أول 200 سطر.
Anh ổn chứ?
3-6, tiến lên phía trước.
Rõ, chúng tôi đã vào vị trí.
Đã dựng chốt phòng vệ. Hết.
Chúng ta sẽ bắt đầu di chuyển xuống.
Cả đội, chuẩn bị tiếp nhận chỉ thị.
Đã gửi.
Whiskey Delta 9-1. 430, nghỉ.
- 5-2903. - 5-2903.
Có đạn dược đằng sau đống bao tải.
Trung sĩ Byrne, Họ đang lấy đạn dược
từ trong nhà ngay lúc này.
3-3, đây là 3-6.
di chuyển xuống từ từ đi.
Rõ, chúng tôi đang di chuyển. Hết.
Truyền chỉ thị thành công, 3-6 ngắt kết nối.
Chúng ta không thể tiếp cận nếu cứ đứng ở đây.
3-3-3, đây là 3-6.
Khi nào các anh sẵn sàng, Cứ tiếp tục tiến lên phía trước.
- Tản ra nào. - Nhanh lên! - Quân nhân #1:
Trời!
3-6, đây là 3-2.
Tôi cần các anh xuống đây ngay. Hết.
Xuống đó và gọi 914 ngay!
Tản ra và tìm chổ nấp đi.
- Này, anh đang làm gì thế? - Đưa những người này...
- Rõ!. - Mấy anh phải di chuyển anh ta đi.
- Đi thôi. - Lấy cây súng đó đi.
Tôi cần anh cầm máu vết thương
- ngay khi chúng tôi tới đây. - Đã rõ.
- Di chuyển nào. Nhanh. Nhanh - Nhanh. Nhanh.
- Điểm danh nào. - Đừng dừng lại.
- Tốt... - Gần tới rồi.
- Estevez? - Có.
Cứ tiếp tục di chuyển đi mọi người.
- Smith? - Cứ di chuyển tiếp đi mọi người.
- Có. - McKean?
Gần tới rồi. Cứ tiếp thẳng phía trước.
Chết tiệt, thiếu một người.
Đi, đi, đi, đi.
- Đi, đi. - Anh ta đâu rồi?
Quân nhân: Trung uý, giữa vị trí ở giữa. Tản ra.
Tất cả ổn chứ? Cứ tiếp tục tản ra đi.
Hắn chỉ hạ được một người nếu tiếp tục bắn kiểu đó.
Cứ tiếp tục tản ra.
Chết tiệt.
Chúng ta đang trong
đội hình chữ L lúc này. Hết.
Đã rõ. Hãy chắc chắn rằng
chúng ta giữ được chốt phòng vệ cảnh phải đó.
Kẻ địch đang tấn công vào cánh phải của các anh.
Quân nhân từ rađiô: Rõ, đã tiếp nhận.
Chúng đang tấn công dữ dội vào cánh của chúng ta.
Rõ. Các anh đang sắp bị một đợt tấn công mạnh hơn. Hết.
Nhanh lên, nhanh lên.
Được rồi, đi nào.
Mau mau!
- Bật liên lạc! - Nghe rõ trả lời!
Ai đó nên...bẻ qua phải.
Bẻ qua phải ngay.
Bẻ qua phải ngay.
Ngay đây, ngay dây.
Bật cưa lên đi!
Này, ngừng bắn. Ngừng bắn!
Ngừng bắn.
Dừng lại!
- Mọi người dừng lại! - Quân nhân: Này!
Quân nhân từ rađiô: Báo cáo. Báo cáo.
Báo cáo. Kết thúc buổi tập huấn.
Chúng ta cần tìm ra vấn đề ở đây.
Barber, anh mất tròng kính à?
Ừ, tôi chẳng thấy gì cả.
Barber, anh bị mất tròng kính à?
Ừ.
Anh mất tròng kính ư?
Ừ, anh ấy mất tròng kính.
Barber: Mắt bên này tôi thấy rõ hơn
Mắt bên đây.
Đó có phải mắt ngắm của anh không? Anh làm sao mà để mất tròng kính vậy
Kính tôi lúc đó bị gãy rồi
và trong khi tôi không thấy đường,
nó đã rơi ra lúc di chuyển.
Và bây giờ anh mới nói ra.
Vâng.
Trời ơi, Barber à.
Anh còn cặp kính nào ở nhà không.
- Có thể. - Và giờ anh lại mất trọng kính.
Tức là mốt khi anh về nhà,
Anh vẫn tiếp tục làm mất tròng kính à?
- Vâng, thưa trung sỹ. - Trời ạ.
Cái này không phải vấn đề quân sự mà là vấn đề cá nhân.
Anh phải tự giải quyết nó.
Đối với bản thân, các anh phải "À,
Khi tôi về nhà, tôi chỉ còn một tròng kính.
"Tôi phải đi làm, phải lo những việc khác...
Tôi nên giải quyết chúng."
- Mấy anh hiểu ý tôi không? - Vâng, thưa trung sỹ.
Tôi không cần phải giáo huấn mấy anh
làm sao để trưởng thành.
Và đó là điều tôi đang... Cuộc nói chuyện này
chỉ để dạy mấy anh làm sao để trưởng thành.
Nó không liên quan gì đến quân sự cả.
Không ai thèm để ý đến các anh
ngoài bản thân các anh đâu.
