أول 200 سطر.
Nhanh phết đấy. Như đạn bắn vậy.
Đám bò chạy như bay từ khi chúng ta quây con đó lại.
Tôi không nói về lũ bò.
Nếu cô ấy học được cách dùng dây, chúng ta sẽ thất nghiệp hết.
Dù anh làm gì, cũng đừng dạy cho cô ấy.
Cách tốt nhất để biết được một vùng đất chưa bị khám phá...
đó là dùng từ ngữ để mô tả nó.
Khi bạn không thể, đích thị nó là vùng đất chưa được ai biết đến.
Chưa bị vấy bẩn bởi bàn tay của chúng ta.
Chỉ khi tĩnh lặng, ta mới cảm nhận được nó.
Sự đồng nhất vô tận của nó khiến ta nghẹn lời...
Đỉnh điểm là khi vạn vật nơi đây đều giống hệt nhau.
Phải đọc vị được mặt trời và các vì sao như thủy thủ...
để định vị được nơi này.
Cả một tuần lễ qua chúng tôi không thấy gì ngoài cỏ.
Không thú, không chim, không rắn...
thậm chí thằn lằn...
và không có dấu vết nào về sự tồn tại của loài người.
Nhưng cây cối thì được bao phủ bởi xương.
Sự xấu xa của loài người không thể nhìn thấy ở các thành phố.
Bởi vì thành phố... được tạo nên bởi chúng.
Nhưng ở đây...
sự tốt đẹp lại là gốc rễ của nó...
chỉ một chạm của chúng ta sẽ phá hủy tất cả.
Tôi thấy họ rồi.
Chúng ta làm gì đây?
Giữ ổn định đàn bò. Đừng lo lắng về họ.
Họ đến vì thuế thôi.
Thuế nào?
Cô sẽ phải trả thuế khi chăn bò trên đất người Comanche.
À, điều này không bắt buộc...
nhưng nếu cô không muốn hai bên đối đầu...
thì đây là điều tốt đấy.
Người Comanche có thể đánh thuế sao?
Đây là đất của họ.
Họ có thể làm bất kỳ điều gì họ muốn.
Chỉ những người sống ở Washinton...
mới nghĩ nơi đây là đất Mỹ thôi.
Có vũng nước ở hướng này.
Đưa đàn bò đến đó.
Chúng ta sẽ dựng trại ở đây.
Thịt một con bò cho đầu bếp trước.
- Được rồi. - Vâng, thưa ông.
Phải.
Đi nào.
Phụ đề bởi Luo_nG. Chúc mọi người xem phim vui vẻ.
Của tôi, bò tái nhé.
Biết rồi, tôi từng nấu cho người Comanche mà.
Tôi biết sở thích của các anh.
Anh nghĩ đang làm cái quái gì vậy?
Hả? Anh nghĩ đang làm cái quái gì vậy?
Anh có nói tiếng Anh không?
Ai thông dịch tiếng Anh cho gã hề này?
Tôi.
Tôi sẽ chỉ nói một lần duy nhất thôi!
Được rồi, tất cả xếp thành hàng...
Các người xếp hàng cạnh chiếc bàn!
Lấy dĩa, lấy nĩa...
sau đó tôi mới đưa đồ ăn!
Ăn xong các người giữ dĩa và nĩa lại!
Đi rửa chúng ở bờ suối... nhưng không được làm mất chúng!
Ai làm mất thì người đó nợ tôi $3...
và lần sau tự dùng tay mà bốc đồ ăn.
"fuck" là cái gì?
ĐM mày mới gọi tao là gì? - Phải...
"fuck" là cái gì?
Anh ta không biết từ đó nghĩa là gì.
Kể cả thằng bé.
Nhưng nó sẽ hỏi bà ấy.
Khi đó thì có trời mới cứu được anh.
Cho nên là, đừng dùng từ đó. Nhé?
Chuyện này khó bỏ qua được, Shay.
Bỏ qua đi.
Ngay!
"fuck" nghĩa là gì vậy, mẹ?
Nghĩa là đánh đòn đó con, và đánh rất đau...
nếu con nói lại câu đó.
Thì ông ấy có bị đánh đòn không?
Chắc chắn ông ấy sẽ bị đánh đòn rồi, con trai.
Mm-hmm. Đi nào.
Xếp hàng!
Ông ta nói xếp hàng còn họ thì không .
Họ là khách. Và khách thì không xếp hàng.
Ngon chưa?
Nửa miếng bò cho thằng nhóc?
Được rồi, cho cả miếng vậy.
Ông còn dùng từ đó trước mặt con tôi lần nữa...
Tôi sẽ đâm ông bằng cái nĩa này đấy.
Vâng, thưa bà. - Nửa miếng bò là được rồi.
Nói: Cảm ơn.
- Cảm ơn. - Rất hân hạnh.
- Cảm ơn. - Vâng, thưa bà.
Nói cho anh nghe nhé...
chuyện đã có thể tệ hơn đấy.
Kiến thức này đã được tiếp nhận.
