أول 200 سطر.
Đừng quá đau buồn vì Joe Strombel.
Joe đã sống một cuộc đời trọn vẹn.
Một nhà báo chân chính theo nghĩa chuẩn mực nhất.
Một niềm tự hào lớn của quyền lực thứ tư.
Bom rơi đạn lạc nơi chiến trường chẳng thể làm ông chùn bước.
Bê bối chính trị có dính líu đến cấp cao cỡ nào cũng chẳng sao,
dù cho có bao nhiêu tập đoàn lớn
hay lũ mafia tép riu gây áp lực đi nữa.
Bất kể nguy hiểm, chỉ cần nơi nào có tin hay,
Joe sẽ lao vào. Và thường là săn được tin độc quyền.
Tôi từng ở cùng ông ấy vụ Thân vương Charles,
vụ đó khiến ông ấy thành nhân vật không được Hoàng gia chào đón.
Trừ Diana ra. Họ luôn là bạn tốt của nhau.
Ông ấy rất mến phụ nữ.
Này, có biết ông ấy khởi nghiệp là phóng viên mảng hình sự không?
- Thật à? - Ừ, một phóng viên cự phách đấy.
Một trong những người giỏi nhất. Có khi là giỏi nhất ấy chứ.
Tôi từng bị kẹt với Joe một lần ở Afghanistan.
Thế à?
Suýt nữa thì bị bọn Taliban bắn chết, cho đến khi,
vẫn như mọi khi, Joe tìm được chỗ đút lót
để bọn tôi trốn thoát.
- Mà chắc không tiêu tiền túi đâu nhỉ. - Không đời nào, ông ấy tính vào công tác phí.
- Cộng thêm 10% hoa hồng. - Mười phần trăm cơ à.
Nhưng vụ đó bọn tôi phải trùm áo burka của phụ nữ để thoát ra.
Dù sao thì chúng tôi vẫn sống để tiếp tục viết báo.
- Ai cũng quý ông ấy. - Đúng vậy.
Cơ quan tình báo Anh thì không hẳn.
Ừ, nhưng ông ấy luôn có tin trước tất cả mọi người.
- Chuẩn luôn. - Đúng thế.
Nhưng Richard Nixon thì không thích đâu.
Dù giờ này ông có ở đâu đi nữa, Joe ạ, thiếu ông thì mọi thứ chẳng còn như trước.
- Vì Joe! - Vì Joe Strombel!
Chúng ta đang đi đâu thế này?
Chuyện này có ý nghĩa gì với ngài không?
Ông ta không trả lời đâu. Tôi thử rồi.
Joe Strombel. Chết vì huyết khối động mạch vành.
Jane Cook.
- Thế sinh tiền ông làm nghề gì? - Phóng viên.
Còn cô?
Tôi... À, tôi từng là thư ký riêng của Peter Lyman.
- Con trai của Huân tước Lyman sao? - Đúng vậy, một thanh niên rất xuất chúng.
- Ông biết anh ta à? - Không, tôi chỉ nghe danh thôi.
Nhưng những gì tôi biết đều rất tốt.
Tôi nghĩ anh ta có tương lai sáng lạn trên chính trường.
Cô chết thế nào?
Tôi nghĩ mình bị đầu độc.
Cô nghĩ thế sao?
Tại sao?
Tôi tin là mình bị đầu độc
vì tôi sắp sửa xác thực được một nghi vấn vô cùng khủng khiếp.
Nghi vấn gì vậy?
Peter Lyman chính là kẻ giết người hàng loạt
mà cảnh sát gọi là "Sát thủ Bài Tarot".
Cái gì cơ?
Tôi đoán ông biết vụ án đó chứ?
Biết chứ, tôi từng viết một bài hai năm trước, khi các vụ án mạng Tarot mới bắt đầu.
Nhưng là Peter Lyman sao? Chúa ơi.
Điều gì trên đời lại khiến cô nghi ngờ
một công dân giàu có, trẻ tuổi, đẹp trai và không chút tì vết như vậy?
Ông còn nhớ vụ án mạng gần nhất không? Cảnh sát đã tìm thấy một manh mối.
Đúng, một chiếc khuy măng sét. Tôi có đọc trên báo.
Một món cổ vật rất độc đáo đúng không?
Đúng vậy. Loại Art Deco cực kỳ hiếm.
Peter có một cặp y hệt như thế.
Sát thủ Tarot cũng có thể có vậy.
Trên đời đầy rẫy sự trùng hợp.
Đúng, ngoại trừ việc tôi phát hiện ra Peter chỉ còn lại đúng một chiếc.
Anh ta đã làm mất chiếc kia.
Tuy vậy,
dù suy đoán này rất hấp dẫn.
