أول 193 سطر.
Cỏ chông. Tôi thích nó lắm.
Bụi khoai từ. Đậu parra.
Đậu lục lạc. Brachyscome.
Xin lỗi. Tôi có lan man không? Tôi không giỏi vụ phỏng vấn.
Không. Không phải vậy. Chỉ là nơi này luôn làm ta phải kinh ngạc.
Chúng tôi cần kiểm lâm mới có bằng môi trường
và đùng một cái, cô ở đây.
Nho sa mạc.
Giờ cô khoe mẽ rồi đó.
Cô biết lái các loại xe địa hình chứ?
Tôi lái được hết. Học từ hồi 10 tuổi.
Nói thật, tôi không định kiếm việc, chỉ du lịch thôi.
Nên tôi không mang theo giấy tờ.
Đây là việc đầu tiên của tôi sau khi ra trường, nên tôi không có ai giới thiệu.
Rõ ràng cô có kiến thức. Mà Lulu khen cô lắm.
Kiểm lâm trưởng ở đây. Dylan ý. Anh ấy nói có cô thì tốt quá, nên…
Đi lấy đồng phục cho cô nhé.
- Cảm ơn chị. - Mừng cô nhập hội.
- Ta không chào một câu sao? - Không.
Mẹ không chịu nổi việc Alice đang ở ngoài kia,
tự trách mình làm Charlie chết, trong khi nó còn sống.
Có quá nhiều việc cần cho nó biết. Mẹ thấy sợ cho nó.
Mẹ biết việc này khó, cưng à, nhưng thôi nào.
Cả hai ta cần rời khỏi đây.
Đi gặp Charlie, rồi tìm Alice nào.
Candy.
TÔI BUÔNG BỎ THỨ TÔI KHÔNG CÒN CẦN
Do mức độ lan rộng của ung thư, nên không có nhiều lựa chọn điều trị.
Nhưng chúng tôi có thuốc thử nghiệm. Có thể đưa bà vào danh sách.
Không. Không điều trị nữa.
Bà chắc chứ?
Vâng.
Chúng tôi có thể gọi cho ai
để bàn về chăm sóc giảm nhẹ, kiểm soát cơn đau không?
- Bà cần có người giúp, June. - Ừ.
Không.
Tôi sẽ ổn thôi. Cảm ơn cô.
NHỮNG BÔNG HOA THẤT LẠC CỦA ALICE HART
PHẦN NĂM: SỒI SA MẠC
Ý NGHĨA: SỰ HỒI SINH
Câu chuyện ta kể khi tham quan, ta cũng kể cho bọn trẻ.
Như vẫn kể cho lũ trẻ, bọn tôi kết nối với miền đất này qua đó.
Bọn tôi kể những chuyện này để giữ
văn hóa, tâm linh và kiến thức được bền vững.
Giờ là kiểm lâm rồi,
em có trách nhiệm vinh danh câu chuyện của miền đất này.
Em cũng phải bảo vệ miền đất này.
Một phần việc của em là ngăn mọi người đi vào Tâm Viên
để ngắt hoa.
Chúng đã ở đây từ xa xưa rồi.
Nhưng nhiều người đến quá, chúng trở nên bệnh tật.
Thối rễ.
Chúng dễ bị thối rễ.
Nếu bị dẫm đạp, chúng dễ chết vì thối rễ hơn là vì hạn hán.
- Em học cái đó từ đâu? Ở trường à? - Không.
Từ bà em.
Ừ, cần thêm một tá hoa Kangaroo paw cho Wildlings nữa.
Chờ chút nhé. Chào mẹ.
Mẹ nên gọi con chứ. Con sẽ đi đón mẹ.
Mẹ không nghĩ con ở đây.
Thì trang trại đâu tự vận hành được. Nào.
- Mấy gã đó làm gì ở đây? - Sửa chữa.
Xin lỗi. Con phải nghe điện. Mẹ cần nghỉ đấy. Cảm ơn đã gọi lại.
Tớ cố gây ấn tượng với chị ấy nên cứ nói không ngừng.
Hẳn cậu nói gì đó đúng rồi.
Mai chị ấy lại đưa cậu đi một chuyến đầy đủ.
Không phải ai chị ấy cũng làm vậy.
Này.
- Cảm ơn. - Không có gì.
Căn nhà nhỏ của tớ này.
- Tớ chưa từng sống một mình. - Ở đây cậu không đơn độc.
Aiden ở đằng kia. Tớ ở căn nhà nhỏ dưới kia.
Cậu thấy căn nhà ở tít sườn núi kia chứ?
- Nhà của Dylan. - Ra anh ấy sống ở đó.
Nhìn cậu kìa.
Còn Moss thì sao?
- Tớ chia tay rồi. - Tớ rất tiếc.
- Anh ấy là người tốt. - Ừ, tớ biết.
Chỉ là bọn tớ không có lửa tình.
Vốn không dành cho nhau.
Tớ phải đi.
Rất vui khi cậu ở đây, Alice Hart.
Mẹ cảm thấy sao? Bác sĩ nói gì?
Không có gì mấy. Họ làm hết cách rồi. Không cần điều trị tiếp.
- Uống mừng vì điều đó. - Nâng ly.
- Vì sức khỏe. - Nâng ly.
Nâng ly.
Có tin gì về Alice không?
Không, nhưng giờ chắc mẹ Twig tới đó rồi.
Với Charlie.
Charlie là ai?
Ta không bàn chuyện gia đình trước mặt Hội Hoa Cỏ.
Tại sao? Chuyện Charlie đâu còn là bí mật nữa.
