أول 200 سطر.
Cú sốc chiến tranh trong tôi đã không còn.
Cơn đau đã thế chỗ của nó.
Di chuyển cũng đau.
Mà thở cũng đau.
Phía sau đầu tôi nhói lên sau mỗi bước đi của con ngựa.
Tôi nhìn thế giới thông qua lăng kính mờ ảo của cơn sốt...
và bằng cách nào đó cảnh tượng lại trở nên rõ ràng.
Chạy đi hỡi chú thỏ nhỏ bé.
Chết là thứ gì?
Là thứ gì mà tất cả chúng ta đều hứng chịu...
từ thỏ, chim, ngựa, cây cối...
Những người tôi yêu... và những người yêu tôi...
đến những vì sao cũng chết.
Và tuyệt nhiên chúng ta không biết gì về nó cả.
Cô đến pháo đài với mục đích gì?
Các cậu chỉ là mấy đứa nhóc.
Thông báo mục đích của cô đi.
Các cậu sẽ bảo vệ ai?
Tôi sẽ bảo vệ những ai cần sự bảo vệ.
Cậu nên ra ngoài trải nghiệm nhiều hơn trước khi mạnh mồm như thế.
Thông báo mục đích của cô, hoặc rời đi chỗ khác.
Đừng chạm vào con bé!
Cô ta bị làm sao? Chúng tôi không cần bệnh đậu mùa đâu.
Cô ấy bị bắn.
Thông báo cho bác sỹ phẫu thuật ngay.
Đi theo tôi.
Đi nào, con yêu
Phụ đề bởi Luo_nG Chúc người yêu Ennie và mọi người xem phim vui vẻ.
Thiếu tá, một người phụ nữ cần trợ giúp.
- Có chuyện gì? - Con bé bị bắn.
Cần triệu tập lính của ông, Thiếu tá.
Còn hai người khác đến sau nữa... chấn thương đầu và rắn cắn.
Cứ lên danh sách bệnh tình đi, thưa ông.
Tôi sẽ quyết định triệu tập ai.
Cô ấy có vẻ đã được chữa trị.
Chỉ là sơ cứu chiến trường thôi.
Có một trận chiến mà tôi không biết sao?
Đấu súng thì không gọi là trận chiến được.
Đại úy.
Đấu súng thì không gọi là trận chiến, "Đại úy".
Hãy tin rằng khi tôi nói ra, tôi hiểu được sự khác biệt, Thiếu tá.
Vết thương được gây ra bởi tên bắn.
Gan cô ấy bị sưng to.
Tôi đề nghị các ông đưa cô ấy đến Pháo đài Laramie.
Ở đây tôi không giúp được gì cho ông.
Tôi không có người vận chuyển, không y tá, không có ai cả.
Không có người thì anh bảo vệ pháo đài kiểu gì?
Không có pháo đài nào cả.
Nơi này đã bị bỏ hoang.
Chúng tôi đang họp các kỹ sư từ...
Tây bắc Thái bình dương, họ...
vẽ một lối đi cho đường ray phía bắc... và phía đông.
Các đoàn xe không còn đến đây nữa.
- Cô ấy là gì với anh? - Con gái tôi.
Mũi tên bắn trúng vào gan cô ấy.
Đạn bắn trúng gan đã là rất khó để hồi phục rồi...
chứ đừng nói đến một mũi tên bị nhiễm bẩn và đôi khi... nhiễm độc.
Và kể cả khi gan phục hồi, cô ấy vẫn bị nhiễm trùng máu.
Tôi không nói là không thể chữa được...
nhưng tôi chưa thấy điều đó bao giờ.
Giúp con bé đủ khỏe để đi tiếp, tôi chỉ cần có vậy.
Đi? Cô ấy không đi được nữa đâu.
Cô ấy đến được Laramie là hết cỡ. Nếu ông may mắn.
Niềm hy vọng tốt nhất của ông đó là cô ấy tỉnh dậy, và ông nói lời từ biệt.
Tôi sẽ đi lấy đồ nghề.
Tránh ra!
Các cậu không phải lính nhưng lại canh gác pháo đài.
Chúng tôi thuộc Nông trại CY
Nông trại sở hữu pháo đài này.
CY thuộc Hiệp Hội Chăn Nuôi Wyoming?
Phải. Ông Carey là người thành lập.
Không nghĩ tới luôn.
Các ông có cần phòng qua đêm không?
Có cho thuê đấy.
Chúng tôi sẽ đi tiếp.
Bọn họ đi đâu rồi?
Chúng ta đi tới Laramie.
Toàn bộ vùng này được sở hữu bởi chủ của bọn cấp phó chúng ta giết.
Bao gồm cả pháo đài này.
Đi về hướng bắc. Đi đường Bozeman.
Vậy chúng ta sẽ trú đông ở Montana.
Anh nghĩ nơi này hoang dã.
Sẽ không mất nhiều thời gian để phát hiện ra người của chúng bị giết.
Cả cái xứ này sẽ truy cùng diệt tận chúng ta.
Lần nữa.
Con gái của anh cần bác sĩ.
Bác sĩ thì giúp được gì con bé?
Ông cũng từng tham gia chiến tranh. Tôi cũng vậy.
3 ngày.
Hoặc là lá gan của con bé hồi phục hoặc là không.
Và nếu như nó hồi phục...
con bé có thể sống thêm 1 tuần nữa.
Phải.
Tôi phải đi thông báo cho vợ tôi.
Đi dạo với anh nhé?
