أول 200 سطر.
Hãng Mosfilm
- Chú ý! - Cắt!
Cắt!
Đồng chí muốn gì?
- Gì…? - Đồng chí muốn gì?
- Tìm Afonya. - Afonya là ai?
Borschov. Tôi đợi anh ấy 2 tiếng rồi!
Tôi sẽ cày ruộng!
Tôi sẽ trồng trọt!
ĐÓNG ĐỂ BẢO TRÌ
Xi-phông bị vỡ. Chưa hết trục trặc đâu!
Tôi phải đi lĩnh lương trước 15.00. Còn 15 phút nữa.
Borschov, tôi đã thêm phần sửa cống cho anh đấy!
Chắc chắn rồi. Tôi hơi đâu mà làm không công.
Thế còn vòi nước!
- Chẳng có cái nào. - Thế có diêm không?
- Tôi không hút. - Anh kém thật.
- Bớt đi một thú vui đấy. - Borschov!
- Anh có lương tâm không? - Tôi có khối ra.
Tôi chỉ thiếu thời gian thôi.
AFONYA
Diễn viên chính Leonid Kuravlev
Các vai :
Katya - Yevgenia Simonova
Kolya - Yevgeny Leonov
Fidget - Savely Kramarov
Elena - Nina Maslova
Fedul - Borislav Brondukov
KHU NHÀ HÀNH CHÍNH : QUẢN LÝ T/BỊ CÔNG TRÌNH Số 2
THỦ QUĨ
Borschov! Quay lại sau 16.00 nhé.
Milya Christoforovna, xin chị!
Tôi phải đưa nó đi tiêm.Nó bám vào tôi như một đứa mồ côi.
- Mồ côi nào? -Cháu tôi ý.
Họ gửi nó từ quê ra để chữa bệnh.
- Nó sao vậy? - Không biết.
Chả ai biết. Thằng bé khốn khổ giật liên hồi.
Anh ta kia rồi!
Fedulov!
Fedulov!
- Cô ta phát hiện ra tôi rồi.Muốn gì? - Quay lại làm việc ngay!
Anh ấy không có quyền nghỉ ăn trưa à?
Anh ta nghỉ ăn trưa từ 10 giờ rồi!
- Quay lại làm việc ngay! -Tôi đã nói là ta nên chuyển sang ‘Daisy’.
Đang đến đây!
Phim của Georgy Danelia.
Bàn này còn trống chứ?
Ồ, nóng khiếp thật.
Cá rutilut à?
Caspian.
Tươi không?
Mời anh đấy.
Đưa cốc anh đây.
- Tôi không thể. - Sao lại không?
Tôi bị dị ứng. Vấn đề sức khỏe.
- Tôi bị mẩn. - 10 gam thôi.
- Tôi chịu thôi! - Thì một giọt nhé?
- Đã nói là không thể mà! - Nửa giọt vậy.
Cho biết mùi.
Giữa bão tuyết.
Chúng tôi vẫn liều lĩnh lao đi!
Và chúng tôi lao xe về phía trước…
Anh sống có hạnh phúc không?
Chẳng có gì phàn nàn.
Còn anh?
- Không. - Tệ thật.
Tại sao?
Tôi có một triết lý về cuộc sống.
Triết lý mà nói thì tôi cũng chẳng vui gì.
Con ngỗng trắng bơi đến với Marusya…
Đi chỗ khác đi ngỗng ơi! Bay đi…
Xem có gì không nào!
BORSCHOV –THỢ CƠ KHÍ HÀN CHÌ
Tôi đăng ở đây tuần thứ hai rồi.
Vào đi!
Chơi vài ván đô-mi-nô chứ?
Anh nghĩ là anh đi đâu đấy?
Đi rửa chân.
Không cần!
Chào chị.Tôi là Kolya.
Ai đấy?
Ra chào bạn tôi Kolya này.
Tôi hỏi anh : ai đấy?
Họ anh là gì nhỉ?
- Tôi quên rồi. - Anh phải nhớ ra.
- Tôi chịu. - Xem xem anh kết thúc ra sao?
Anh rước về nhà người anh không biết là ai.
Nếu anh ta là kẻ vô công rồi nghề thì sao?
Hoặc là tội phạm bị truy nã?
Anh kiểm tra giấy tờ của anh ta chưa?
Này ông!
Tôi muốn xem hộ chiếu của ông.
Borschov, tôi đợi anh ba tiếng rồi.
Anh lang thang đâu có quỉ mới biết.
Đồ lừa đảo!
Giờ thì sao….
Kolya đi rồi…
Trời ạ!
Lại say.
Uống một ngụm vào ngày lĩnh lương thì sao?
Lĩnh lương cái con khỉ!
Tôi mua cho cô nước hoa.
Hiệu 'Mat-xcơ-va'.
Không có nhỉ.
Tôi nhớ rõ đã mua mà.
Anh nốc hết rồi. Cùng với Kolya.
Anh hủy hoại đời tôi, Borschov!