- Mẹ ra ngoài đi một vòng. - Con khóa cổng rồi.
Rào bảo vệ đã bật. Mẹ phải đi ngủ đi.
Chào bà, Twig. Tôi là Sally.
- Chào. - Mời vào.
- Chào Twig. John. Hân hạnh. - Vâng.
Bà vào đi.
- Đây là Charlie. - Cháu chào bà.
Đi nào, cưng.
Uống nước không?
Đây. Uống nước nhé?
- Chào anh. - Chào.
- Ai đây? - Đây là Pip.
Nó thích anh đó.
Cô tính đi hướng nào?
- Bên này. - Tôi cũng vậy.
Pip, đi nào. Nhanh.
Tôi đi hướng này.
Đi lối kia là tới nhà cô. Với dây đèn đom đóm.
Gặp ở chỗ làm nhé?
Gặp ở chỗ làm.
Cháu vẫn gửi tin tới khi chị ấy gửi thư
nói chị ấy không muốn liên lạc nữa.
Charlie,
Alice không viết những thư này. Đều do bà June viết.
Bà ấy bảo Alice là cháu đã chết trong đám cháy cùng bố mẹ cháu.
- Bảo với tất cả như vậy. - Sao bà ta lại làm thế?
Với Alice? Với Charlie?
Tôi nghĩ bà ấy cố bảo vệ Alice.
Khỏi em trai nó?
- Phức tạp lắm. - Vậy chị ấy không biết gì về cháu ạ?
Không, cháu yêu.
Alice không biết gì.
Kể cả có bảng hiệu, họ vẫn không hiểu.
Người ta thích sở hữu, kể cả thứ không thuộc về họ.
- Vậy nên mới có thư xin lỗi. - Thư xin lỗi? Họ xin lỗi vì cái gì?
Vì đã lấy đi thứ mà họ không nên động vào. Hoa, đá.
Mọi thứ. Rồi họ lại đổ lỗi cho ta khi xảy ra chuyện xấu.
Quá muộn rồi. Chuyện là vậy khi ta không nghe, ta phạm sai lầm,
và không trân trọng miền đất này.
- Anh à, làm ơn lùi lại nhé. - Xin lỗi.
- Bố! - Cảm ơn anh.
Mish, để tôi một lon bia nhé?
Ái chà. Xem ai tới này.
- Thế nào? - Đẹp tuyệt.
Vậy hả?
- Cuối cùng cũng tới. - Ừ.
- Bảo rồi mà. - Sao anh không tới đây chơi?
Thích thật.
Đã bảo anh suốt còn gì.
- Chỗ tớ thích nhất. - Ừ.
- Cô vui chứ? - Vâng.
Vậy hả?
Sẹo đó là sao vậy?
Tôi bị tai nạn ô tô lúc chín tuổi.
Bà tôi lái xe, say xỉn và mất rồi.
- Khỉ thật. Tôi rất tiếc. - Không sao. Tôi quên rồi.
- Tôi rất tiếc. - Không sao.
- Lulu. Lu, yên nào. Bình tĩnh. - Gì thế?
- Con tìm mẹ khắp nơi. - Thì con thấy mẹ rồi.
- Đó là Charlie à? - Không.
- Ra ngoài đi. Dừng lại đi. - Để con giúp.
- Mẹ không cần con giúp. - Thôi nào, June.
Mẹ đang bệnh.
Con hỏi bác sĩ rồi. Con biết mẹ sắp chết.
Mẹ bị ung thư vì những thứ bí mật khốn kiếp này.
Giờ mẹ vẫn vậy. Nhét mọi thứ vào hộp. Giấu hết đi.
- Không phải việc của con. - Có đấy.
Con đâu còn bé. Mẹ đừng coi con là con nít nữa.
Mẹ còn chẳng thèm nhìn con.
Mẹ chẳng thèm nhìn con từ hồi con còn bé.
Con chỉ còn có mẹ, June.
Những người khác đi hết rồi. Mà mẹ vẫn thế. Vẫn không thèm nhìn con.
Nhìn con?
Mẹ không nhìn con vì mẹ không biết đó là gì.
Con cứ lén lút trong nhà, nghe lỏm ngoài cửa, ngủ với người lạ.
Con nghĩ mẹ không biết à?
Vậy là sao? Con là ai nào?
Em nhanh quá.
Gì vậy chứ?
Giờ mẹ nhìn con được chưa?
Vẫn chưa đủ nhỉ?
Con chẳng bao giờ là đủ cả. Từ khi xảy ra chuyện đó.
Mình đừng nói nữa.
Mẹ thay con bằng Agnes, cô con gái mẹ luôn muốn có.
Agnes hoàn hảo. Không tì vết.
Dễ yêu hơn nhiều.
Chuyện xảy ra là sai lầm, và rất đau đớn.
Nhưng con yêu anh ấy.
Hơn bất cứ thứ gì.
Con rất đau đớn khi mẹ phát hiện và đưa con đi xa.
Tới khi con về, cứ như chưa từng có chuyện gì.
Đã có chuyện mà.
Bọn con rạn vỡ bởi những lời dối trá, những chuyện cấm nói ra.
Mọi chuyện đều không được nói ra.
Con chịu được chuyện đã xảy ra.
Nhưng con không chịu nổi khi mẹ phán xét và sỉ nhục con.
Clem! Buông con bé ra! Buông ra!
Mẹ. Không phải như mẹ nghĩ đâu. Con xin lỗi.
Con không hại em đâu. Con sẽ không làm thế.
- Con và em yêu nhau. Bọn con yêu nhau. - Nó mới 13. Mới là đứa nhóc.
No comments yet. Be the first to leave one.