أول 200 سطر.
Basil?
Ở Windemere, chẳng còn lại gì.
Ít nhất, chẳng còn chút gì là Windemere trong những ngày thơ ấu của tôi
Thiên nhiên đã chiếm đoạt nó.
Tòa lâu đài lớn giờ đã bị hủy hoại chỉ còn trơ lại mái nhà cho loài chim hoang dã
Ban đêm, mọi sự sống đều rời bỏ Windemere.
Chỉ còn lại những câu chuyện của những hồn ma u buồn ám ảnh trong lâu đài.
Một mình trong bóng tối, có lẽ, chính Windemere
cũng mơ về những ngày huy hoàng đã mất đi của chính nó
như tôi giờ đây đang mơ về những ngày tuổi trẻ đã qua.
CORNWALL
Đó là một đêm điên rồ và sợ hãi...
khi kẻ đeo mặt nạ đã tiến hành
một vụ mưu sát đen tối và độc ác.
Con đang nói gì vậy?
Người đeo mặt nạ.
Đó là một nhân vật mà Basil đã bịa ra.
Một người đàn ông với khuôn mặt gớm ghiếc đến nỗi phải đeo mặt nạ.
Basil đã kể cho chúng em nghe về gã đeo mặt nạ này.
Những câu chuyện em ấy kể rất hay thưa cha. Chúng vô cùng hài hước và táo bạo.
Không có người đeo mặt nạ nào hết, Basil.
Và nếu con cứ tiếp tục bịa chuyện,
ta sẽ cho con về Luân Đôn vào mùa hè đấy.
Ôi thật đấy ư, Frederick.
Đó chỉ là những câu chuyện dù có tin cũng vô hại mà.
Khiến người ta tin chẳng bao giờ vô hại cả.
Nhìn kìa Basil. Tòa lâu đài Windemere kìa.
Lâu đài Windemere.
Nếu con là một chàng trai tốt, Ralph ạ, và biết cách cư xử,
một ngày nào đó, nó sẽ là của con.
Và nếu con ngoan, Basil, và dĩ nhiên biết cư xử nữa,
con sẽ được phép tới thăm.
Nếu con là một cậu bé ngoan.
Vậy nếu con cư xử tốt ạ.
Cha con đã vào phòng đọc để đọc sách rồi.
Tay mẹ nóng quá mẹ. Mẹ bị sốt à?
Một chút, có lẽ.
Ông ấy giống người đàn ông đeo mặt nạ đấy, mẹ ạ.
Tạo ra niềm tin có xấu không ạ?
Mẹ không chắc, nhưng mẹ muốn nghe chuyện gì đã xảy ra...
với người đeo mặt nạ khi hắn lên kế hoạch
với một vụ giết người tàn ác trong tim.
Basil...
Sẽ có một cô bé gái, sẽ đến sống cùng chúng ta.
Cô bé này là ai ạ?
Cô ấy là con gái của một người bạn cũ của cha con
Cha mẹ Clara bé bỏng vừa qua đời trong một tai nạn,
vậy nên cha con và mẹ nghĩ rằng nhận nuôi cô bé là việc tốt nhất.
Basil, hãy biến khỏi tầm mắt của ta ngay lập tức.
Con sẽ ở yên trong phòng, cho đến khi con sẵn sàng xin lỗi.
Tớ đã để dành bữa tối cho cậu
Việc cậu làm với khuôn mặt mình...
thật vô cùng thông minh.
Cậu không nghĩ mình nên đi xuống và xin lỗi cha cậu sao?
Cậu nghĩ tôi nên làm vậy?
Tốt nhất là nên kết thúc chuyện này.
Đợi đã, mặt cậu. Nó vẫn nhăn kìa.
Vào đi.
Con xin lỗi, thưa cha.
Lại đây.
Nào, lại đây.
Con có thể nói cho cha biết đó là ai không?
Ông cố của con là đô đốc của Hải quân Hoàng gia.
