أول 200 سطر.
Vietsub by blackpearl25
Ôi chết tiệt
Này
Anh có thể đậu xe chỗ nào xa hơn nữa không?
À, lúc tôi tới còn có mấy cái xe nữa đậu ở đây
Phải rồi
Tôi cứ nghĩ là chúng ta có thể xuất phát sớm và tránh được tuyết nữa cơ
Mấy giờ rồi?
3 giờ 15
Tôi xin lỗi, anh có thể cứ đi mà không cần tôi mà
Nếu là tôi thì tôi đã làm như thế rồi.
Tôi mới bị đuổi cổ ra khỏi căn hộ, nên...
- Nhưng không còn chỗ. - Ồ, không, không phải
Sao anh không đi nổ máy và bật lò sưởi lên nhỉ?
Tôi có thể xử lý cái này
- Cô chắc là cô làm được chứ... - Ừ, được
Ô, cứ giữ lấy, giữ lấy Thỉnh thoảng nó bị kẹt ấy mà
- Nó bị sao vậy? - Nó không tệ hơn thế được nữa đâu.
Ôi hay thật. Tớ bị muộn mất 2 tiếng đó.
Khởi đầu thật tốt lành
Ờ, còn phải nói,
Đáng lẽ giờ này tớ đang ngồi trên bãi biển Cabo rồi
Anh ta bảo tớ nên quen người khác, đúng là câu nói cũ rích.
Tớ không sao. Ý tớ là, thật sự không. Tớ chẳng quan tâm chút nào cả.
Không, không, mới có 1 tiếng đồng hồ thôi
Cậu đùa đấy hả? Tớ chán muốn chết rồi đây
Vẫn phải chạy trên đường cao tốc tận 5 tiếng nữa
Làm sao tớ biết được? Đường cao tốc nào cũng như nhau cả
Này. Cái gì vậy?
À, có người buồn bực đó mà.
Cậu nghĩ là ai? Là anh chàng lái xe của tớ đó
Bảo trọng nhé.
Anh có muốn nhìn lại bộ mặt đó không, đồ cáu kỉnh?
Cái gì?
Nếu tôi phải lái xe, thì cô phải nói chuyện với tôi.
Nói gì vậy, bộ tôi là tiết mục giải trí trên chuyến bay à?
Đi chung xe là phải thế mà, được chứ?
- Thật à? - Phân chia công việc đấy.
- Cái gì cũng chia đôi 50-50. - À, thế thì tôi báo cho anh biết nhé.
Tôi chẳng thể giải trí hơn được mấy ngoài lúc đang nói điện thoại đâu.
- Thế anh ở Hilmington phải không? - Ừ.
Anh đã học ở trường nào?
Học viện Thánh Vitus
Thánh Vitus? Tôi chưa bao giờ nghe cái tên đó
Cô biết hết mọi trường trong vùng này à?
Gần như vậy, ừ.
À, thế cả mấy trường Công giáo luôn à? Vì tôi đang học ở đó đấy.
Học viện Thánh Vitus dành riêng cho nam sinh Công giáo
Chúng ta từng học chung một lớp đấy.
Nhập môn triết học hiện đại.
Cái gì? Có đến cả triệu người học cái lớp đó Đông như lễ hội Woodstock vậy.
Anh từng thấy nhiều người theo tôn giáo phương Đông đến vậy chưa?
Chuyên ngành của anh là gì?
Tôn Giáo Đông Phương.
Vậy là cô không học chuyên ngành triết à?
Không, sao vậy?
Tôi cũng không biết, chỉ là tôi cứ tưởng cô...
À, không đâu, thử đoán là kỹ thuật xem.
Tôi chỉ học triết học vì tôi cần một tín chỉ thuộc khối nhân văn
với lại tôi nghe bảo nó dễ lấy điểm A lắm.
Anh trả lời gì cho câu cuối trong bài thi vậy?
Thuyết vĩnh cửu hồi quy của Nietzsche ấy hả?
Ừ, kiểu như luân hồi ấy nhỉ?
