أول 200 سطر.
13 REASONS WHY
PHẦN 1 | TẬP 7 | Cuộn 4, Mặt A.
Bạn sẽ nói với tôi rằng chuyện này chẳng có gì to tát...
nhưng hãy để tôi nói bạn nghe về việc cô đơn.
Con người là loài sống tập thể.
Chúng ta dựa vào các mối liên kết để tồn tại.
Thậm chí những tương tác xã hội căn bản nhất cũng giúp chúng ta sống sót.
Số liệu thống kê đã chứng minh cảm giác chủ quan về cô đơn
có thể tăng khả năng tử vong sớm thêm 26%.
Nếu nó nghe giống như tôi đang trích dẫn từ một cuốn sách giáo khoa...
thì đúng vậy.
Thật tệ là không ai thèm đọc nó.
Và để tôi nói cho bạn biết...
có đủ mọi cách để cảm thấy cô đơn.
Matt, em đã định làm bữa sáng.
Anh muốn giúp em bắt đầu.
Ngày làm việc của em dường như ngày càng dài hơn nhỉ.
Có tin gì từ Clay sáng nay không?
Anh nghe thấy mấy tiếng động.
Một vài, ừm...
tiếng đấm đá và thì thầm hay gì đấy.
Chúng ta cần đưa thằng bé quay lại chỗ bác sĩ Ellman.
Thằng bé sẽ không uống thuốc, nhưng liệu pháp nói chuyện luôn hữu hiệu.
Có vẻ như cho thằng bé đi khám có ích với em hơn là với nó.
Phải.
Thật hữu ích khi biết thằng bé sẽ nói chuyện với ai đó.
Chuyện đó có gì sai?
Không phải ai cũng có tư tưởng như em
rằng mọi vấn đề có thể giải quyết bằng từ ngữ.
Làm ơn đi, Matt, anh có bằng tiến sĩ văn học đấy.
- Cả cuộc đời anh là về những từ ngữ. - Và cách chúng phức tạp hóa mọi chuyện.
Thằng bé gặp rắc rối, và chúng ta cần giúp nó.
Thằng bé cư xử kì lạ, phải. Chúng ta không biết nó có gặp rắc rối không.
Đó là lí do vì sao trường gửi rất nhiều e-mail.
"Bệnh truyền nhiễm". "Tự tử hàng loạt".
Một cô bé đã chết, Lainie, và thằng bé nói nó gần như không biết cô bé.
Hannah Baker không chỉ chết.
Con bé cắt cổ tay và chảy máu đến chết trong bồn tắm.
Clay.
Con phải đến trường đây ạ.
Mẹ vẫn chưa làm bữa trưa cho con mà.
Con sẽ mua chúng.
Tôi không nói về nỗi cô đơn thông thường
khi ở giữa đám đông mà ai cũng biết.
Ai chả vậy, mỗi ngày.
Và nó không phải kiểu cô đơn "Khi nào mình sẽ tìm thấy tình yêu".
Hoặc kiểu cô đơn "Những đứa nổi tiếng xấu tính tôi".
Những đứa nổi tiếng luôn xấu tính.
Đó là cách mà chúng nổi tiếng.
Tôi biết. Thật mỉa mai.
Tin cũ mèm.
Này!
- Này, cái quái gì thế? Cậu đang làm gì vậy hả? - Tớ xin lỗi! Tớ xin lỗi!
Cái quái gì thế?
Tớ không thể mở được nó.
Tại sao cậu lại muốn mở?
Bởi vì nó là tủ khoá của tớ.
Tớ mới đến, nhưng tớ không thể khiến cái mã này hoạt động.
Xin lỗi, tớ xin lỗi. Ừm...
Cái tủ khoá này từng thuộc về một người bạn của tớ.
Ừm, cảm ơn cậu.
Cái kiểu cô đơn mà tôi đang nói đến
là khi bạn cảm thấy chẳng còn lại gì.
Không gì cả.
Và chẳng còn ai.
Giống như khi bạn chết đuối, và không ai cứu vớt bạn cả.
Tại sao cậu lại làm vậy?
Tại sao cậu lại làm vậy?
Làm gì cơ?
Điều cậu làm với Hannah.
Nó thật sự rất tồi tệ.
Cậu nói gì vậy?
Tớ nói cảm ơn vì đã giúp tớ.
Cậu thật tử tế.
Ồ, chắc rồi.
Đường nào đến khu khoa học thế?
Qua mấy cái cửa đó. Quẹo trái.
Chà, khi chủ đề của cuộn băng này dùng phép thuật lén lút của cậu ta...
đó là những gì tôi cảm thấy.
Và khi bạn gặp kiểu cô đơn đó,
bạn sẽ cố với tới mọi thứ...
không quan trọng nó có vẻ ngớ ngẩn tới mức nào.
Em chán lắm rồi, cô biết chứ?
Chỉ vì em không có thân hình mảnh mai của cô ấy không có nghĩa là em mập!
Và lớp truyền thông có thể sẽ vô cùng ngớ ngẩn...
như bạn biết rồi đó.
Có lẽ cậu ấy nên thử ăn kiêng.
Thật sao, Pratters? Chúa ơi!
Tớ chỉ nói thế thôi, được chứ, nếu cậu bị chê béo, thì...
cậu biết đấy, đừng có béo.
Cậu Pratters!
Pratters, điều đó giống ai đó nói với cậu,
"Đừng có là thằng ngu và khốn nạn".