- Lại thế nữa rồi… - Ừ đấy…
‘ Lại thế nữa rồi’.
Tôi đã phí hai năm đời tôi với anh.
Cứ nghĩ chúng ta lấy nhau và sống như mọi người bình thường khác.
Tôi…
cô thì hết bám lấy Fedor, lại nhảy sang Jacob,
rồi đến Mike, rồi bất kỳ ai cô thích.
Anh là đồ khốn, Borschov.
Đồ khốn.
Quay lại đây!
Tôi bảo quay lại đây!
Cô ta tưởng…!
- Bến sau là gì nhỉ? - 'Profsoyuznaya'.
Belikov.
Sờ trán tôi xem. Tôi đang bị sốt hay sao?
Nhiệt độ trong phòng.
Murad, anh thấy chứ.
Anh phải bớt uống đi. Chú tôi Abdullah 76 tuổi.
Năm ngoái xếp thứ ba về chơi cờ.
Tôi quái quan tâm đến ông chú Abdullah của anh.
Chú Pasha, có thể cho cháu vay 5 rúp đến khi lĩnh lương không?
Họ chỉ ứng lương vào hôm qua.
- Cháu phải đến phòng khám. - Bó tay.
Thôi nào, cháu đi đây.
Chào mọi người!
Chúng ta có một nhóm thợ học nghề truờng kỹ thuật!
Vào đây, tự nhiên nhé.
Nên nhớ các em là khách thăm.
Ồ, chỉ trừ Borschov.
Còn cơ bản mọi người đều dễ chịu.
Cô sẽ phân các cháu về bộ phận của mình,
và thợ cơ khí ở đây sẽ dạy những cái các cháu đã biết về lý thuyết. .
Trật tự nào.
Avdeyev và Buryak.
Hướng dẫn các cháu là chú Belikov.
Chú ấy sẽ dạy các em làm mất clê.
Trời ạ! Rakhimov nhận Kim, Krivonos và Bubnov.
Bác Pasha Shevchenko nhận Vasilyev, Ivanov và Sedin.
Chào bác.
- Chúc may mắn! - Chắc chắn thế ạ.
Thôi, làm quen nhau đi.
Thế các chàng trai của tôi đâu?
Này. Đừng vội thế !
Đừng có vội làm quen !
Lyudmila Ivanovna, tôi thì sao?
- Về anh à? - Có học sinh nào cho tôi không?
Không còn em nào. Hết rồi.
Cô nói gì? Hết là thế nào?
Có 8 đứa. Cho mỗi người nhận 2 đứa.
- Tôi không nghĩ vậy! - Tại sao?
Vì.
Chắc là, một người sai lầm một lần, thì cả đời bị phạt vì sai lầm đó.
Cứ còng lưng làm- rồi chẳng được nhận học sinh nào.
Lyudmila Ivanovna...
Tôi là Lyudmila Ivanovna đã 40 năm nay. Thì sao?
Được rồi. Không có học sinh nào.
- Nhưng sự thật là gì? - Sự thật nào?
Hãy nhìn cô trong gương đi!
40 tuổi!... Chẳng ai bảo cô hơn 26 tuổi!
Hai em thích bia không?
Khi trời nóng ạ.
Nóng hay không nóng -
thì cũng không được nghĩ tới nó khi làm việc! 1 to, hai nhỏ.
Học sinh học nghề của tôi.
Nóng thật!
Borschov!
Anh vẫn còn ở đây à? Có sự cố. Người ta gọi 3 lần rồi!
Albert Petrovich! OK chứ?
Không phàn nàn gì.
Họ bắt các học sinh này theo tôi đến đây.Tôi phải dạy họ.
Dừng lại! Lối này.
Cái gì đây?
- Một vòi nước ạ. - Anh cũng thấy thế. Loại nào?
- Để tưới nước ạ. - Tốt. Đó là một cái vòi tưới.
Thế cái gì đang chảy ra từ cái vòi này?
- Nước ạ. - Tất nhiên không phải là bia.
Một tia nước mỏng như que diêm
một ngày cũng chảy mất 200 lit.
Đồng chí thợ cơ khí!
- Lên đây! Tầng 9 nhé! - Tôi đang đến đây!
Anh đợi một giây,Afanasy. Em quấn bọc cho cái vòi đóng lại.
Khoan! Đấy là khu vực của Belikov.
Anh ấy có học sinh của mình. Đi nào!
Semyon! Khởi động thang máy đi! Tôi cần lên tầng 9!
Tôi không thể làm được. Quay lại sau bữa trưa.
Quá đáng! Anh ta chữa nó đã ba ngày rồi.
Thôi được, sau bữa trưa chúng ta quay lại.
Anh Afanasy Nikolayevich, nước lụt căn hộ tầng trên ạ.
- Đưa clê đây! - Tôi chỉ vặn nhẹ nó, và…
“Vặn nó”! Clê! Nhanh lên!
Đưa cho anh ấy cái clê!
Tôi đang khó chịu đây.
Ông làm việc ở đâu,Archimedes?
No comments yet. Be the first to leave one.