أول 200 سطر.
Rồi, đi thôi.
Chúng ta phải bắt đầu vụ bán lẻ thôi.
Tôi bắt đầu quá ngán mấy hợp đồng với mấy căn hộ khó chịu này rồi.
Ừ, tôi sẽ ghi nhận.
Coi chừng cái kiếng.
Xong rồi.
Coi nào, anh bạn.
Anh bạn, Tarzan đây.
Dò số của cậu trên Google, hy vọng gọi đúng người.
Tôi biết cũng một thời gian rồi.
Tôi gọi cho cậu từ Tampa.
Tôi đoán cậu sẽ muốn biết.
Tôi có tin rất xấu về Dallas.
Cậu ấy mất rồi, anh bạn.
Tôi giúp gì được anh?
Tôi đến dự đám tang.
Ở đây đâu có tang lễ nào.
Được rồi, xin lỗi. Tôi nghe tiếng rồi.
Thánh thần ơi. Cậu làm gì ở đây thế?
- Cậu khỏe không hả? - Chúa ơi, cậu đang làm gì thế?
Kệ đi. Mừng khi gặp cậu.
- Các cậu, tới giờ bơi rồi! - Không, không!
Đẹp mắt lắm.
Nhìn cậu ấy mặc lễ phục kìa.
Có người báo tôi đây là lễ tang.
Lễ tang?
Ừ, Dallas. Không phải sao?
Cậu bảo Mike là cậu ấy chết rồi?
Chúa ơi, không tin được đấy.
Bọn tôi vừa đi uống với nhau gần đây và cậu ấy đã có bồ và có việc làm.
Cậu ấy không đến vì dạo này được chú ý ghê lắm.
Được rồi, cậu ấy chưa chết thì giờ cậu ấy đang ở đâu?
Cậu ấy đang Beldon. Đưa thằng nhóc theo rồi.
Có một chương trình mới ở hải ngoại.
Chà, ở đâu? Hàn Quốc?
Macau.
Trung Quốc đấy.
- Có gã trọc phú nào đấy đầu tư cho Dallas... - Đừng nhắc tên cậu ấy.
Đừng cho cậu ta quyền nãng đó.
Tôi có thể nói tên cậu ấy, cậu ấy có phải Voldemort đâu.
Không ngờ lần đầu tiên cậu gặp lại cả nhóm lại là ở đây.
Tôi đang nghĩ tới chuyện làm một màn cuối rồi giải nghệ.
Phải rồi, cũng phải đến lúc được làm chính mình chứ.
Đừng có coi thường chuyện đó. Tôi phải thường xuyên ngủ trong xe và bãi đỗ xe đấy.
Tôi còn thấy ghen ty. với Mikey đấy.
- Ừ, Mikey có mọi thứ ổn định rồi. - Ừ, cũng tốt thật.
Tôi không nghĩ vậy đâu.
Được rồi, được rồi. Cô ấy phê ngất rồi.
Trông cậu vẫn khỏe, Mike. Tình hình thế nào rồi?
Mọi chuyện vẫn ổn. Rất ổn. Công việc làm ãn phát đạt.
Bọn tôi cũng được nhiều đơn hàng, nên tôi cần thuê thêm người.
Tôi cũng đang nghĩ tới chuyện bắt đầu bán lẻ đây.
- Thế cũng tốt. - Ừ.
Tôi chỉ thấy mừng vì chúng ta tập hợp đông đủ thế này.
- Còn cô em gái sao rồi? - Cô ấy vẫn khỏe.
Ừ. Ý tôi là...
Các cậu còn chưa cho tôi biết các cậu làm trò gì ở Tampa.
Hôm nay, cậu đang chứng kiến đấy, bạn hiền.
Chúng ta sẽ gom một giỏ đầy vận may.
Nhưng ngày mai, chúng ta bắt đầu chuuyến hành hương đến Bãi biển Myrtle dự hội nghị.
Đúng rồi, một chuyến đi cuối cùng, mấy cưng à.
Không có Dallas thì làm thế nào được?
Chà, cậu thấy đấy,
Tobias sẽ làm MC.
Được rồi, được rồi. Các cô tối nay khỏe không?
Như thế là chắc ãn rồi.
Cậu có khiếu bẩm sinh đấy.