John, đi xem chị của con đi?
Chúng ta không thể chờ ở đây được.
Sao lại không?
Không quan trọng lý do. Chúng ta chỉ không thể thôi.
Không tay bác sĩ nào cứu được con bé đâu.
Không ai có thể.
Và chúng ta sẽ không để con bé nằm lại nơi này.
Chúng ta tiếp tục đi về hướng bắc.
Nơi con bé mất... sẽ là nơi chúng ta ở.
Con bé sẽ được bên cạnh chúng ta.
Và em có thể thăm nó bất kỳ lúc nào em muốn.
Em sẽ ở đó mỗi ngày.
Cho đến khi anh đặt em bên cạnh con bé.
Tôi cần mọi người tập trung lại.
Từ đây chúng ta sẽ đi về hướng bắc.
Trú đông ở thung lũng Bozeman...
và hướng về Oregon vào mùa xuân.
Không không không. Chúng ta đến Oregon ngay bây giờ.
Vào mùa xuân.
Ông đã hứa như vậy.
Tôi vẫn giữ lời hứa của mình...
Chỉ là thay đổi cách thức.
Chuẩn bị khởi hành.
Đại úy...
mọi người cần thêm một vài ngày.
Phải đưa Josef đến bác sĩ.
Không có bác sĩ đâu. Chỉ có bọn cướp thôi.
Và nếu chúng ta còn ở lại đây, bọn chúng sẽ treo cổ chúng ta đấy.
Chúng tôi sẽ ở lại.
Con đường giờ đã dễ dàng để đi rồi.
Chúng tôi sẽ đến Oregon mà không cần các ông.
Tùy anh thôi.
Khoan... Đợi đã...
Chúng tôi đi với ông.
Cho tôi xem chân của anh.
Cho tôi xem chân của anh.
Anh không lái xe được.
Cũng không đi lại được.
Cô ấy cũng vậy.
Tôi đưa anh theo cùng kiểu gì?
Tôi sẽ lái xe.
Bọn họ sẽ chết.
Vậy thì họ sẽ chết.
Chúng tôi giờ là người tự do.
Đây là điều chúng tôi chọn.
Vậy chỉ cô cách lái xe không phải việc của tôi.
Chúng ta còn một đàn bò đang nằm trên đồng cỏ.
Bỏ chúng đi.
Ông muốn chúng tôi làm gì?
Cậu muốn làm gì?
Tôi không muốn bỏ mặc ông, nhưng...
nếu chúng tôi không chăn bò, thì chúng tôi không giúp gì được nữa.
Chúng ta đang đi đâu vậy?
Montana, con yêu.
Tò mò nơi đó như thế nào.
Thật tuyệt khi đi cùng cô.
Thật tuyệt khi đi cùng các anh.
Trong suốt chuyến đi, không có ngày nào mà tôi xinh đẹp hơn cô cả.
Cô sẽ luôn là người bỏ chạy, Elsa.
Colton, anh chắc hẳn là đẹp mặt lắm...
khi nghĩ về người anh không bao giờ cưa được, lại còn bỏ rơi anh.
Quay lại Texas đi, mấy con giời.
Chào cô.
Tôi tò mò về số mệnh của họ.
Tò mò nếu họ tuyên bố chủ quyền của mình ở Wyoming và xây dựng nhà cửa...
mua bò... và cố gắng kiếm ăn qua ngày ở đó.
Hoặc họ có thể chống trả lại mùa đông và bất chấp đi đến Oregon...
dựng cọc trên những cánh đồng xanh bát ngát của Thung lũng Willamette
Nhưng tôi đã trải nghiệm quá nhiều thứ trên thế gian này...
biết quá nhiều về bản chất con người...
khi nghĩ rằng một trong hai sẽ là tương lai của họ.
Vẫn còn một tương lai khác chờ đợi họ...
và nó nằm sâu bên trong các nấm mồ không tên...
xuyên suốt con đường đến Oregon.
Cô ấy có khá hơn chút nào không?
Cô ấy không uống nước.
Mm.
Chân của anh đang hoại tử rồi.
Và cái chết đang đến gần.
Chúng ta có thể bỏ cái chân...
hoặc anh có thể chết cùng nó.
Quyết định là ở anh.
Ông biết chuyện này hả?
Tôi biết.
Ông biết cắt bỏ chân không?
Tôi biết.
Làm đi.
Được rồi.
Margaret đang giấu chúng ta gì đó.
Cô ấy chỉ đang hát cho tụi nhỏ.
Không phải cho anh sao?
Cô ấy từng hứa sẽ hát trong đám tang của tôi...
nhưng cô ấy bắt tôi hứa để cô ấy chết trước, nên là...
Bài hát của tôi chuyển thành một cuộc mặc cả.
Rất khó để mặc cả với phụ nữ.
Tôi chưa bao giờ mặc cả thành công dù chỉ một lần.
Trong thời chiến, tôi nhận được một điện tín từ vợ của tôi, nói rằng cô ấy đã có người yêu mới.
Và sẽ đi với anh ta vào thứ Sáu.
Còn tôi nhận được tin vào thứ Hai.
Do đó, tôi đã mài cây kiếm thật sắc...
để chặt thằng khốn đấy, và cưỡi ngựa suốt hai ngày.
Khi tôi đến nơi...
cô ấy chạy ra khỏi nhà và... ôm chầm lấy tôi.
Cô ấy bảo đã đọc tin... Nổi loạn xảy ra ở Pennsylvania...
và cô ấy mơ thấy tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.