Rambo

Rambo

تنزيل الترجمة Vietnamese

معلومات الإصدار

Rambo 2008 Extended Cut 720p BluRay CHD VietNam
تعليق من the westwind
Bản dịch của Thewestwind

الوسوم

BluRay
720p
720
HD
نشرت في: 2010-11-02
تنزيلات: 73
ضعاف السمع: Yes

معاينة ترجمة Vietnamese

أول 200 سطر.

Translate by Thewestwind

Những hành động của cứng rắn của một chế độ quân phiệt

là nguyên nhân gây ra mối quan tâm ngày càng tăng trong cộng đồng thế giới.

Một chế độ nghiền nát tất cả các bất đồng chính kiến.

Một nhóm dân tộc đang bị áp bức ở phía đông đất nước,

và một số nhà báo đã bất thường...

... nhận định tối nay đã có một số vũ khí hóa học

đã được sử dụng ở Miến Điện bởi các lực lượng được hậu thuẩn của quân đội.

... đã dẩn đến những cuộc nổi dậy khắp nơi.

Hàng ngàn người đã lao ra đường phố và hàng ngàn đã bị giết...

Tại Miến Điện, nhiều nhà sư biểu tình một cách ôn hòa cũng bị giết chết.

Một số bị thiêu sống, và những người khác thì bị dìm chết.

Nhiều nhà báo nước ngoài cũng bị bắn.

Cũng như hàng ngàn ngôi làng đã bị phá huỷ.

Hãm hiếp và tra tấn xảy ra thường xuyên.

Miến Điện là một đất nước có nhiều mìn hơn bất cứ nơi nào trên thế giới.

Những người trẻ tuổi bị đánh đập và buộc phải vào quân đội.

Một số trong họ chưa đầy 12 tuổi.

Chặt đầu và cắt da thịt diễn ra công khai.

Người Karen, chủ yếu là những nông dân Công giáo nghèo khỗ

đang bị đẩy vào tình cảnh diệt chủng.

Chính quyền quân phiệt

thèm muốn các tài nguyên thiên nhiên dồi dào ở vùng đất của người Karen.

Những chiến dịch đẫm máu chống lại người Karen

đã và đang diễn ra trong suốt 60 năm qua.

Và là cuộc chiến tranh phi nghĩa dài nhất trên thế giới.

Hai con rắn mà bạn nhìn thấy, chúng là hổ mang xiêm và là hổ mang thường.

Chúng không phải là hổ chúa hoặc hổ mang bành.

Hey! Hey!

Biến đi.

Chúng vẫn còn nanh và chất độc.

Con nhỏ hơn là nguy hiểm số 1.

Con hổ mang vua là số 2.

Và giờ là hổ mang bành.

Nó có thể phun nọc vào mắt của bạn.

Chỉ có một màu.

Nó là con rắn rất nguy hiểm. Số một ở Thái Lan.

Cẩn thận đi ông bạn.

Dường như đây là một công việc nguy hiểm.

Tôi là Michael Burnett. Nói chuyện chút được không?

Không lâu đâu, tôi hứa đấy.

Tôi được bảo là có thể thuê thuyền của anh.

Chúng tôi muốn làm điều đó.

Có thể được không? Chúng tôi cần đi ngược lên thượng nguồn.

- Anh muốn đi đâu? - Miến Điện.

Miến Điện là khu vực đang có chiến tranh.

Vâng, người ta gọi nó thế, nhưng đó là một cuộc diệt chủng hơn là chiến tranh.

Dù sao, đây là chuyến đi thứ năm của tôi, do đó, chúng tôi đều ý thức tất cả các rủi ro.

Tôi không đi xa về phía bắc.

Hãy để tôi giải thích tình hình của mình.

Nhà thờ của chúng tôi là một chi nhánh châu Á có trụ sở tại Colorado

Và tất cả chúng tôi đều là những thiện nguyện viên vào thời điểm này trong năm.

Mang theo dụng cụ, thuốc men cứu trợ và sự chăm sóc y tế

Kinh thánh và hỗ trợ cho các bộ lạc người Karen.

Mọi người đều nói anh biết dòng sông này hơn bất cứ ai.

Họ nói dối đấy.

