أول 200 سطر.
Chương trình này có phụ đề tiếng Việt
Trùng Khởi Chi Cực Hải Thính Lôi 1
Tập 15
Ông chủ, đã xử hết người canh gác rồi,
giữ lại hai người sống.
Cừu non lạc đường.
Đi vào bắt những người khác cho tôi.
Phải bắt sống.
Không thành vấn đề.
Lên.
Lên, lên.
Tôi đã giúp ông làm xong chuyện của ông rồi.
Tôi phải đi làm chuyện của tôi đây.
Ngô Tà đi đâu rồi?
Tôi nói, tôi nói.
Cậu ấy bị đưa đến quán trọ trên huyện rồi.
Cậu tỉnh lại nhanh thế à?
Bàn Tử.
Thuốc của cậu tác dụng rất mạnh,
phải đợi đến mai cậu mới có thể hoàn toàn cử động được.
Đừng giãy giụa nữa.
Anh lái xe đi đâu đấy?
Chú hai đã đặt cho chúng ta
một lộ trình cực kỳ sang trọng trên Ctrip.
Bờ biển,
tôm hùm, cua biển ăn thoải mái.
Ctrip còn có dịch vụ chăm sóc khách hàng 24 giờ,
có thể giúp cậu giải quyết vấn đề trên hành trình bất cứ lúc nào.
Cậu làm gì vậy?
Anh cho tôi gọi điện cho chú hai.
Chú hai đã đi xuống rồi.
Bệnh của cậu càng ngày càng nặng,
đừng cử động lung tung nữa.
Đừng để thần tượng của tôi lo lắng cho cậu, được không?
Ai thế?
Làm sao tôi biết được?
Bàn Tử.
Bàn Tử.
Chắc ông ta là tổ tiên của làng này,
đáng tiếc là ông ta cũng thất bại,
không đến được Thành Sấm.
Cắm một cái đinh trong đầu
rất dễ xuất hiện tổn thương não, gây ra ảo thính.
Cô xem những cây nến này đi,
họ không biết cái xác này cụ thể là ai.
Mà thực ra
người này là người bắt đầu tất cả mọi chuyện.
Người đâu?
Đừng đi về hướng cô chưa biết rõ.
Đi thôi.
Tìm được rồi.
Thì ra là như vậy.
Viết gì thế?
Trong này viết là,
vốn dĩ đạo sĩ là người của Nam Hải Vương.
Trước khi chết Nam Hải Vương
cử ông ta đến đây
bảo vệ lối vào sông ngầm thông với Thành Sấm.
Không được cho người ngoài xâm nhập.
Thì ra đạo sĩ dùng tiên kính
lừa gạt dân làng câm.
Bảo họ đục lỗ trong đầu là vì
không để người ngoài phát hiện ra bí mật là Thành Sấm.
Thật đáng ghét.
Sao anh có thể hiểu được những chữ này?
Điều cô không biết còn nhiều lắm.
Phía trước có lối rẽ.
Chúng ta đến rồi.
Đặt đôi tai đồng lên trên.
Để ở đâu?
Tư thế tay hơi kỳ lạ.
Để ở trên tay đi.
Tắt đèn pin đi.
Nhìn dưới nước xem.
Đây là...
Chẳng lẽ đây chính là Thành Sấm?
Không phải,
dưới nước có huỳnh thạch
tạo thành ảo ảnh.
Nó chỉ cho chúng ta phương hướng đi xuống dưới.
Đừng cử động.
Đừng cử động.
Vô ích thôi.
Không chụp được, không thành hình đâu.
Không có hình vẽ thật này.
Không còn thời gian nữa,
đã nhớ hết chưa?
Nhị gia, mau xem.
Mất rồi?
Làm sao đây, Nhị gia?
Được rồi.
Cứ xem đến đây đã,
chúng ta có thể nhìn thấy đã là may mắn lắm rồi.
Đừng cử động.
Bỏ súng xuống.
Ông chủ, tất cả đã được không chế,
nhưng tượng đá biến mất rồi.
Dẫn bọn chúng vào.
Bàn Tử.
Bàn Tử.
Bàn Tử.
Mau.
Mau lên.
Lưu Tang.
Những người này là ai vậy?
Đây là địa bàn của Shanbang,
họ là công nhân làm ở mỏ đá.
Đa phần đều bị
một ông chủ người Đông Nam Á bắt về,
còn có một vài người vượt biên trái phép
đãi quặng, đào ngọc bích ở đây.
Bàn Tử.
Cậu là ai?
Đây...
Đây...
Đây là chỗ nào?
Chúng ta bị tập kích,
xe rơi xuống biển rồi.
Chỗ này là một mỏ đá.
Tập kích?
Xe gì?
Có thể nói rõ hơn không Tang Bội Nhi?
Chuyện gì thế này?
Sao chúng ta lại đến đây?
Đây là chỗ nào thế?
Được, được, được rồi.
Sau khi chúng ta rơi xuống biển được bọn họ vớt lên.
Có lẽ họ tưởng chúng ta cũng là người vượt biên trái phép.
Vậy mau chóng nghĩ cách chạy thôi.
Nửa đời tiếp theo
các anh hãy ở đây đào ngọc bích đi.
Vậy các anh
các anh cũng không chạy sao?
Không chạy được đâu.
Ngày nào họ cũng cho thuốc vào trong thức ăn,
chúng tôi lại không có sức,
cơ bản là không chạy nổi.
Những người chạy trốn bị họ bắt về
bị ném thẳng vào trong mỏ, bị bỏ đói,
dần dần không có ai dám chạy nữa.
Bàn gia tôi vừa tỉnh lại
đã nhìn thấy nửa đời tiếp theo của mình rồi.
Đứng lên, đứng lên.
Đứng lên, đứng lên, đứng lên.
Bàn Tử, Bàn Tử.
Đứng lên.
Bây giờ tình hình vẫn chưa rõ ràng,
chúng ta cứ quan sát rồi tính sau.
Anh đừng nói linh tinh.
Đứng hết lên.
Làm gì thế?
Tao hỏi mày đang làm gì?
Cháo của các anh ngon thật đấy.
Ăn hết đi.
Nhanh lên.
Nào, đổ vào bát của tôi, đổ vào bát của tôi.
Ăn nó đi.
Không sao.
Chúng tôi đều ăn no rồi.
Có ăn không?
Hung hăng với tao hả?
Không ai được cử động.
Không được cử động.
Không được cử động.
Bỏ ra.
Nhanh lên.
Không ăn.
Không được lười biếng, nhanh lên.
Nhanh lên.
Mày.
Nhanh tay lên.
Nhanh tay lên.
Mày.
Mau làm việc đi.
Nhanh lên.
Nhanh lên.
Chúng mày đều nhanh lên.
Nhanh lên.
Làm việc đi.
Nhanh lên.
Làm gì có dụng cụ.
Không sao, không sao, không sao.
Họ sợ công nhân bạo động,
không cho dụng cụ, chỉ có thể đào bằng tay.
Làm việc đi, làm việc đi.
Còn đòi dụng cụ nữa không?
Bàn gia tôi da mỏng thịt mềm,
kiểu gì cũng phải cho tôi đôi găng tay chứ?
Nghe đây.
Mấy đứa chúng mày không được lười biếng.
Phía đông ba người,
phía tây ba người.
Không làm việc mà làm gì vậy?
Lười biếng.
Vâng, vâng, vâng.
Nhanh tay lên.
Nam bắc mỗi phía bốn người,
ở cổng có năm người.
Quá nhiều lính canh,
liều mạng xông ra chỉ có đường chết.
No comments yet. Be the first to leave one.