أول 200 سطر.
Ông Magnussen, xin hãy đọc tên họ đầy đủ để ghi vào biên bản.
Charles Augustus Magnussen.
Ông Magnussen,
ông có ảnh hưởng thế nào tới Thủ Tướng?
Thủ Tướng Anh?
Bất cứ Thủ Tướng Anh nào ông từng biết.
Tôi chưa từng có bất cứ ảnh hưởng nào với bất cứ ai trong số họ.
Sao tôi có được?
Tôi để ý thấy ông đã có...
bảy lần đến phố Downing trong năm nay.
Tại sao?
Bởi vì tôi đã được mời đến.
Ông có thể nhắc lại những vấn đề được thảo luận không?
Thế sẽ tiết lộ nhiều hơn mức tôi nghĩ là thích hợp.
Ông nghĩ có phù hợp không khi một chủ báo,
một cá nhân,
và thực ra là một người ngoại quốc,
thường xuyên được gặp gỡ Thủ Tướng như vậy?
Tôi không nghĩ có gì sai khi một cá nhân
chấp nhận lời mời như vậy.
Tuy nhiên, tôi chân thành xin lỗi ngài vì đã là người ngoại quốc.
Đó không phải ý của tôi, đó không hề là...
Ông Magnussen, ông có nhớ trường hợp nào...
mà lời ông nói có thể đã ảnh hưởng đến chính sách chính phủ không?
Hoặc tác động đến Thủ Tướng theo bất cứ cách nào?
Không.
Ông chắc chứ?
Lady Elizabeth Smallwood Điểm áp lực: Chồng.
Tôi có một trí nhớ tuyệt hảo.
Xe của ông đang đợi ở ngoài... Hẹn gặp ông vào ngày mai.
Tôi ngồi cùng bà được chứ?
Tôi không nghĩ như thế sẽ thích hợp.
Không hề.
Ông Magnussen, bên ngoài phòng điều tra, ta không được gặp gỡ,
không được phép liên lạc.
Xin đừng làm thế.
Năm 1982, chồng của bà trao đổi thư từ với Helen Catherine Driscoll.
Đó là trước khi tôi biết anh ấy.
Những lá thư rất sinh động, mùi mẫn...
vài người sẽ nói là thô tục.
Và hiện thuộc sở hữu của tôi.
Ông rút tay lại được không?
"Anh ao ước, em yêu, được biết đến cảm giác chạm vào...cơ thể em."
Tôi biết có gì trong những bức thư.
Cô ta mới 15 tuổi.
Cô ta trông già hơn tuổi.
Ồ, cô ta trông rất ngon. Tôi có cả ảnh chụp nữa.
Những bức cô ta gửi cho ông ấy.
Yum-yum.
Anh ấy không biết tuổi của cô ta.
Anh ấy gặp cô ta chỉ một lần trước khi viết thư.
Khi anh ấy phát hiện ra, anh ấy ngừng lại ngay lập tức.
Đó là sự thật.
Sự thật chỉ dành cho sách sử. Tôi làm nghề viết báo.
Tay của ông đang đổ mồ hôi.
Tôi e là nó luôn thế, tôi bị một bệnh.
Thật ghê tởm.
Tôi quen thế rồi.
Cả thế giới luôn nhớp nhúa dưới ngón tay tôi.
Tôi sẽ gọi ai đó. Tôi sẽ tống ông ra khỏi đây.
Hương gì thế?
Claire de la Lune?
Hơi quá trẻ với bà, phải không?
Bà muốn đánh tôi sao? Bà còn làm được không?
Giờ bà hơi già rồi.
Có lẽ bà đành phải gọi một ai đó.
Vậy, làm đi.
Không à?
Bởi vì giờ điều đó sẽ có hậu quả.
Tôi có những bức thư thế nên tôi có bà.
Đây là tống tiền.
Dĩ nhiên đây không phải tống tiền.
Đây là...
sự sở hữu.
Ngươi không sở hữu ta.
Claire de la Lune.
Vị không bao giờ được như mùi, phải không?
Hóa đơn của Lady Smallwood cứ tính cho tôi. Giải quyết đi.
Vâng, thưa ngài Magnussen.
Ôi Chúa ơi!
Bà không sao chứ?
Không sao, ừ.
Magnussen!
Không ai đứng lên chống lại hắn.
Không ai dám, thậm chí không ai thử.
Không có người nào ở Anh đủ khả năng chặn đứng...
sinh vật kinh tởm đó...
Thưa bà?
Quay xe lại. Ta sẽ quay lại thành phố, quay lại.
Ta đi đâu đây, thưa bà?
Phố Baker.
Vậy anh từng thấy thương vong, nhiều cái chết thảm khốc?
- Đủ cho cả một đời. - Muốn xem thêm nữa không?
Ôi Chúa ơi, có.
Cuộc chơi bắt đầu.
"LỜI THỀ SAU CUỐI"
Tôi biết là còn sớm, tôi rất xin lỗi.
- Là Kate à? - Ừ, là Kate.
Mời cô ấy vào?
À, xin lỗi, vâng, cô có muốn vào không, Kate?
Tôi rất tiếc.
- Đây rồi. - Là Isaac. - Chồng cô à? - Con trai. - Ừ, con trai.
Nó lại biến mất lần nữa. Không về nhà tối qua.
Như thường lệ.
Cậu ta là đứa nghiện phải không?
À ừ, nói hay lắm, John.
