أول 200 سطر.
NETFLIX VÀ TYLER PERRY STUDIOS GIỚI THIỆU
QUẬN HOPEWELL, GEORGIA NĂM 1987
Chúng tôi muốn anh nhìn vào máy quay và nói với người dân Georgia.
Anh cho dân Georgia biết lý do họ nên bầu cho anh được chứ?
Gia đình tôi đã góp mặt trên chính trường
và trong cấu trúc quyền lực ở thành phố Hopewell này nhiều thế hệ qua,
nên chúng tôi sẽ không chịu nhún nhường trước một người đàn ông sinh ra ở Atlanta.
Chẳng biết gì về đường lối của ta. Sao biết được? Anh ta đâu phải dân ở đây.
Anh ta chỉ muốn tước đoạt từ những người đóng thuế chăm chỉ, hiền lành như ta
để trao cho những kẻ lười biếng, vô dụng mà anh ta nghĩ là có quyền.
Anh sẽ bảo gì những người
nói quan điểm của anh kỳ thị chủng tộc, gợi lại miền Nam thời Jim Crow?
Sao ai cũng nghĩ đàn ông da trắng kỳ thị chủng tộc?
Tôi không kỳ thị chủng tộc. Tôi không nghĩ thế này công bằng thôi.
Anh ta tới đây vì Chương trình Hỗ trợ Thiểu số.
Nếu tôi được bầu vào Quốc hội, mối quan tâm hàng đầu là loại bỏ nó.
Theo tôi, nó chỉ là một hình thức phúc lợi khác.
Nghe ông nói thế là quá đủ rồi, ông Da Trắng ạ.
CHÀO MỪNG TỚI QUẬN HOPEWELL
Tôi xin lỗi ạ, nhưng bà ta không chịu đi.
- Bà ta muốn gì? - Bà ta không nói.
Bà ta cứ ngồi ngoài kia mấy tiếng rồi.
Bảo tôi đang bận.
Vâng ạ.
- Xin lỗi, bà không thể cứ thế vào… - Thôi, không sao, Joan.
Cảm ơn cô.
Tôi giúp gì được bà không ạ? Tôi đang hơi bận.
Tôi muốn cậu điều tra một vụ án mạng xảy ra ở Hopewell.
- Bà nhờ Văn phòng Cảnh sát trưởng chưa? - Không nhờ được.
Chúng đã giết nó ngay ở thành phố này năm 1947.
Bà muốn tôi điều tra một vụ án mạng xảy ra hơn 40 năm trước? Tôi xin lỗi. Bà…
Tôi là Hattie Mae.
Rất tiếc, chắc tôi không giúp được. Bà nhờ Văn phòng Cảnh sát trưởng đi?
Tôi chưa bao giờ viết gì ra giấy.
Đời đã đủ dài rồi.
Nó thì viết hết.
Mọi thứ cậu cần biết.
Đây này.
Leanne Harper?
"Li'l Ann thân yêu.
Bác Winnie, chị họ mẹ anh, bị ốm, nên hôm qua anh đưa mẹ đến Summerville,
cách chỗ bọn anh đang ở tầm bốn tiếng.
Mong em đã nhận thư báo việc đến Quận Hopewell, kèm địa chỉ mới.
Lúc bọn anh chạy xe qua căn nhà cũ của mẹ anh,
giờ đã xập xệ rồi,
anh vẫn nhớ lại một kỷ niệm đẹp.
Lần đầu ta gặp nhau.
Anh vẫn ngửi thấy mùi hoa oải hương và rượu lậu".
Nếu bạn thấy con gà trống của tôi
Xin hãy xua nó về nhà
Tôi chẳng thấy quả trứng nào trong giỏ
Từ lúc con gà trống của tôi đi mất
Tôi nghe con gà trống của tôi gáy
Sáng nay, lúc mới rạng sáng
Ai kia?
À, đấy là con gái Ethel Lee. Họ gọi cô bé là Bucket.
Sao họ lại gọi cô ấy thế?
Vì bà mẹ bỏ cô bé lại đây như thùng rỗng rồi bỏ lên phía Bắc. Cô bé đang ở với ông.
Lão ta ác lắm.
Sao tôi phải chơi ngần này thứ? Tôi đẻ con trai để chơi hộ mà.
Dù chỉ được một đứa giống tôi.
Bayou, ra đây.
Ra thổi kèn đi.
- Đi. - Nhìn nó kìa.
- Cứ thổi như bố dạy con thôi. - Ừ.
Nhanh nào.
Đúng rồi!
Mọi người sắp thấy ngay đứa nào là đứa giống tôi.
- Thôi đi! - Sao ạ?
Hay không?
- Không! - Không!
Tôi cố dạy nó rồi, nhưng tôi nghĩ thằng nhóc này học hơi chậm.
Ông thôi đi, Buster.
Lúc nào cô ấy cũng bênh nó.
Ra đây, Willie.
Đúng rồi, Willie Earl!
Thể hiện đi.
Nào, Willie Earl!
Nhìn đây này.
Ừ. Thể hiện xem nào.
Thổi đi, Willie Earl.
…thấy con gà trống của tôi
Xin hãy xua nó về nhà
Có khi anh nên hát mới đúng.
Sao? Anh không biết nói à?
Anh hát hay đấy.
Cảm ơn cô.
Mẹ tôi truyền cho mà.
