - Ồ, vâng.
Đối với những con bò, ngay đây.
Chúng ta làm được rồi. Chúng ta làm được rồi!
Ý anh là, em... đã làm được.
Anh luôn tin em sẽ làm được.
Em bé đầu tiên của chúng ta, sinh vào sáng Giáng sinh.
Con bé thật đẹp.
Noelle.
Con muốn nhìn thấy bố mình không?
Muốn không? Có à?
Noelle của chúng ta thế nào rồi?
Phép màu của chúng ta thế nào rồi?
Oh?
Oh.
Oh!
Ah!
Xin lỗi!
- Oh! - Đừng cản đường tôi.
Bà nghe những gì tôi đang nói chứ?
Nhìn vào bà mà không mang theo đồ trang sức ấy.
Nhìn đi. Bà có nghe những gì tôi đang nói...?
- Bà trước đi. - Cảm ơn.
Một cây hai mươi lăm.
Này! Ông đã gặp con gái tôi chưa?
Cuộc sống của tôi sẽ không đáng sống...
nếu tôi về nhà mà không có nó.
Đưa cho tôi!
Ông biết gì không, Mervyn?
Của ông đấy.
Giáng sinh vui vẻ.
Làm ơn đừng đánh nhau.
Shh!
Hãy tưởng tượng xem nếu bạn thực sự sống trong lâu đài đó?
Mình nghĩ không ai sống ở đó.
Bố mình nói rằng người đàn ông sở hữu nó...
đang sống ở Mỹ.
Chắc chôn bên đó luôn rồi.
Spud-Bob?
Bạn có bao giờ thấy mình tiêu cực quá không?
Nghiêm túc à?
Bạn đang hỏi mình có cảm thấy tiêu cực không à?
Ý mình là, thật lòng ấy.
Ừ. Mình đoán vậy.
Đặc biệt là khi bố mình qua đời.
Mình cảm thấy mình phải ở đó vì mẹ, bằng cách nào đó.
Tại sao phải làm vậy chứ? Bạn có cảm thấy khác nhau không?
Có thể, mọi người đều làm vậy.
- Mình... - Noelle!
Gọi cho bố con đi! Đến giờ ăn trưa rồi.
Vâng, thưa mẹ. Con đang đi gọi đây.
Spud-Bob.
Bạn là người bạn thân nhất của mình.
Hẹn gặp lại, Noelle.
Ông đang làm gì đấy?
Lối đó. Đi lối đó.
Không phải lối này!
Những người này.
Noelle?
Coi nào!
Xin lỗi! Xin lỗi!
Uh, ông Shepard?
Vâng, là tôi.
Anh có ở đó không, McKerrod?
Vâng, thưa ngài. Chúng tôi đã bay suốt đêm qua.
Đó thực sự là một chuyến bay đáng yêu.
Được rồi. Tôi không quan tâm anh đến đó như thế nào.
Nếu tôi muốn nói chuyện, tôi sẽ nói chuyện với một ai đó thú vị hơn.
Chỉ cần cho tôi biết những gì đang diễn ra với kế hoạch.
Vâng, chúng tôi đang làm đúng tiến độ.
Và những người khảo sát đang đo lường khi chúng ta đang nói, thưa ngài.
Tốt, tốt, tốt.
Anh có chắc chắn là họ sẽ bán không?
Một khi tôi nói chuyện với họ, thưa ông, tôi đảm bảo rằng họ sẽ bán.
Vâng, thưa ngài.
Tốt.
Tôi mừng khi nghe tin đó.
Vì đây là ý tưởng lớn của anh đấy, McKerrod.
Mà tôi thì đang tài trợ.
Giờ, chỉ cần không đi nói bất cứ điều gì đó ngu ngốc.
Mà, trong trường hợp của anh, có nghĩa là, không nói bất cứ điều gì cả.
Đuợc rồi.
Thế là đủ rồi. Tôi cần nghỉ ngơi.
Làm tốt lắm, cô Burney.
Thật khó khi làm công việc này.
Whew!
Thôi nào, Junior!
Ngừng chiêm ngưỡng phong cảnh đi!
Không có điểm nào quen thuộc với nó đâu, bởi vì nó sẽ sớm biến mất.
Đi nào.
Vì Mervyn.
- Mervyn. - Mervyn.
- Phát biểu. - Phát biểu.
Phát biểu!
Mervyn...
anh biết đấy, tất cả chúng ta sẽ nhớ anh.
Potters... Pottersglen Pottery đã có truyền thống 500 năm tuổi rồi.
Và anh là một phần quan trọng của truyền thống đó.
Bạn có thể lấy đi một người đàn ông từ Pottersglen, nhưng...
bạn không thể lấy Pottersglen ra khỏi một người đàn ông!
- Vì Mervyn. - Vì Mervyn!
Whiskey... Gọn gàng.
Cảm ơn.
Vẫn là một thành viên nổi tiếng của cộng đồng nhỉ, O'Hanlon.
Ông ấy đang làm gì ở đây?
Nghiêm túc đấy, đó là một rắc rối.
Hai, một, sáu, tám. Chúng ta đánh giá cao ai nào?
Tiến lên Snowballers!
Dừng lại! Hãy để mình hát!
Trở lại chỗ Noelle.
- Ow! - Phạt! Wickman!
Thôi nào, ngay lúc này. Đó là lỗi của bạn ấy mà!
Nếu bạn định di chuyển như mình, O'Hanlon,
cố mà bắt mình.
- Ah! - Phạm lỗi. Cả hai, rời sân!
Qua bên đó.
Coi nào.
Bạn tốt hơn nên ngồi xem, O'Hanlon.
Được rồi, Noelle. Chúng ta vẫn có thể làm được.
Mình nghi ngờ điều đó. Chúng ta vừa mất đội trưởng.
Đừng lo, Thomas.
Nếu chúng ta thay đổi đội hình, chúng ta vẫn có thể thắng.
- Huấn luyện viên sẽ giết mình. - Không, nếu mình làm việc đó trước!
Cô gái! Các cô gái! Chuyện gì đang xảy ra ở đây?
- Bạn ấy nghĩ mình đặc biệt. - Cả hai người đều phạm lỗi.
- Em? - Nào, bình tĩnh đi.
- Thầy không thấy...? - Cô gái, cô gái!
Noelle? Mắt cá chân của bạn ổn không?
Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.