Cậu ấy có vài ngày để hoàn thiện mà.
Mấu chốt là chúng ta có hai gã thộn hầu như không biết nhảy.
Một gã... chỉ biết làm màu?
Này, tôi có nãng khiếu mà. Tôi là người Algeria đấy.
- Tôi nói thật đấy, đồ khốn. - Phải rồi.
Một búp bê Ken để dụ dỗ tất cả các phụ nữ theo đạo Chúa.
Có mặt.
Cậu còn cần cái quái gì nữa?
Đúng không?
- Hãy nắm bắt cơ hội! Tôi nói đúng không? - Hãy nắm bắt cơ hội! Đúng!
Chúa ơi, cái vui của cái nghề này theo tôi nhớ là chúng ta được làm tình.
Nếu tôi có phải xuống lỗ thì phải xuống cùng với một cơn sóng thần tiền đô.
- Amen cho tôi được không? - Amen anh bạn.
Amen nào, các bạn! Amen!
Được rồi, cắt nó và gửi nó đi thôi.
Mike, anh đã suy nghĩ về chuyện tôi đề xuất chưa?
Rồi. được.
Đó là câu trả lời, nhưng không thể trong lúc này.
Tôi cần có vài đơn hàng chắc ãn nữa trước khi đáp ứng được chuyện đó.
được thôi.
- Anh ổn chứ? - Ừ. - Về với gia đình đi, tôi tự lo được.
Không thành vấn đề đâu.
Không sao mà. Thật đấy.
- Thật hả? - Tôi lo được.
Cảm ơn nhé.
Hãy cùng nhau BEÙO lên!
Xong rồi.
Gói ghém đủ chưa?
Hai cậu cũng đủ chứ?
được rồi. Rich.
- Để cho cẩn thận đấy nhé. - Yên tâm.
Ken, cậu đã đem theo chai xịt rám da chưa đấy?
Nhất định phải mang rồi, bạn hiền. Thứ đầu tiên mang theo mà.
Còn chỗ cho một người nữa không?
Cái gì?
- Có thế chứ! - Cậu làm gì ở đây thế?
Các cậu nghĩ tôi làm gì? Khi nghe nói "Hãy nắm bắt cơ hội!" thì tôi không thể bỏ lỡ vụ này.
- Cậu xin nghỉ làm à? - Công ty của tôi mà.
Tôi muốn đi nghỉ lúc nào thì đi chứ.
Bồ cậu cho cậu tự do sao?
Tôi không cần cô ấy cho phép. Có ai cho tôi biết đây là một ý tưởng kinh khủng đi.
Đây là một ý tưởng kinh khủng.
Nhưng giờ cậu không rút lui được rồi nên lên xe đi.
Lên đường thôi.
Tuyệt! Đây giống như lúc Justin quay về với Backstreet vậy.
Cậu giỡn mặt tôi hả?
Justin thuộc nhóm N'Sync. Kevin Richardson trơ lại với Backstreet nãm 201 2.
Phải ghi nhớ lịch sử chứ.
Tôi không đến từ Orlando, tôi cóc quan tâm.
Thường người ta không quan tâm. Những người có giáo dục mới thế.
Backstreet là ban nhạc nam chính thống duy nhất từng xuất thân từ Florida.
Nói một hồi lại lạc đề. Chào mừng trở lại, Mike.
Chào mừng quay lại, anh bạn.
Mikey này, cậu nghĩ sao về chiếc xe?
Đúng rồi. Bạn tôi Martin giới thiệu tôi mua chiếc xe cũ này của chú hắn.
Tôi đã nhờ Tarzan sơn lai hết chiếc xe theo phong cách này.
Thực tình thì cũng hơi khó nhằn đấy
nhưng tôi đã làm hết sức.
Chính xác thì các cậu làm gì ngoài này?
Tôi làm ya-ua probiotic hữu cơ. Cũng đắt hàng lắm đấy.
Nó có công dụng tốt cho sức khỏe và có thể dùng thay bữa ãn hàng ngày.
Vừa cung cấp nãng lượng vừa thỏa mãn cơn thèm ngọt.
Nghe như một ý tưởng hay đấy.
Ừ, rất cảm kích điều đó, Mike.
Cậu đáng được thế.
Thế suốt chuyến đi toàn thế này hả? Cậu sẽ xài điện thoại suốt hả?