Và người đó là ai?
Đó là anh trai của cô, bác sĩ riêng của hoàng đế quá cố.
Còn đó?
Đó là ông nội con và ông là người rất có uy tín trong Hội Lãnh Chúa.
Con có xứng đáng với tổ tiên của con không, Basil?
Con nghĩ họ có đang nhìn xuống con với niềm tự hào không?
Hả, trí tưởng tượng của con.
Đó là một thứ quá hoang dã Basil.
Hãy biết cách giữ cho nó không quấy phá, nếu không nó sẽ kéo con vào thảm họa đấy.
Ôi, hãy đi ngủ đi.
Cậu có cần nến không, cậu chủ Basil?
Chúc ngủ ngon, cậu Basil.
Những người này là ai?
Vào thứ hai đầu tiên hàng tháng, Lâu đài sẽ mở cửa cho công chúng.
Ralph và cả con nữa, Basil, tới gặp cha ở thư phòng.
Cô gái, người đã chiếm trọn sự mơ mộng của con tối nay...
là con gái của một giáo viên ở Windsor.
Ta đã nói chuyện với ông bố. Ông ấy có vẻ là một người tử tế.
Ông ấy đã rất biết ơn vì được vào trong lâu đài.
Ông ấy biết thân phận cả mình, Ralph.
Ta tin là con cũng biết rõ thân phận mình nữa.
Dừng.
Thưa ngài, hãy làm ơn. Ngài cũng là một người cha.
Xin ngài hãy nhân từ. Hãy để chúng kết hôn.
Chúng tôi sẽ không thể giấu được tình trạng của con bé lâu hơn nữa.
Làm ơn.
Ta có một trang viên của mẹ ta, ở Yorkshire.
Đó là một nơi hoang dã. Cằn cỗi và khắc nghiệt.
Em sẽ thấy nó, Agnes, đồ đạc của con em phải được đóng gói ngay lập tức,
và rằng, nó tốt nhất là nên lui về đó mà cư trú đi.
Ta chẳng còn dính dáng gì tới nó nữa. Nó không còn là con trai ta.
Anh không thấy những gì mình đã thấy, Basil.
Nhưng con đã thấy mà. Con đã thấy cha...
Con không thấy điều đó.
Khi nào lớn hơn, con sẽ hiểu. Mẹ hứa đấy.
Nhưng đến khi đó...
Hãy kể cho mẹ nghe về người đeo mạt nạ đi, Basil.
Hãy bịa ra một câu chuyện cho mẹ đi.
Mẹ, mẹ.
Mẹ, mẹ. Chuyện gì vậy?
Mẹ?
Mẹ, tỉnh dậy đi.
LUÂN ĐÔN
Đưa thằng bé đi.
Giờ ta chỉ còn có con thôi, Basil.
Tất cả hi vọng của ta giờ đặt vào con.
Niềm tự hào của các thế hệ phụ thuộc vào con.
Và con cũng chỉ còn lại ta thôi, Basil, nên hãy cẩn thận.
Nếu con làm hỏng hy vọng và lòng kiêu hãnh của ta
con sẽ mất linh hồn sống cuối cùng liên kết với con bằng máu thịt.
Cậu làm gì thế? Sao lại đốt chúng đi.
OXFORD
Clara.
Basil.
Anh cao lớn nhưng gầy quá.
Họ có cho anh ăn tốt không?
Thực ra là quá tốt, Clara.
Anh đã có bạn nào ở học kỳ này không?
Việc học của tôi đã khiến tôi hoàn toàn bận rộn.
Không còn thời gian cho bạn bè.
Thế thì kinh khủng quá.
Không không. Thế mới tốt.
Bạn bè có thể hoặc thường xuyên, mang tới ảnh hưởng xấu.
Chà, tới Windemere nào.
Nhanh lên nào.
Cậu có cần một cây nến không, cậu chủ?
Tôi ổn, cảm ơn.