Như tôi nói, anh nên hát bài đó mới đúng.
Bố tôi không thích tôi hát.
Bố muốn tôi chơi cơ.
Thì, có khi anh không hợp chơi rồi.
Tôi là Horace John Boyd, mà mọi người gọi tôi là Bayou.
Sao họ lại gọi anh thế?
Bố bảo từ lúc tôi mới đẻ, mắt tôi đã sâu như nhánh sông.
Tôi nhìn mắt anh nào.
Mắt anh bình thường mà.
Bố anh có vẻ chẳng biết gì mấy.
Cô ăn nói cho cẩn thận. Bố tôi đấy.
Tôi xin lỗi, Horace John.
Tôi thích được gọi là Bayou, Bucket ạ.
Tôi là Leanne Jean Harper, tôi thích được gọi bằng tên tôi hơn.
Đừng gọi tôi là Bucket, kẻo tôi không nói chuyện với anh nữa.
Tôi nên đi thôi.
Này. Tôi xin lỗi. Tôi không có ý gì đâu.
Mong là quyển sách của tôi làm anh tỉnh ra tí chút.
- Tôi sẽ gặp lại cô chứ, Li'l Ann? - Bao giờ anh biết cách gọi tên tôi.
Thấy em bé sắp ra thì đến gặp tôi. Đừng chần chừ.
- Vâng ạ. Tôi không chần chừ đâu. - Tôi vẫn ở đây. Bảo trọng.
Chà, trông con đẹp trai chưa kìa!
- Chắc con thích cô bé lắm. - Con bắn được… Con chả để lại gì cho ai…
Nó chạy cơ đấy. Nó chạy nhanh thật.
Willie Earl bắt được bữa tối này.
Con trai bố.
Gì nó cũng làm được.
Này.
Đi lột da chúng đi.
Mẹ làm cho. Đi đi, Bayou.
Mày đi đâu?
Kệ nó đi. Đi đi, Bayou.
Nó đi đâu?
Nó đi rủ cô bé đó đến buổi tụ họp.
Cô bé nào ạ?
Bucket á?
Cô ấy chả đi đâu với nó đâu.
- Ê, Bayou! - Kệ nó đi.
Từ từ.
Từ từ đã!
Định rủ Bucket đến buổi tụ họp à?
- Tên cô ấy đâu phải Bucket. Để em yên. - Cái gì? Nhìn mày kìa. Mày lớn rồi đấy à?
Cô ấy chả đi đâu cùng đâu. Xem mày mặc gì đi.
Em bảo để em yên.
Rồi.
Mày bị sao đấy? Mày nói gì?
- Tránh ra Willie! - Sao lại có ai thích mày?
Chả ai thích mày. Chả ai thích mày đâu.
- Nhé? Sao lại có ai thích mày? - Willie! Mẹ bảo mày để nó yên!
Rồi có lúc nó phải biết rắn rỏi lên thôi, Hattie.
Buster, tôi bảo vào nhà đi, để nó yên.
Mày nữa, Willie Earl.
Đi, Willie. Bố sẽ dạy con bài mới.
Cứ kệ mẹ và thằng nhóc đáng thương này.
Vào đi.
Đi.
Sao anh ta và bố đối xử với con thế?
Con không phải lo về họ.
Hay về ai hết.
Con nghe không?
Con qua đó,
và rủ cô bé đi.
Đi đi. Từ từ. Để mẹ phủi đất sau lưng cho.
Cô ấy không thích mày đâu!
Mày muốn gì, nhóc?
Chào ông ạ.
Nói đi.
Cháu muốn… Cháu định…
Mẹ cháu là thợ giặt ạ,
nên cháu định hỏi ông có cần giặt giũ gì không.
Mày nghĩ tao ngu à, nhóc?
Không ạ.
- Mày qua hỏi Bucket chứ gì? - Đâu ạ.
Mày cút ngay đi cho tao.
Cút khỏi đất của tao trước khi tao giết mày!
Cút ngay cho tao.
Con im thế.
Nó đồng ý không?
Không rồi.
Sao ông phải ác mồm với nó thế?
Thế không hay đâu.
Tôi không cần biết.
- Thế chả hay đâu. - Không sao, mẹ.
Con tự lo được.
Nghe chưa, Willie Earl?
Bayou này,
bố muốn xem mày "tự lo" đấy.
Buster, ông thôi ngay đi.
Bàn ăn tối của tôi, tôi thích nói gì thì nói.
Đi, Willie Earl.
Để Willie ăn tối xong đã.
Đi.
Ăn tối đi con.
Anh đọc thư chưa?
Hả? Tôi…
Anh không biết đọc à.
Tôi viết là: "Gặp tôi ở chỗ cây thủy tùng nhé".
Đi.
Cô không nên ra đây đâu.
Ông cô sẽ điên lên đấy.
Tối nào tầm này lão cũng uống rượu xỉn rồi.
Mà nếu anh muốn thì tôi về.
Tôi đâu muốn cô về.
Thế sao anh lại đến?
Tôi đến để rủ cô đi buổi tụ họp.
Tôi muốn lắm, nhưng lão sẽ không cho tôi đi đâu.
Lão chả cho tôi đi với ai cả.
Sao lại thế?
Vì lão ác thôi.
Cảm giác như lão ghét tôi.
Ừ.
Tôi hiểu cảm giác đó.
No comments yet. Be the first to leave one.