- Không, thật ra hai cái đó không giống nhau. - Chết thật
Luân hồi là khi cô quay trở lại trong một hình dạng khác,
còn vĩnh cửu hồi quy là khi cô sống đi sống lại cùng một cuộc đời đó mãi mãi.
“Chiếc đồng hồ cát vĩnh cửu của sự tồn tại cứ bị lật đi lật lại, và cô cũng thế,
chỉ là một hạt bụi.”
Trung học với triết học,
Nó gần như đủ mọi thứ rồi, anh có nghĩ thế không?
Vậy chắc là phần giải trí trên chuyến bay hôm nay kết thúc ở đây.
Thấy cây xăng nào tiếp theo thì làm ơn tấp vào giúp tôi. Tôi buồn tiểu.
Ừ, được thôi, tôi sẽ căng mắt tìm.
Sao?
Không, là cái câu đó, “căng mắt tìm” ấy.
Tôi thấy nó nghe rợn rợn sao ấy.
Ừ, đúng là cũng hơi rợn thật.
Thế à?
Ừ.
Nhắc đến chuyện căng mắt ra ấy, cô có biết đó cũng là cách người ta làm phẫu thuật chỉnh thị lực không?
Có, họ sử dụng tia laser.
Ừ, họ có dùng, nhưng cũng có cả công đoạn bóc tách nữa.
Tôi xem ở trên "Discovery Health".
Cô biết không, nếu nhiều người biết về cái đoạn bóc tách đó hơn, thì chắc họ sẽ phải nghĩ lại trước khi lên bàn mổ.
Đó là tia laser, họ sử dụng tia laser mà.
Trong kỳ nghĩ tôi đã đi phẫu thuật mắt.
Tại sao?
Tại sao à? Vì tôi ghét đeo mắt kính, anh hiểu không?
Nhưng trông cô vẫn đẹp mà.
Làm sao anh biết được?
Tôi có bao giờ đeo kính ra ngoài đâu.
Này, trạm xăng đây rồi.
Gì thế?
Tôi tưởng cô phải đi vệ sinh chứ.
Ừ, nhưng tôi đâu có biết là chúng ta sẽ tìm được nhà vệ sinh nhanh như vậy.
Móng của tôi còn chưa khô.
Ồ.
Thôi không sao đâu, sắp khô ngay thôi.
Tôi có thể bế cô.
Anh không bế tôi được đâu.
Tôi làm được mà.
- Anh đang làm cái quái gì vậy? - Tôi giỏi khoản này lắm, được chứ?
Cô sẽ phải cám ơn tôi đấy.
Cứ quàng cổ tôi đi.
Chờ đã.
Ôi chúa ơi.
Đó, được rồi. Nào, giờ đóng cửa lại đi.
Việc này thật khó chịu.
Không, không, nó ổn mà.
Tới rồi.
Đẩy cửa ra, cô thấy không?
Nó đó.
Cảm ơn. Thật ngọt ngào.
Cho tôi xuống đi, làm ơn đặt tôi xuống được không?
Cho hỏi ở đây có nhà vệ sinh nào không?
Có nhà vệ sinh nào không vậy?
Có, nó ngay trong kia kìa.
Ôi, tuyệt thật.
Thôi nào, cái cửa chết tiệt.
Này.
Này, tôi bị khóa trong này.
Này.
Này.
Có ai nghe tôi không? Tôi bị khóa bên trong này.
Nè, tôi bị khóa bên trong này.
Sao không ai nghe thấy tôi hết vậy?
Trời ơi, thôi nào.
Này, anh không nghe tôi đập cửa trong đó hả?
Khi nào?
Buồn cười lắm phải không? Tôi bị nhốt ở trong. Nó buồn cười lắm à?
Cô đang nói gì vậy?
Anh nói là anh không nghe tiếng tôi đập cửa rầm rầm hả?
- Tôi có thể nghe tiếng anh ở ngoài mà. - Nghe này, tôi không hiểu cô đang nói về chuyện gì nữa.
Quên nó đi, chẳng sao cả.
Đi tiếp thôi.
Nhớ nhé, đi đường cao tốc là chắc ăn nhất.