Cô đã báo cảnh sát chưa, hay việc đó quá phiền phức?
Tôi không biết phải làm sao, nên đã gọi luật sư
để xin lời khuyên xem có nên báo cáo hay không.
Và tôi nghĩ mình đã nghe thấy tiếng cạch trên điện thoại,
kiểu như có ai đó đang nghe lén.
Cuối ngày hôm đó, sau giờ trà chiều,
tôi đột tử.
Đúng là đáng ngờ thật.
Chúa ơi, Peter Lyman.
Thật khó tin, nhưng nếu anh ta hóa ra là Sát thủ Tarot thật,
thì đúng là một tin sốt dẻo.
Tôi biết ông sẽ hứng thú mà, ngay khi ông nói mình là phóng viên.
Đây quả là một tin độc quyền bùng nổ. Và tôi là người có được nó đầu tiên.
Ừ. Tiếc là nơi chúng ta sắp tới không có khái niệm "đầu tiên".
Chỉ có "cuối cùng" thôi.
Đạo diễn Tinsley! Tôi cực kỳ thích bộ phim vừa rồi của ông.
Cách ông làm việc với diễn viên thực sự rất tuyệt vời.
Liệu ông có thể... Làm ơn xin chờ một chút!
- Ngài Tinsley? - Vâng.
- Tôi là Sondra Pransky. - Ai cơ?
Sondra Pransky. Tôi là sinh viên ngành báo chí trường Adair.
Tôi từng viết thư cho ông để xin phỏng vấn cho tờ báo của trường.
Và ông, à thực ra là thư ký của ông thôi, chứ không phải ông...
Ý tôi là, tôi biết các đạo diễn phim thường bận rộn như thế nào rồi.
Nhưng ông có bảo nếu tôi có dịp tới London, thì ông sẽ dành chút thời gian, kiểu vậy,
và tôi đang ở đây rồi, thật là tuyệt vời quá đi.
Tôi có mang theo bức thư đó đây này.
- Xem nào, hiện tại tôi đang hơi bận chút. - Nó đây rồi!
Nó đây rồi. Cơ hội này quý giá với tôi lắm.
Ý tôi là, ông có lượng fan rất hùng hậu ở Rochester đấy.
Ở đó lạnh lắm đấy nhé.
Với lại phim mới của ông sẽ ra mắt vào mùa thu này, và... À thì...
Thật ra thì,
Tôi tự hỏi không biết chúng tôi có thể hỏi ông vài câu được không?
Ông không phiền chứ? - Được rồi, nhưng phải thật nhanh đấy nhé.
Tôi viết cho chuyên mục văn hóa của tờ báo trường.
Nhưng tôi đang muốn hướng tới những bài viết nghiêm túc hơn.
Và khi cô nói "nghiêm túc hơn", nghĩa là...
Ông thực sự muốn biết sao?
À, ban đầu tôi không tính học đại học đâu.
Tôi định làm chuyên viên vệ sinh răng miệng giống chị gái Beverly của tôi cơ.
Đừng hiểu lầm nhé, đó là một nghề rất tuyệt.
Tôi cực kỳ tôn trọng răng và nướu, đặc biệt là nướu đấy.
Cả nhà tôi đều làm ngành chỉnh nha. Nhưng...
- Rồi sao nữa? Cô đang nghỉ dưỡng ở đây à? - Đúng vậy.
Ồ, tôi vừa khéo lại rất thân thiết với một gia đình quý tộc Anh thượng lưu.
Gia đình chúng tôi từng đi nghỉ ở Palm Beach cùng nhau.
Mẹ tôi trúng thưởng một chuyến đi tới Palm Beach,
và tôi đã kết bạn với cháu gái của họ, Vivian.
Cậu ấy đáng yêu lắm. Cậu ấy sẽ ở lại với chúng tôi...
- Thêm ly nữa nhé? - Ồ, cảm ơn ông.
Thế là tớ đã ngủ với lão ta mà còn chẳng có nổi một bài phỏng vấn.
Ý tớ là, tớ là cái kiểu phóng viên gì thế này?
Chuyện ấy thế nào? Kể chi tiết cho tớ nghe xem nào.
Ai mà biết? Tớ say bí tỉ, chẳng nhớ nổi cái gì nữa.
Tớ chỉ biết là ngay khi vừa xong xuôi,
lão nhận được điện thoại rồi phải bay gấp sang Thái Lan.
Thái Lan á?
Ừ, Justin Richards bị sa thải khỏi dự án nào đó nên lão phải sang tiếp quản.
Nhưng chuyện đó thì quan trọng gì chứ?
