أول 200 سطر.
Ông cũng hiểu mà.
Tôi không muốn làm bà ấy thất vọng.
Vậy nên, tôi quyết định...
sẽ không tiếp nhận toàn bộ điều trị.
Không phải bây giờ không phải sau này.
Con biết mẹ cảm thấy thế nào mà, Rangga.
Con có hiểu cho lòng mẹ lúc này không?
Con không chỉ từ bỏ bản thân đâu...
Mẹ cảm giác như...
Như con đang từ từ giết chết mẹ vậy.
Con có thể tưởng tượng...
toàn bộ khoảng thời gian này tâm trí mẹ tập trung vào...
Chỉ tập trung vào mình con.
Mẹ cố gặp mặt Bác sĩ Surgya.
Cuối cùng, Bác sĩ Surgya giới thiệu mẹ với một vị giáo sư...
người rất hiểu về tình trạng sức khỏe...
và căn bệnh của con.
Con nói đúng.
Mẹ thực sự kì vọng rằng...
con có thể sống tiếp...
dù mắc cùng một căn bệnh với Dimas.
Nhưng mẹ chắc chắn...
trên đời này bà mẹ nào cũng sẽ làm như vậy...
Họ sẽ làm mọi thứ cho con mình...
để cứu sống nó.
Vâng, con biết mẹ thấy thế nào.
Nhưng mẹ nói gì thì cũng không làm khác được.
Con nói không khác là sao, Rangga?
Sẽ rất khác ấy chứ!
Đó là điều duy nhất phân biệt giữa con và Dimas.
Làm con khác với Dimas.
Con nói không muốn mẹ bị tổn thương.
Nhưng chuyện này còn hơn thế nữa, Rangga!
Mẹ cực kì thất vọng.
Mẹ đang tuyệt vọng.
Mẹ...
Mẹ rất đau lòng vì quyết định của con.
Mẹ.
Sao mẹ biết được chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai chứ?
Không giống như Dimas đâu.
Khi Dimas mắc bệnh anh ấy không còn nhiều thời gian nữa...
mẹ cũng không còn thời gian và cơ hội để đấu tranh vì anh ấy.
Còn giờ đây...
con có lựa chọn của riêng mình.
Nên đừng so sánh con với Dimas.
Mẹ vẫn tin vào phép màu trước khi mất con chứ?
Nếu con hỏi vậy...
thì mẹ vẫn tin.
Câu trả lời của mẹ vẫn như vậy.
Mẹ tin vào điều đó.
Mẹ tin phép màu có tồn tại.
Chào con Mitha.
Con từ chỗ bác sĩ về à? Bác sĩ nói gì rồi?
Toàn nói chuyện vớ vẩn.
Vậy chính xác thì ai là cha đứa bé?
Dù đó là ai...
cũng không phải chuyện của bà.
Cô ơi.
Dạ dì.
- Dì ạ. - Cô.
Có thiếp mời cho cô đây.
Từ cô Sarah.
Cảm ơn, dì.
Chào dì ạ.
Raina này.
Dì không biết phải làm gì nữa.
Chắc cháu cũng không muốn Rangga từ bỏ dễ dàng thế, đúng không?
Cháu...
Dì muốn nhờ cháu một việc.
Xin hãy thuyết phục thằng bé đổi ý.
Hồi đó Dimas không có cơ hội sống.
Nhưng nó vẫn còn ham muốn sống lắm.
Rangga đáng ra cũng phải có ham muốn sống như Dimas.
Dì chắc chắn...
chỉ có cháu mới có thể thuyết phục nó đổi ý thôi.
Dù việc mất đi người thân yêu có đau đớn thế nào với cháu...
Nhưng là một người mẹ...
dì hẳn phải thấy đau đớn hơn cháu nhiều.
Cháu về đây ạ.
Anh đấy à?
Tegar.
Chúc mừng về đám cưới của cậu và Mitha nhé.
Cậu chuẩn bị sao rồi?
Mà, còn một chuyện nữa.
Ngoài việc chúc mừng cậu, tôi cũng muốn...
cậu trả lại tôi bức thư tôi đưa cho cậu.
Cho tôi biết bao giờ và khi nào tôi có thể nhận được nhé.
Cảm ơn.
Tạm biệt.
Vậy mai báo cho tôi nhé.
- Gwenny! - Được chứ?
Tạm biệt!
- Gwenny, mẹ ở đây! - Mẹ!
Chào dì ạ. Dì cũng đi học à?
Học á?
Mấy đứa buồn cười quá.
Chắc vì trông dì trẻ quá...
nên mấy đứa tưởng dì là sinh viên ở đây.