Nhưng cô muốn Sherlock Holmes phải không? Vì tôi lâu rồi chưa thấy anh ta.
- Khoảng một tháng rồi. - Sherlock Holmes là ai?
Thấy không, điều đó có xảy ra.
Có một nơi chúng luôn đến, nó và lũ bạn.
Chúng đều làm thứ mà chúng làm.
Hút hít, hay gọi là gì đi nữa.
Nó ở đâu?
Một ngôi nhà, một ổ chuột. Nó gần như sắp sập.
Không, địa chỉ cơ. Chính xác là ở đâu?
- Thật à? - Tại sao không?
Cô ấy sẽ không gọi cảnh sát, ai đó phải đến đó.
- Sao lại là anh? - Anh chỉ giúp hàng xóm. - Từ bao giờ?
Từ bây giờ. Từ đúng giây phút này.
- Tại sao anh lại...? - Cái gì?
Em không biết, anh bị làm sao thế?
Anh CHẲNG bị làm sao cả.
- Tưởng tượng anh nói câu đó mà không la hét. - Em đang cố.
Không, em không được đi cùng, em đang có thai.
Anh không được đi, em đang có thai.
Cái gì thế?
- Nó là cái banh lốp. - Vì sao? - Vì có nhiều thằng khốn trong đó,
và một đứa có thể có lốp cần được móc.
Nếu có vấn đề gì, em cứ đi trước, anh sẽ ổn.
John, John, John, John...
Nó cũng hơi sexy một chút.
Ừ, anh biết.
Xin chào?
- Anh muốn gì? - Xin lỗi.
Ồ, không, anh không thể vào đó!
Tôi đang tìm một người bạn. Một người bạn rất cụ thể.
Tôi không chỉ đang ngắm nghía đâu.
Anh phải đi ra. Không ai được vào đây.
Isaac Whitney, cậu có thấy thằng bé không?
Tôi đang hỏi cậu có thấy Isaac Whitney không,
và giờ cậu cho tôi xem con dao.
Đó là gợi ý à?
Cậu đang diễn kịch câm?
Đi đi. Không tao sẽ cắt mày.
Ồ, ở tận đó thì không đâu. Để tôi giúp.
Giờ thì tập trung vào. Isaac...Whitney?
Được rồi, đấy là mày muốn đấy nhé.
Phải rồi. Giờ cậu tập trung chưa?
Anh làm gãy tay tôi.
Không, tôi chỉ làm trẹo nó thôi.
Nó mềm nhũn. Nó đáng nhẽ có mềm nhũn không?
- Sờ thử xem! - Ừ, là trẹo tay.
Tôi là bác sĩ, tôi biết cách làm trẹo tay người.
Giờ thì Isaac Whitney ở đâu?
Tôi không biết! Có lẽ là trên gác.
Phải thế chứ. Có phải đơn giản không?
Không, nó rất là nhức.
Anh đúng là đồ điên!
Không, chỉ quen với lũ tội phạm đẳng cấp cao hơn thôi.
Isaac? Isaac Whitney?
Isaac?
Chào anh bạn. Ngồi dậy giúp tôi. Ngồi dậy.
- Bác sĩ Watson? - Đúng.
Cháu đang ở đâu?
Đáy đít của vũ trụ với một lũ cặn bã. Nhìn tôi nào.
Chú đến vì cháu à?
Cậu nghĩ tôi quen nhiều người ở đây à?
Này, ổn chứ?
Ồ, xin chào John, tôi không ngờ sẽ gặp anh ở đây.
Đến vì tôi nữa hả?
- Chào Isaac. - Cô Watson, cháu vào có được không?
- Ừ, dĩ nhiên, vào đi. John đâu? - Họ đang cãi nhau.
Ai cơ?
Trời đất ơi John, tôi đang tham gia một vụ!
Một tháng. Mới chỉ có thế thôi.
- Một! - Tôi đang làm việc.
"Sherlock Holmes trong ổ ma túy." Nó sẽ trông thế nào?!
- Tôi đang nằm vùng. - Đâu, anh đâu có!
Thì bây giờ thì không!
Vào đi, cả hai người, nhanh lên!
Làm ơn, tôi đi cùng được không? Tôi nghĩ tôi bị gãy tay.
- Không, biến đi. - Để cậu ta vào.
- Tại sao? - Ừ vào đi, chỉ là trẹo tay thôi.
Còn ai nữa không? Ta đưa tất cả mọi người về nhà, phải không?
Ổn không, Shezza?
- "Shezza"? - Tôi đã nằm vùng!
Nhưng mà Shezza á?
Ta sẽ không về, ta sẽ đến Bart. Anh sẽ gọi cho Molly.
Vì sao?
Bởi vì Sherlock Holmes cần tè vào một cái cốc.
Sao? Anh ta có "sạch" không?
Sạch?
Sao anh dám vứt bỏ món quà quí giá anh đã được ban tặng.
Và sao anh dám phản bội tình cảm của bạn bè!
Nói là anh xin lỗi đi.
Xin lỗi vì cô không còn đính hôn. Tuy tôi khá mừng khi không có chiếc nhẫn.
Dừng lại. Dừng lại ngay!
Nếu anh thấy mình đến gần những thứ này lần nữa,
anh đã có thể gọi, anh đã có thể nói chuyện với tôi.
Làm ơn cứ bình tĩnh đi. Đây đều là cho một vụ.
No comments yet. Be the first to leave one.