Nên nếu mấy anh còn không thèm để ý đến mình,
và chúng tôi không cónghĩa vụ đó, chúng tôi sẽ không giúp mấy anh
Bởi vì chúng tôi không biết.
- Rõ chưa? - Tất cả: Rõ, thưa trung sĩ.
Được rồi.
Chuyện xảy ra với Barber ở buổi tập huấn,
thật không thể chấp nhận.
Nhưng vì tôi là đội trưởng.
nên tôi phải khiển trách anh ấy.
Là một người dân quân
Chúng tôi đều có bổn phận của một người công dân
bên cạnh nghĩa vụ quân sự.
Ví dụ như ở lần gặp cuối,
tôi là một người điều hành tiếp thị.
Colt Floyd là huấn luyện viên về vũ khí và đánh cận chiến.
Damon Leehan thuộc bộ phận kỹ thuật X-quang tại bệnh viện.
Jared Colsson là viên chức cải huấn.
Mycal Prince là cảnh sát.
Anh ấy là sỹ quan K9 đầu tiên trong phân khu.
Tyler Brown là một thợ cơ khí.
Và thế là anh có một nhóm người đủ loại người
mà trong đời sống thường ngày
họ làm những công việc bình thường.
Nhưng lúc này, sau sáu tháng,
Họ lại phải ở trên núi,
chiến đấu cùng nhau
trong điều kiện khắc nghiệt nhất anh từng biết tới.
Khoẻ không anh bạn?
Hôm nay tôi có hẹn với Colt Floyd và Tyler Brown.
Hai người mà tôi cùng xuất quân hồi năm 2011.
Tôi tính mua vài cái bánh kẹp thịt đây. Hai người ăn không?
- Tất nhiên. - Được thôi.
Đối với tôi, điều mà tôi luôn muốn
Có được chính là được xuất quân vào đúng thời điểm
Để có cơ hội được cùng với tiểu đội này
với cảnh vệ thì nó một điều hiển nhiên khác thôi.
Tôi không nghĩ nó ảnh hưởng đến tôi lắm.
Anh biết không... Thật ra chúng tối sắp xuất quân,
đến Afghanistan, sẽ phải gặp khá nhiều khó khăn.
cho dù là do Shelby quyết định... Ấn tượng của tôi về Shelby
khi chúng tôi tới được đó nó kiểu tôi không thể tin được.
Anh biết chứ?
"Việc này giúp ta sẵn sàng cho chiến tranh à?"
Ừ... "Việc này giúp ta sẵn sàng cho chiến tranh à?"
Hattiesburg chỉ hơi khác biệt
Afghanistan một chút.
- Và cả tỉnh Laghman nữa. - Chỉ chút xíu à.
Chỉ một chút thôi.
Nếu bỏ đi những ngọn núi, thì nó vẫn như vậy.
Nếu bỏ đi những ngọn núi, nó cũng y chang vậy thôi.
Được rồi, khai hoả,
và giao chiến với mục tiêu. Giao chiến với mục tiêu.
Camp Shelby khá dở trong mảng địa hình.
Nhưng chúng tôi có nhiều thời gian
để xây dựng nên tình đồng đội,
anh biết đấy, giữa chúng tôi với nhau.
Đó là nơi mà mối quan hệ này bắt đầu.
Anh biết đó Shelby...
Đó là nơi mà mọi chuyện bắt đầu.
Đẩy anh ấy xuống, đẩy anh ấy xuống!
Tôi nhớ có một ngày, Trung sỹ Wolff
kêu mọi người kéo trung uý Leehan
xuống đống bùn coi như để đón tiếp
người trung đội trưởng đầu tiên của đội.
Leehan vẫn cười kìa.
Giữ lấy! Giữ lấy anh ấy!
- Trời ơi! - Được rồi, mọi người dừng nào.
Chỉ với cách trung sỹ Leehan đối xử
đã bộc lộ được tình bạn
và cả tình anh em, điều rất cần thiết
trước khi xuất quân.
Cười lên nào!
Chào mừng đến với trung đội đầu, thưa ngài.
Được rồi.
Tôi có thể nói Leehan đã giúp tôi rất nhiều
vì tôi từng cảm thấy lạc lỏng khi mới vào.
Lần đầu tiên tôi thân với mấy anh là hồi tháng Giêng
ngay trước khi ta rời đi.
Điều tiếp theo tôi nhớ
là khi chúng tôi được bảo
"Này, chúng ta chỉ cần hai trung đội đến Najil thôi."
Và cuối cùng chúng tôi phải đi mà thiếu nhân lực.
Đó là lần xuất quân đầu tiên của tôi,
Tôi thật sự ngưỡng mộ một vài cá nhân
vì sự lãnh đạo và hướng dẫn.
Và trung uý Leehan là một trong số họ.
Trung sỹ Wolff và trung sỹ Colson.
Trung sỹ Colson không phải là một thủ lĩnh kiểu mẫu.
Có cả đống kinh nghiệm và một chứng thèm ăn kì lạ nữa.
Anh ấy lúc nào cũng có đồ ăn.
Tôi đã làm việc này được 15 năm.
Tôi đã trải qua rất nhiều trải nghiệm trong đời
và nó định hình cách tội nhìn nhận sự việc
thay đổi quan điểm của tôi.
cách tôi giải quyết vấn đề.
Đó là điều mà cảnh vệ có thể
No comments yet. Be the first to leave one.