أول 200 سطر.
Edit: ivy68-HDVN
Phải đi thôi.
Trời sắp tối rồi.
Chúng đều ngủ đứng.
Mấy con voi.
Nghĩa là khi nằm xuống, chúng không dậy được nữa.
Vậy sao?
Ta không biết.
Phải đi thôi.
Đi đâu?
Utica không còn xa.
Utica.
Ở đó có gì?
Chỗ ở. Thức ăn.
Ta không cần.
Vậy ngủ.
Ngủ cũng tốt.
Vậy...
Tới Utica.
Trời ơi.
Aquinas, ta chỉ có thể làm được thế thôi?
Không vấn đề gì.
Hãy đem nước rửa mặt.
Và bánh mì và rượu.
Ta nghĩ tối nay ta nên say.
Uống với ta chỉ lần này đi.
Không được.
Vui lên. Chúng ta sống rồi.
Phải. Chúng ta sống.
Có sự sống là có hy vọng.
Ta nghĩ chúng ta
đã bác bỏ câu tục ngữ đó rồi.
Aquinas, bánh mì cứng quá.
Đưa dao đây.
Scipio...
ông là người kiên nhẫn.
Nếu được ông nên...
làm hòa với Caesar.
Ta không biết. Ta sẽ làm theo ông.
Ta không làm vậy đâu.
- Sống theo cách của ông. - Đừng nói về chuyện đó nữa.
Những chuyện như vậy còn nhiều thì giờ để bàn mà.
Thứ lỗi,
ta phải đi giải quyết.
Ở đó có cái chậu tiểu.
Cứu!
Bảo họ lui đi.
Ngay bây giờ.
Cắt sâu vào.
Vĩnh biệt ngài.
Chân thành cảm ơn.
Mong quý vị đã có những giây phút vui vẻ
trong ngày trọng đại này!
Ngày hoàng đế vinh quang của chúng ta trở về!
Ngày mặt trời Julian soi sáng
và xóa tan bóng tối Pompey vĩnh viễn!
Ngày những người lính anh hùng
quay về với gia đình!
1 ngày trọng đại!
- Chào. - Mừng về nhà.
- Ba ở nhà luôn chứ? - Ừ.
Không phải đi lính nữa.
Bona Dea.
Đẹp phải không?
Đẹp.
- Ai vậy? - Em mua chúng năm ngoái.
Đến 4 nô lệ?
Giá tốt.
Đối với lương của lính?
Là tiền của cửa hàng thịt.
Cửa hàng thịt?
Em và Lyde đã có 1 vụ làm ăn khấm khá.
500 con 1 tuần.
Chủ yếu là heo, thỉnh thoảng có cừu và bò để hiến tế.
Eirene!
- Thật vui gặp lại nàng. - Tôi cũng rất vui, chủ nhân.
- Nàng nói tiếng của ta! - Nếu ngài hài lòng.
Đương nhiên rồi.
Ngài cần gì không?
Ít nước được rồi.
Ta có thứ này cho nàng.
Để ta.
Đẹp lắm.
''Parentalia bắt đầu vào ngày 15 các tháng 3, 5, 6 và 10.
Các ngôi đền sẽ đóng cửa
và không tổ chức lễ cưới.
Các lễ hội công cộng diễn ra vào giờ thứ 5 tại Đấu trường.
Rượu được cung cấp bởi Hội Capitoline,
và bánh của Guild nhà Millers.
Guild nhà Millers dùng những hạt thóc chất lượng nhất.
Bánh mì thật cho người La Mã thật.''
Mụ già béo ú đó...
Về nhà chắc vui lắm.
Cậu đã đi 2 năm rồi?
Ngươi vẫn còn ngủ với mẹ ta?
Nếu bà ấy chịu.
Vì ngươi tỏ ra thân mật thái quá.
- Thứ lỗi. - Không sao.
Ta chỉ tò mò, và ngươi đúng.
Về nhà thật là vui.
Cục cưng của mẹ.
Đẹp trai quá.
- Mong chị vẫn khỏe. - Cho chị ôm 1 cái.
Đi tắm rửa đi.
Phải tẩy sạch mùi ngựa ra khỏi người đã.
Timon, gặp ngươi sau.
Mẹ à, chúng ta sẽ trễ đấy.
Chúng ta sẽ không trễ đâu.
Con cũng không muốn đi đâu,
nhưng Caesar đã đối xử với con rất tốt,
nên con phải đi khi được
- Yêu cầu vinh dự... - Vinh dự?