Cậu đùa hả?
Thư giãn đi, tôi vừa nhận được cả đống đơn đặt hàng. Mấy nhóc ở cửa hàng đang phát hoảng lên.
Cậu đã định có mặt thì hãy có mặt đi. Hãy hiện diện.
Được rồi, tôi sẽ hiện diện.
Cậu đang làm trò gì thế?
Caesar của chúng ta đang chụp hình lông mày cậu ấy.
Cậu phóng to lên thì sẽ thấy được thứ trong gương không thấy.
Thấy chưa? Tôi cần nhổ ngay chỗ đó.
Cái gì cơ?
- Mike, coi nào bạn. - Được rồi. Thư giãn.
EÂ nè.
Thôi đủ rồi.
Cậu đang-- EÂ! Cậu đang làm trò gì vậy?
iPhone thành bye phone rồi!
Cậu nghiêm túc đấy hả?
- Dừng xe tải lại xem. - Không. Lái tiếp đi, Toby.
- Cậu thích thế không, Rich? - Tôi rất hoan nghênh.
- Thế hả? - Ừ.
- Đó không phải điện thoại của tôi. - Của tôi đấy.
Mẹ khỉ, tôi xin lỗi. Mẹ kiếp!
Dù gì tôi cũng chả dùng tới nó. Không sao đâu.
Tôi chỉ muốn kiểm tra thôi mà. Tôi phải làm gì đây?
Tôi nên tống cái thằng to xác cậu xuống xe tải thôi.
Đó mới là Mikey tôi nhớ.
Nếu cậu không sẵn sàng tìm lại ngày xưa cuối tuần này,
thì cậu cần nhảy khỏi cái xe tải thức ãn ngày ngay lập tức.
Cậu đang nói cái quái gì thế? Cậu nghĩ tôi đi cuối tuần này làm gì?
Tôi không biết.
Cũng lâu lắm rồi.
Nhưng tôi biết chắc điều này. Cậu nên sẵn sàng theo tôi trong tình huống kỳ dị này.
Tôi đang nói đến chuyện thoát xác.
Linh hồn thoát xác!
Tobias, chúng ta đến Mad Mary's .
- Chuẩn luôn! - Mẹ khỉ.
Không một ai được phá rối nhóm bùa mê trong chuyến đi cuối cùng!
Các cậu còn nhớ lần cuối chúng ta vào câu lạc bộ này và cậu...
Cậu và Ken đã quậy tới bến với hai cô gái ngồi ngay sân khấu.
Bạn trai bọn họ tới tận nơi quậy nữa.
Tôi không chắc nữa. Tôi không nhớ chuyện đó.
- Cái gì? - Cậu không nhớ chuyện đó?
Coi nào, cậu đúng là khốn nạn. Cậu dẫn đầu đấy.
Coi nào, bọn tôi đâu có làm gì để phải một mình bị thế.
Tự nhìn lại mình đi chứ.
Xin chào, các cưng. Lũ khốn tục tĩu các cưng tối nay khỏe không?
Hết chỗ chê!
Đúng là tâm trạng tôi cần.
Tôi là Tori Snatch,
người dẫn chương trình của các bạn trong cái đêm hào nhoáng này.
Và tôi có tin vui
dành cho những nữ hoàng sắc đẹp đang ẩn nấp ngoài kia trong bóng tối,
tôi có bốn tờ 100 đô la nhàu nát ở đây
cho những vũ công nghiệp dư giỏi nhất!
Phải. Nên hãy nãng động lên, được chứ?
Coi nào, hãy lên sân khấu đi.
Thể hiện chút bản lĩnh nào.
Các cậu thực sự muốn làm tới bến đúng không?
- Xứng đáng mà. - được rồi.
Tôi sẽ đi giúp cậu một tay, xem cậu tới được bến nào.
Được rồi, đi nào. Lên thôi.
Đi nào.
Tới giờ rồi!
Kế hoạch là vậy mà.
Chinh phục bãi biển phía nam rồi toàn bộ bãi biển phía đông.
Hoành tráng luôn.
Các cậu biết không, cả một khu vực rộng lớn thế này
mà không tìm được món ãn nào tử tế.
Cái gì đây, ngon thật đấy?
No comments yet. Be the first to leave one.