- Dì vui tính quá. - Cậu nên bảo mẹ đến đây học.
- Sẽ vui đấy. - Cậu thôi đi.
Sao dám tán tỉnh mẹ tôi hả.
Không sao đâu, Gwenny.
Chuyện thường tình mà.
- Mẹ! - Mẹ có nên học đại học ở đây không nhỉ?
Để sinh viên ở đây có gì đó để ngắm.
- Mẹ! - À phải rồi.
Đến nhà Cindy với mẹ nhé?
Con nên lái xe đi. Giờ cao điểm rồi đấy.
- Không có tin từ dì ấy ạ? - Chẳng có tin gì.
Mẹ đã gọi rồi mà cô ấy không nhấc máy.
Đi nào. Đưa mẹ đến đó, sắp đến giờ cao điểm rồi.
Chào buổi chiều, người đẹp.
- Ừ. - Vâng?
- Tôi có thể giúp gì? - Có chứ.
Tôi đến nhờ cô chuyển hoa.
Đây là địa chỉ.
Tôi biết địa chỉ này!
Tôi có thể chuyển. Chỉ cách đây đây mấy phút thôi.
Hãy giao nó vào ngày mai nhé.
- Được chứ? - Được. Đừng lo.
Ừ. Cảm ơn.
Tên cô là gì ấy nhỉ?
Tên tôi là Raina.
Raina à. Tên đẹp quá.
Tớ cũng là mẹ mà Flora.
Cậu hiểu tớ cảm thấy thế nào, đúng không?
Nếu chuyện gì xảy ra với Gwenny hay Raina...
cậu cũng sẽ đau lòng lắm.
Tớ biết mà.
Hãy cùng cầu nguyện đi.
Hi vọng ông trời giúp Rangga đổi ý.
Để nó thay đổi quyết định.
Nhé?
Mẹ cháu nói đúng đấy, dì ạ.
Chắc chắn là Raina sẽ thuyết phục Rangga tiếp tục điều trị.
Dì đừng mất niềm tin.
Tớ sợ lắm, Flora.
- Ừ... - Tất cả những nỗi sợ hồi đó...
khi tớ mất Dimas.
Giờ lại tiếp diễn.
Không, không đâu.
Tớ đã mất Dimas rồi, Flora.
Sao tớ lại mất cả Rangga được chứ?
Đừng nói vậy.
Nín đi nào...
Cậu đã hỏi Bác sĩ Surgya rằng có thể có phương pháp điều trị thay thế chưa?
Ngoài hóa trị ra, không còn cách nào khác à?
Có lẽ, còn nhiều lựa chọn khác.
Mẹ.
Ai dọn phòng thế ạ?
Phòng con ấy?
Con đang nói về đống đồ trong hành lí của con hả?
Dạ.
Mẹ dọn. Sao thế?
Mẹ có thấy bức thư trong đó không?
Một lá thư?
Không, mẹ không thấy.
Thư gì?
Không có gì ạ.
Ừ, gì thế?
Này, Mit.
Anh có bỏ quên đồ gì của anh ở nhà em không?
Đồ gì?
Một lá thư.
Đó là lá thư gì vậy?
Xin chào?
- Tegar? - Mà thôi.
Không có gì. Quên đi.
Anh cố tình nói dối em, Tegar.
Anh thậm chí không dám nói với em về lá thư đó.
Chào em yêu.
Anh đã đến Jakarta rồi.
Chào mừng về nhà, anh yêu.
Hãy gặp nhau nhé.
Bữa tối nhé?
Ở chỗ cũ.
Được rồi. Gặp em sau.
Tạm biệt.
- Đến Senayan chú ơi. - Được.
Hoàn hảo.
Cuối cùng anh cũng không chọn nhầm người.
Em là tuyệt nhất.
Thật đấy.
Em biết chứ?
Mỗi ngày khi anh ở đó...
anh luôn nghĩ về giây phút này.
Anh nhớ rất nhiều.
Và chúng ta sẽ sớm sống cùng nhau.
Bố anh đã chuẩn bị mọi thứ rồi.
Bao gồm cả...
vị trí chính trong công ty của ông ấy.
Anh sẽ là người chồng chuẩn bị mọi thứ em cần.
Anh yêu em.
Em cũng yêu anh.
- Cạn ly. - Cạn ly.
Phải rồi...
Bạn thân của anh ở New York sao rồi?
Rangga, đúng không?
Anh ấy có biết chúng ta sắp đính hôn không?
Ừ, có biết.
No comments yet. Be the first to leave one.