Vấn đề là tớ đã gáy với cả trường
là sẽ có bài độc quyền với Michael Tinsley!
Cậu chỉ là lo lắng quá thôi.
Lại chưa có kinh nghiệm. Rồi cậu còn uống rượu nữa.
Mà lão ta lại là một thiên tài quyến rũ.
Nhưng cậu biết đấy, cậu là một cô gái rất lôi cuốn và gợi cảm.
Nếu cậu định phỏng vấn mấy ông lớn ngay trong phòng khách sạn của họ,
thì nên cẩn thận đấy.
Không phải là tớ chê một trận mây mưa với Michael Tinsley đâu nhé.
Ta vừa để vài chiếc khăn sạch trong phòng ngủ của cháu đấy, Sondra.
Cháu cảm ơn bác Thompson.
Nhanh lên nào hai đứa. Lẹ lên. Muộn giờ bây giờ.
Ôi, mẹ này.
Vấn đề là tớ không lấy được tin tức!
Ý tớ là, nếu tớ biết dùng mưu mẹo đàn bà của mình
như Katharine Hepburn hay Rosalind Russell...
Thôi xin cậu đi.
Chúng ta sẽ đi ăn trưa tại nhà hàng The Ivy,
rồi sau đó đón em trai tớ
đi xem buổi biểu diễn mà nó đang háo hức,
và tối nay chúng ta sẽ đi tiệc tùng.
Ở đó sẽ có hàng tá trai đẹp sáu múi cho xem.
Cậu lúc nào cũng than vãn đàn ông cậu gặp toàn là lũ thất bại còn gì.
Hụt một bài báo thôi mà. Có phải chuyện sống chết đâu.
Thưa quý vị, hãy chuẩn bị tinh thần
để chiêm ngưỡng màn ảo thuật kinh ngạc
của Splendini đại tài!
Cảm ơn quý vị, các bạn là một khán phòng tuyệt vời,
và tôi nói điều đó một cách chân thành nhất từ tận đáy lòng.
Quý vị biết đấy, mỗi khi đến London, thành phố tuyệt diệu này,
tôi luôn có một cảm xúc vô cùng đặc biệt,
bởi quý vị là những con người phi thường, những nhân tố xinh đẹp.
Và cho thí nghiệm tiếp theo của tôi...
Tôi gọi đây là thí nghiệm nhé, không phải trò bịp đâu.
Tôi sẽ cần một tình nguyện viên.
Phiền cô bước ra ngoài kia tìm giúp tôi một ai đó.
Trò này có chút nguy hiểm nên trẻ em không được tham gia đâu nhé.
Tôi cần một tình nguyện viên đã trưởng thành.
Ai đó sẵn sàng liều mạng một phen nào.
Đây là lần đầu tiên cô lên sân khấu à? Đúng vậy.
Vâng, cô chưa từng làm việc này... À, không có gì phải sợ đâu.
Cô đang run à? Đừng lo lắng quá.
Tên cô là gì nào? Nói cho mọi người biết đi.
Sondra Pransky.
Đồng hương rồi! Từ Mỹ tới sao! Tuyệt vời ông mặt trời!
Và cô đến từ đâu thế, Sondra?
Ấy, đừng nói nhé,
vì tôi có đôi tai cực thính với mấy vụ này.
Alabama! Tôi đoán đúng không? Đúng không nào?
- Gần đúng ạ. - Thế sao?
- Cháu đến từ Brooklyn. - Thật không thể tin nổi!
Chúa phù hộ cho cô, cô gái trẻ. Tôi cũng từ Brooklyn đây.
Thật là vi diệu. Tôi cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra từ cô gái này.
Tôi không đùa đâu. Thực sự là...
Tôi nói điều này bằng cả sự chân thành từ tận đáy lòng đấy.
Cô là một con người tuyệt vời và là niềm tự hào của chủng tộc mình.
Sondra, cho tôi hỏi một câu. Cô đang làm nghề gì? Nói cho họ biết đi.
Cháu là sinh viên ạ.
Thế à? Sinh viên sao? Và cô đang học ngành gì thế?
Ấy, khoan đã! Tôi có trực giác để biết một người đang học ngành gì.
Chính xác là ngành nào hợp với cô.
Chuyên viên vệ sinh răng miệng!
Tôi đoán gần đúng chưa?
Không ạ, cháu là sinh viên ngành báo chí.
Cô học báo chí à. Được rồi, nếu cô...
Cô đã bao giờ bị "phân rã vật chất" chưa?
Dạ chưa.
Chưa hả? Thế thì không có gì phải sợ đâu.
Tôi chỉ làm đảo lộn vài phân tử của cô rồi tách chúng ra thôi mà.
No comments yet. Be the first to leave one.