Để xem thế nào.
Tôi nghĩ cô ấy bị cuốn hút bởi đám thổ dân kia.
Tôi sẽ không mất thời gian để đi đoán mò đâu, anh bạn.
Anh không biết được đâu.
Tôi thích ngựa của cô.
Lightning. Đó là tên của nó.
Sao lại là Lightning?
Bởi vì nó chạy rất nhanh.
Vậy, cho tôi xem thử.
Cô ấy đi đâu vậy?
Họ sẽ đua với nhau.
Họ sẽ gì cơ?
Chết tiệt.
Em nghĩ chả có lý do gì ở đây cả.
Nhìn mặt con bé đi, em yêu.
Em thấy rồi.
Em chỉ không muốn thấy nó té thôi.
Ha, ha, một nơi mà em không cần lo cho con bé...
đó là trên lưng ngựa.
Mm-hmm.
Sẵn sàng chưa?
Chạy!
Tôi nghĩ cô ấy đã bỏ dây cương.
Không đâu. Cô ấy thả tự do cho con ngựa.
Lightning.
Tôi nói rồi mà.
Tôi nghĩ cô mới là tia chớp.
Tia chớp có mái tóc vàng.
Tôi sẽ gọi cô như vậy.
Tia chớp có mái tóc vàng.
Tôi gọi anh thế nào?
Sam.
Sam?
Sam.
Sao lại Sam?
Đó là tên của kẻ giết vợ tôi.
Tôi biết là bởi vì tôi ép hắn nói ra.
Sau đó tôi giết hắn ta và dùng luôn cái tên này.
Tôi từng giết một người đàn ông.
Nhưng lại không biết tên hắn ta.
Cô không muốn dùng tên của hắn đâu.
Tên của hắn sẽ khiến cô đau khổ mãi mãi
Tên của cô là Tia chớp.
Tia chớp thì không đau khổ.
Cũng đừng làm như vậy.
Thần linh đã ban cô một gương mặt đẹp.
Và mái tóc vàng.
Cô cần một con dao tốt hơn.
Như này là quá rồi.
Cô đã thắng cuộc đua.
Nó không còn thuộc về tôi nữa.
Nó là của cô.
Con vẫn thức hả?
Con không ngủ được khi trời nhiều mây.
Nhìn mây trôi khiến con suy nghĩ.
Con cần các vì sao để đi vào giấc mộng...
Ồ, quay lại tuổi 18 hả...
- Mẹ đi đâu đấy? - Đi mơ về nhà vệ sinh.
Mẹ có hạnh phúc không?
Tổng thể hay chỉ lúc này?
Cả hai.
Tổng thể...
Thì ta lo lắng.
Với vai trò một người vợ, một người mẹ.
Khả năng sống sót của chúng ta...
Vượt quá tầm kiểm soát ở ngoài này.
Nên là, không.
Về tổng thể ta không hạnh phúc.
Nhưng ngay lúc này, với người ta yêu bên cạnh...
một cậu con trai ta yêu quý, và một đứa con gái ta ganh tỵ...
Ta rất hạnh phúc.
Tuy nhiên, nếu con không ngủ ngay đi...
- Thì ngày mai ta sẽ không ganh tỵ với con nữa. - Hm.
Mẹ yêu con.
Mọi người nghĩ nguồn gốc của mưa...
là từ những đám mây chứa đầy nước.
Nhưng sao lại như vậy?
Làm thế nào nước có thể nổi lên trên chúng ta và rồi rơi xuống...
như thể trọng lực chỉ tồn tại ở trên trời...
khi bầu trời cho phép nó.
Nhưng như vậy thì bầu trời biết suy nghĩ, và...
mây là sinh vật sống và chúng quyết định tạo ra mưa.
Nhưng làm sao chúng quyết định được sẽ mưa ở đâu?
Và khi...
Tại sao mây lại chọn gây lụt ở một nơi...
và từ chối ở một nơi khác...
cho đến khi Trái đất đứt gãy và cánh đồng trở thành sa mạc?
Có lẽ chả có thứ gì gọi là trọng lực cả.
Có lẽ mọi thứ khoa học đã "khám phá"... chỉ là lời dối trá...
và gió... chính là thế giới đang cười nhạo lại chúng ta.
Bọn cướp thế nào?
Tệ hơn cả con đường ông đang đi đấy.
Và các ông là món mồi ngon:
Đủ lớn để thành phần thưởng, đủ nhỏ để có thể tấn công.
Nơi đây chỉ toàn là cướp.
Phía bắc Kansas và Wyoming...
chiến tranh vẫn đang diễn ra.
Đoàn xe không còn đi hướng đó nữa.
Người ta dùng tàu lửa...
Nếu tôi biết một hướng đi khác tôi sẽ chỉ ông biết.
Hướng đi khác là... họ quyết định ở lại Colorado.
Bầu trời thì giận dữ.
Cướp thì ẩn nấp đằng sau những cơn bão.
Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.
Các anh cứ ở lại đây tối nay...
No comments yet. Be the first to leave one.