Vì vậy, những gì tôi yêu cầu là chúng tôi sẽ bồi thường

chỉ trong một vài giờ trong cuộc đời của anh.

Nó sẽ giúp thay đổi cuộc sống của người dân.

- Anh có mang theo bất kỳ loại vũ khí nào không? - Tất nhiên là không.

Anh không thay đổi được bất cứ gì đâu.

À...

Suy nghĩ như thế sẽ mãi làm thế giới như thế.

Mẹ cái thế giới đó.

- Đi thôi. - Sao thế?

Anh ta không quan tâm. Đi thôi.

- Hãy để em thử. - Thôi mà, Sarah...

Không được, không phải anh đã nói đó là cách duy nhất để tới đó?

- Anh biết anh đã nói thế... - Nhưng chúng ta đâu có mất mát gì?

- Anh đã nói chuyện với hắn... - Cho em thử đi, Michael.

- Sarah... - Làm ơn mà.

Xin chào.

Tôi là Sarah Miller.

Hy vọng anh không phiền khi tôi quay lại đây.

Người đàn ông mà anh đã nói chuyện...

Tôi không nói chuyện với bất cứ ai.

Được thôi.

Người đàn ông đó đã nói chuyện với anh.

Muốn thuê anh đưa chúng tôi lên thượng nguồn.

- Anh đã nói không. Tại sao thế? - Không thể giúp cô đâu.

Vâng, nếu anh có lý do hợp lý, có phiền không nếu tôi muốn nghe nó?

Về nhà đi.

Cô không nên ở đây.

Anh sẽ nghĩ lại chứ?

Nghe này, tôi không biết gì về anh.

Và có vẻ như anh cũng chẳng quan tâm gì đến bọn tôi.

Sarah.

Nhưng anh sống quá gần với những gì đang xảy ra ở đây.

Ý tôi là nó không phiền gì đến anh, đúng không?

Không phải việc của tôi.

Sarah, chúng ta nên đi thôi.

Anh tin những người đó đến đây để chết mà không cần lý do?

Hoặc đang mất công tin vào một thứ gì đó xa lạ với anh?

Có nghĩa là, anh chẳng còn tin vào bất cứ điều gì sao?

Cô nên đi đi.

Anh ta không quan tâm. Chúng ta sẽ tìm cách khác thôi.

Không cho đứa nào thoát.

Làm ơn đừng bắt con tôi.

Bọn nhóc này là lính của tao.

Chúng thuộc về tao.

Nếu cố cứu bọn chúng, làng các người sẽ bị đốt sạch.

Nếu các người cầu cứu bọn phiến loạn Karen, ta sẽ cắt lưỡi các người.

Nếu chống lại, ta sẽ moi ruột các người.

Nghe rõ chưa? Hãy tin và sợ ta.

Tại sao cô quay lại?

Đợi anh.

- Tôi đã nói rồi, không thể giúp cô đâu. - Tại sao?

Tôi không muốn.

- Bạn bè của cô đâu? - Tại khách sạn.

Tôi có thể tự lo cho mình.

- Có đúng không? - Đúng.

- Tôi biết anh không thích chúng tôi. - Tôi chưa bao giờ nói thế.

Vâng, có vẻ như vậy.

Chúng tôi cần phải đi và giúp những người này.

Cô định giúp ai?

Họ hay là cô?

- Có vấn đề gì sao? - Yeah, có vấn đề chứ.

Họ.

Cuộc sống nơi quê nhà của chúng ta chẳng thiếu thốn thứ gì.

Chúng tôi đến đây để tạo sự khác biệt.

Chúng tôi tin rằng tất cả mọi sinh mạng đều quan trọng.

- Một số có, một số không. - Thật vậy sao?

Nếu tất cả mọi người nghĩ như anh, sẽ không bao giờ có thay đổi.

Chẳng có gì thay đổi cả.

Tất nhiên là có. Không có gì cứ như thế mãi.

Sống cuộc sống của cô, bởi vì nó đang tốt.

Đó là những gì tôi đang cố gắng làm.

Không, những gì cô đang cố gắng làm là thay đổi những gì hiện có.

- Và sao nào? - Là chúng ta giống như thú vật.

Nó ở trong máu. Nó là tự nhiên.

Hòa bình, đó là một tai nạn.