Đừng lo chuyện đó, ông bạn. Tôi đã tính hết rồi.
Ta bị lạc hay gì à?
Không, tôi đi tuyến này cả triệu lần rồi.
Cái đó để làm gì vậy?
Phần tiền xăng của tôi.
Không, không cần đâu.
Thôi nào, lấy đi.
Anh nói thế là sao? Đây là cách chúng ta sang sẻ công việc mà.
Phân chia công việc, chia đều mọi thứ 50-50.
Nào, cầm lấy tiền đi.
Tôi không lấy tiền của bạn bè.
Cái quái gì vậy?
Nó là một đường vòng.
Quay trở lại đường cao tốc đi.
Này cô chịu...
- Không, tôi nói thật đấy, quay trở lại đường cao tốc đi. - Bình tĩnh nào.
Anh không biết anh đang đi đâu đâu.
Được rồi, cô bình tĩnh lại chút đi.
Tôi không bình tĩnh được. Quay trở lại đường cao tốc đi.
Không thì dẹp hết đi.
Thư giãn chút đi được không?
Đây là đường tắt thôi mà. Chúng ta sẽ quay lại đường cao tốc ngay thôi.
Không có đài radio nào...
Anh sẽ không bắt được sóng đâu, ta đang ở trong thung lũng.
Sóng FM truyền theo đường thẳng, không xuyên qua được mấy ngọn đồi lớn. Thử AM đi.
Lúc tôi trượt Vật lý năm nhất thì cô ở đâu vậy?
Thế gia đình cô có tổ chức lễ Giáng sinh như truyền thống không?
Có.
Còn anh?
Không, ông bà tôi là người Hà Lan.
Nên tôi chỉ biết kẹo cam thảo và Sinterklaas.
Thế nó khác gì so với Ông già Noel bình thường?
À, thay vì sống ở Bắc Cực thì ông ấy sống ở Tây Ban Nha.
Thay vì có yêu tinh, thì ông ấy có một tên phụ tá tên là Pete đen.
Nên ông ta thực ra cũng giống như ông già Noel của cô, chỉ là đáng sợ hơn thôi.
Nghe thú vị ghê.
Thế Giáng sinh của cô như thế nào?
Giáng sinh với tôi là chạy đi chạy lại giữa chỗ mẹ và bố,
họ chia tay trước năm nhất của tôi, nên...
Bữa tối với hai con gà Tây, hai cây thông, hai món quà để đem trả lấy điểm thưởng ở cửa hàng.
Thường thì tôi vẫn xoay xở được,
nhưng năm nay mẹ tôi quyết định thuê một căn hộ ở bãi biển, kiểu như...
Kiểu như gì nhỉ?
cách đây hai tiếng lái xe thôi.
Tôi không biết, bãi biển vào mùa đông cũng có cái thú riêng mà.
Lãng mạn.
Anh hay đi bãi biển Rehoboth hay Vịnh Stone?
Biển Stone.
Thế hả? Nhà tôi lúc nào cũng đến Rehoboth.
Tôi chỉ ghen tị với đám bạn được đi nghỉ hè ở bờ biển Jersey thôi.
Ừ, tôi cũng thế.
Vịnh Stone chính là bãi biển Jersey mà?
- Ừ - Anh biết điều đó không?
- Không, tôi biết nó ở đâu chứ. - Anh không phải là người Delaware, đúng không?
Không. Chuyện này hơi phức tạp.
Rốt cuộc anh là ai?
- Cô nói gì vậy? Tôi là... - Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?
- Chẳng có gì hết - Ừ, rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Cô bình tĩnh tí được không?
- Không, anh đùa tôi đó à. - Tôi có thể giải thích.
- Chuyện là... - Vậy anh giải thích đi, chứ tôi không hiểu gì cả.
- Coi chừng, anh nháy đèn chưa vậy? - Ông ta còn chẳng nhìn thấy mình.
- Sao ông ta lại không thấy mình được chứ? - Tấp vào đi! Để cái gã đó vượt qua đi.
Cô muốn tôi tấp vào đâu? Làm gì có chỗ lề nào.
No comments yet. Be the first to leave one.