- Vinh dự. - Không hề vinh dự,
theo lẽ thường thôi.
Con không thể yêu cầu Caesar khoan hồng,
chấp nhận cấp bậc và ân huệ của ông ấy
và rồi từ chối tình bằng hữu như vậy.
Loại người nào lại đi yêu cầu được khoan hồng?
Con đảm bảo với mẹ,
con không hề tự hào về mình.
Không hề.
Thay vì tự sát vì danh dự,
mẹ nên hài lòng với việc này.
Đem khăn choàng đây.
Xin mẹ đừng đi.
Con sẽ giải thích với Atia.
Ta sẽ đi.
Không đến sẽ bị coi là yếu hèn.
Có lẽ gặp ông ta sẽ tốt cho mẹ.
Để thấy ông ta chỉ là 1 con người.
Mất đi sự ân sủng của ông ta không đáng để
mẹ giận dữ và đau khổ như vậy.
Ta không giận dữ hay đau khổ.
Sự bất bình với Caesar đều là thuần chính trị,
không vì cá nhân.
Bọn Hắc hải chạy rất nhanh,
không biết chúng có dừng lại không.
Không lạ gì Pompey dễ dàng nhận bọn Hắc hải đó.
1 thằng nhóc cũng làm thế.
Vậy tiếp theo là gì? Bọn Đức?
Tháng tới ta định tổ chức lễ khải hoàn,
và sẽ cần rất nhiều gia súc.
Người dân rất thích diễu hành.
Không nên làm họ thất vọng.
Thật vui khi gặp hai người.
- Đã lâu lắm rồi. - Rất vinh dự khi được mời.
- Rất hân hạnh. - Đây là khăn tang ư?
Rất đẹp. Có người chết sao?
Có rất nhiều người chết.
Đúng. Nhưng đã qua rồi,
chúng ta vẫn còn sông.
Không thể nào. Octavian?
Cậu làm ta thấy già đi.
Đi nào.
Cao bằng 4 người,
cổ dài như cổ ngỗng,
có đốm nhưbáo, chạy nhanh như ngựa.
Không tin được 1 con quái vật đuôi rắn mình dê đầu sư tử.
Ta đảm bảo.
Trong lễ khải hoàn các người có thể được thấy.
Ta đã cố mang về
nhưng chúng cứ chết dọc đường.
- Chúng không thích biển. - Nghe thật chán nản.
Sau buổi lễ ngài nên
đi nghỉ đâu đó ở vùng ngoại ô. - Ta rất muốn
nhưng phải bắt đầu vào việc rồi.
Ta phải xây dựng lại nền Cộng hòa.
Thật tuyệt. Ngài định thế nào?
Ta có vài ý tưởng, nhưng ta cũng muốn nghe gợi ý khác.
Hôm qua con thấy tên bán bánh Malchio ngoài bãi rác.
1 tên bán bánh. Con muốn chấm dứt chuyện này.
Ta sẽ xem xét.
Octavian?
Con định làm gì?
- Làm gì ạ? - Xây dựng nền Cộng hòa.
Làm thế nào.
Con sẽ bắt đầu chương trình công tác công cộng.
Thuê dân thường và người tự do,
sửa chữa các cống nước, đắp đê các bờ sông.
Biến ít nhất 100 nguyên lão,
thành bộ hạ chứ không phải kẻ thù.
Mục đích của cậu là gì, Octavian?
Không phải ông, Brutus, ông có danh dự,
ông thật lòng đầu hàng.
Cậu thật tử tế khi nói vậy.
Ta vừa nghĩ ra.
Không phải người của ông, Aelius Siculus vừa chết sao?
Ở Thapsus.
Con nên thế chỗ ông ta làm việc cho giáo hoàng.
Giáo hoàng? Trẻ vậy sao?
Ta cũng cỡ tuổi nó
khi ta vào học viện. - Phải, nhưng...
Ta nghĩ ta có quyền
chỉ định người ta thích. - Vâng.
Đây là 1 vinh dự. Hôn tay chú con đi.
Cảm ơn chú nhưng con sẽ không làm tốt được.
Con sẽ là 1 giáo hoàng tốt.
Mọi người thấy thế phải không?
Con thà tập trung vào những bài thơ của mình hơn.
- Thằng bé sẽ làm được. - Thơ thẩn có thể đợi.
No comments yet. Be the first to leave one.