Nó là thế.

Khi cô bị ép buộc, giết chóc sẽ dễ dàng như hơi thở.

Sau đó, sự giết chóc dừng lại ở một nơi và nó sẽ bắt đầu ở một nơi nào khác.

Nhưng không sao, vì cô đang giết cho tổ quốc của cô.

Nhưng tổ quốc không muốn thế. Chỉ một vài kẻ cầm quyền muốn điều đó.

Những tên già khởi xướng, những người trẻ thì đánh nhau.

Không ai thắng cả, chỉ có những người kẹt ở giữa là chết thôi.

Và không ai nói lên sự thật.

Chúa sẽ làm biến mất tất cả những chuyện này?

Đừng lãng phí cuộc sống của cô. Tôi đã từng như thế.

Về nhà đi.

Thực sự đấy. Về nhà đi.

- Anh có quan tâm. - Cô nói sao?

Anh có quan tâm.

Bởi vì nếu không, anh sẽ đưa chúng tôi đến đó.

Lấy tiền và kể như xong.

Nhưng anh đã không làm như thế.

Có lẽ...

Có lẽ anh đã mất niềm tin vào con người.

Nhưng anh vẫn mãi còn trung thành với một điều gì đó.

Hãy tin tôi, tôi sợ lắm chứ.

Và tôi yêu cuộc sống của mình và không muốn mất nó.

Nhưng cố cứu một sinh mạng không phải là lãng phí cuộc sống anh, đúng không?

Anh sẽ giúp chúng tôi?

Được rồi.

Cám ơn.

Tình hình tệ hại lắm, họ sẽ mất hết thôi.

Họ không thể đoàn kết để chống lại. Họ không thể.

Nghĩa là, thời gian sẽ trả lời, nhưng trong khi chờ đợi,

Chúng ta cần giúp để họ cố chịu đựng.

Ý tôi là, chỉ trong một ngày kia, tôi có đọc...

Xin lỗi.

Sarah, em đi đâu thế?

Nói chuyện với anh ta.

Anh ta có lẽ muốn yên thân.

Michael, anh không nên phớt lờ anh ấy.

- Anh ấy đang giúp chúng ta. - Anh ta đã được trả tiền.

Anh ấy không lấy bất cứ gì.

Một lần nữa cám ơn anh vì đã làm điều này. Lời cám ơn chân thành từ tất cả chúng tôi.

Dường như cảnh vật cứ mãi mãi như thế.

Ngoài này trống rổng quá.

Có vẻ là như thế.

Anh chưa bao giờ cho chúng tôi biết tên của anh.

- John. - John.

- Sống ở đây chắc lâu lắm? - Lâu rồi.

- Anh đến từ đâu? - Bowie, Arizona. Những vùng đất nhỏ.

Anh làm gì ở đó?

Chủ yếu là làm việc với ngựa.

- Tại sao anh lại bỏ đi? - Tôi bị tống qua Việt Nam.

- Xa xưa quá. - Xa xưa lắm. Rất nhiều năm.

Và anh ở lại đây?

Chuyện đó rất khó nói.

- Anh còn gia đình ở quê nhà không? - Có thể còn cha. Tôi cũng không biết.

Anh không tò mò muốn thấy quê hương thay đổi thế nào sao?

Có nghĩ đến chuyện đó.

- Cô làm gì ở nước Mỹ? - Tôi dạy học. Lớp sáu.

Sao thế?

Giờ thì tôi đã biết tại sao cô hỏi nhiều như thế.

- Anh nghĩ còn lâu không? - Chỉ một vài giờ nữa thôi.

Có lẽ nên để anh ta có không gian riêng.

Chúng ta nên xem lại lịch trình làm việc, được không?

Được rồi.

Chúng tôi đã đính hôn. Anh ấy tốt lắm.

Tốt đấy.

Tôi biết anh sống cô độc ở đây, nhưng có gì đó luôn ám ảnh anh.

- Gì thế? Họ là ai? - Những tên cướp Miến Điện.

Bảo mọi người ngồi yên, đừng gây tiếng động.

- Họ là ai thế? - Không sao, không sao.

- Chỉ cần giữ... - Đừng nói chuyện!

More Vietnamese subtitles for Rambo

التعليقات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left