Ở yên đó. Đừng di chuyển.
Chúng ta đi thôi.
Chúng ta sẽ an toàn ở đây trong chốc lát.
Khi đêm xuống, thủy triều sẽ dâng cao. nhưng tôi hy vọng có thể đưa anh về nhà lúc đó rồi.
Ta sẽ xem chân anh thế nào nhé?
Sẽ đau đấy,
nhưng chúng ta phải làm chuyện này nếu không anh sẽ bị khập khiễng.
Và không thể để Lãnh chúa tương lai của Windemere
đi khập khiễng được, đúng không, anh Basil?
Giữ chúng ở ngay đó.
Tên tôi là John Mannion.
Tôi rất biết ơn anh, anh Mannion.
John.
Và tôi là Basil.
Sao anh biết tôi là ai?
Tôi sống trong ngôi làng gần đó.
Tôi đến đây để nghỉ lễ.
Một số người làng chỉ ra anh cho tôi thấy,
khi anh đi qua trên xe ngựa.
Anh không phải người vùng này, đúng không?
Không, thưa ngài. Tôi đến từ Luân Đôn.
Tôi là quản lý kế toán cho một thương nhân buôn vải linen nhỏ.
Không hẳn là một kết nối xã hội mà anh quen thuộc.
Tôi không có quan hệ xã hội.
Tôi thực ra sống một cuộc sống rất riêng tư.
Và tôi không có bạn bè.
Vậy ư?
Thật đáng tiếc, thưa ngài.
Basil, mỗi người đàn ông đều cần một người bạn.
Thử đi nào, hãy hút một điếu thuốc.
Được rồi, tôi sẽ phải để ngài lại đây và đi tìm người giúp.
Ở yên đó. Tôi sẽ quay lại.
Tôi hứa.
Cứu tôi!
Cứu tôi!
Anh đã quay lại.
Tôi đã hứa. Tôi là người biết giữ lời.
Tôi đã lấy được thuyền. Bám chặt vào. Hãy hít thở sâu.
Và với thủy triều lên như thế,
con chắc chắn đã chết đuối rồi, Basil.
Tôi rất cảm ơn anh. Anh đã làm một việc rất dũng cảm.
Đó là việc con người cần làm thôi, thưa ngài.
Chẳng có gì nhiều hơn thứ mà ngài sẽ làm cho tôi đâu, tôi chắc chắn.
Chúng tôi có thể mờ anh nghỉ lại đêm nay chứ?
Cám ơn, thưa ông, nhưng tôi có một phòng ở nhà trọ Village.
Vậy tôi có thể gọi xe ngựa đưa anh về đó không?
Cảm ơn ngài lần nữa, nhưng tôi thích đi bộ hơn.
Chúc ngủ ngon.
Cậu hãy cẩn trọng, cậu Basil.
Chà, có một người đàn ông biết thân biết phận của mình.
Anh ta đã làm một việc tốt, nhưng từ chối kiếm chác từ nó.
Thành thật mà nói, ta thấy thật kỳ lạ khi một người đi làm một việc tốt mà chẳng vì lý do gì.
Ta tự hỏi đó là loại người gì.
Một quý ông, thưa cha.
Anh ấy đã có thể ở chỗ của mình và nhìn con chết chìm trong cái hầm mỏ đó.
Con có nên gọi mang bữa tối lên không, chú Frederick?
Ừ.
NHÀ TRỌ NGỰA HOANG
Chào buổi chiều.
Chào buổi chiều.
Tôi đến tìm anh.
Chân anh sao rồi.
Mỗi ngày đều tốt hơn rồi.
Tốt. Anh có thể cho tôi vinh dự dùng bữa trưa với tôi không, Basil?
Được chứ, cám ơn anh.
Vậy cha anh đã nói gì khi anh tới đây để gặp tôi?
Tôi không nói với ông.
Ông không muốn chúng tôi có bạn.
Chúng tôi ư?
Clara và tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.