- Không nói khác được. - Chính xác. Cảm ơn.
Hoàn toàn không ở phe cậu, anh bạn.
Được rồi, mọi người, nhớ mấy cái túi lời khen.
Ừm, sẽ luôn là tốt nhất khi trao một lời khen trực tiếp,
nhưng đôi khi nó dễ dàng hơn khi trao ẩn danh.
Được rồi. Gặp lại các em ngày mai.
Tớ luôn cảm thấy thật ngu ngốc.
Vẫn tìm à?
Ừ.
Ừ.
Đây là những thứ ngu xuẩn nhất, xấu hổ nhất
mà tớ vẫn kiểm tra mỗi này, dù có chuyện gì đi nữa.
Phải.
Đôi khi những thứ ngớ ngẩn lại có ý nghĩa hơn bất kì ai có thể hiểu.
Có cái nào tốt chứ?
Không có gì động trời hết.
Còn cậu thì sao?
Không có gì.
Nó kiểu như tan nát cõi lòng vậy, cậu biết chứ?
Thật sao? Cậu ta là Zach Dempsey.
Cậu ta thật sự cần lời khen sao?
Tất cả chúng ta đều cần nó.
Tiếp xúc con người.
Và lớp truyền thông,
vẫn luôn dở hơi như mọi khi, là tiếp xúc con người đối với tôi.
Cho đến khi ai đó trong lớp cắt đứt mạch sống của tôi...
một người được biết tới là người rất ngọt ngào.
Tôi sẽ nói cho bạn đó là ai...
nhưng bạn sẽ phải đợi.
Như tôi đã từng.
Trông cậu không ổn lắm.
Tớ nghĩ tớ đang nghe cuộn băng của mình.
Cuối cùng cậu cũng nhận được thứ cậu xứng đáng nhỉ.
Đến lúc rồi.
Cái gì?
Tớ nói là hãy cho tớ biết nếu cậu cần nói chuyện.
Bất kì lúc nào.
Ừ, cảm ơn.
Tôi sẽ chơi trò chơi tâm trí với cậu,
cũng giống như cậu đã từng chơi với tôi.
Không. không, tớ không có.
Không, tớ không có.
Nó xảy ra sau ngày lễ tình nhân...
khi cậu thực sự cảm thấy thiếu tiếp xúc với con người.
Đặc biệt khi cậu tiếp xúc với sai người.
Bỏ tôi ra! Đừng chạm vào tôi!
Bỏ ra!
Này, cái quái gì thê!
Tránh xa tôi ra.
Đó là cả một cấp độ cô đơn mới.
Nhưng sau mọi thứ...
bạn vẫn muốn tin rằng trên đời này vẫn còn những anh chàng tốt.
Cậu đã tử tế tối hôm đó.
Cậu chỉ ngồi đó, để tôi phớt lờ cậu...
cho đến khi nó gần như trở nên hài hước.
Tớ xin lỗi về chuyện Marcus.
Cậu ấy chỉ...
Cậu ta chỉ là một tên khốn.
Cậu biết chứ?
Muốn xem một mẹo hay không?
Bryce Walker dạy tớ.
Nhìn này, điều quan trọng là...
cậu phải đặt vị trí thật...
chuẩn.
Tớ thề, Bryce có một khuôn mặt nam châm. Cậu ta có thể giữ 5 cái một lúc.
Nó thật... điên.
Được rồi.
Hai em có muốn gọi chút đồ ăn không?
Hannah?
Cậu muốn dùng gì không?
Ý tớ là, sau tất cả, nó...
đây vẫn là Valentine một đồng mà.
Em nghĩ bọn em sẽ thanh toán luôn.
Chắc hai em đang đùa à?
Một cặp sữa lắc sao?
Sau cách mà các cậu chơi vào thứ bảy, để tôi đãi.
Cảm ơn, anh bạn. Nó thật tử tế.
Nghe này.
Thoải mái đi.
Được chứ?
Cậu sẽ thấy tốt hơn vào ngày mai.
Cậu đã thật ngọt ngào.
Như Kat đã từng nói, ngày xửa ngày xưa.
Thật ngọt ngào.
Phải, chào mừng đến với cuộn băng của cậu, Zach.
- Chào. - Chào,"Z" bự!
Chào, anh bạn! Cậu đây rồi.
Với những ai không phải Zach, các bạn có thể thư giãn.
Lúc này, ít nhất là vậy.
Còn với cậu, Zach à...
Tớ tự hỏi nếu cậu chưa từng biết cảm giác cô đơn là như thế nào.
Như tôi đã cảm thấy ngày hôm đó.
Liệu có thể biết được khi cậu là một trong những cầu thủ nổi tiếng nhất?
chứ không phải một đứa ngồi một mình ở căng tin
ẩn mình sau một cuốn sách?
Cậu đã bao giờ để ý đến chuyện chúng tôi?
Tớ không thể lấy lại sức mạnh của mình được!
Lấy nhiều vào các cậu.
Bắt đầu phân phát mấy cưng đó nào.
Tuyệt vời!
Bố cậu làm bao nhiêu thứ này cho cậu?
Đủ để thắng cuộc bầu cử.
Này các cậu, tớ sẽ quay lại ngay.
Chào.
Chào.
Ừm. Cậu đang đọc gì vậy?
Một quyển sách.
No comments yet. Be the first to leave one.