أول 200 سطر.
CẢNH SÁT
Frank Molina.
Mưa như trút cũng chẳng ngăn nổi lũ kền kền.
Tôi xem được chứ?
Dễ mà, Almagro.
Hoặc anh để tôi vào và tôi viết về vụ này, hoặc tôi về
và viết về anh cùng cục cảnh sát tệ hại.
Hai phút thôi.
Một cặp đôi trẻ.
Trong độ tuổi 30.
Gọi cấp cứu đi! Almagro!
Tất cả ba chúng tôi đã sắp chết.
Vừa lòng chưa?
Giờ anh có thể đi rồi.
Anh biết họ dùng thuốc quá liều.
Chả đáng để đưa tin trên tờ tạp chí bẩn thỉu đó.
Họ chết vì uống phải nước mưa có độc.
Chẳng ai ngu mà lại đi uống thứ đó.
Họ chết vì quá đỗi tin tưởng.
Cô gái đó lẽ ra còn sống.
Nếu các anh làm tốt nhiệm vụ thì đã cứu được rồi.
Nào! Mạnh vào!
Nào!
Thưa quý vị khán giả,
đô vật yêu thích của mọi người!
Quý Cô Tàn Sát!
- Quý Cô! - Quý Cô!
KHÁNG CỰ TRANH ĐẤU
KHÔNG SỢ HÃI
Xin giới thiệu nhà vô địch bất bại của mùa này!
Quý cô đêm tối,
Nữ Hoàng Hỗn Loạn!
Được rồi, các cô. Hãy chơi thật hay nào.
Không chơi đánh xấu. Không cào.
Này, này!
Dừng tay không cô sẽ bị loại!
Dừng tay!
Cả hai trở về góc. Chờ lệnh của tôi.
- Quý Cô! - Quý Cô!
Thôi nào!
Đứng dậy! Chiến đấu đi!
Quý Cô Tàn Sát này ư?
Làm gì thế? Mày được bảo phải thua mà!
- Quý Cô! - Quý Cô!
NHỮNG KẺ KHỞI XƯỚNG
Ai cũng biết, mười năm qua là thời gian khó khăn nhất với tất cả chúng ta.
Thành phố đã chứng kiến tất cả các nguồn nước an toàn khô cạn.
Giết chết từng người chúng ta.
Không chỉ vì khát,
mà còn vì các bệnh tật ta không mắc phải nhiều thế kỉ qua.
Ta cũng chứng kiến mưa axit nghiêm trọng ngập các con phố, đầu độc ta,
như người bị đắm tàu chết vì khát giữa biển nước mênh mông
mà chẳng thể uống nổi một giọt.
Tình trạng thiếu nước là thật, ta không thể phủ nhận.
Nhưng không được để ảnh hưởng đến quyết định.
Chính vì thế mà hôm nay, tôi xin hân hạnh giới thiệu
Kế hoạch Phát triển Kasbah.
Một dự án nhằm cách mạng hóa không gian này
hướng đến tương lai chưa từng có ở thành phố này.
Thị trưởng, bố anh đã phê duyệt để xúc tiến thay đổi đó chưa?
Từ lúc bắt đầu ứng cử, tôi đã là nhà lãnh đạo độc lập.
Bộ máy chính trị của ông ấy không độc lập.
Xin cảm ơn.
Trận đấu diễn ra hai tiếng trước. Nếu cô đến để cổ vũ thì trễ rồi.
Cô đâu cần hoạt náo viên.
Mà cần một người trưởng thành trách nhiệm giúp cô tẩy trang.
- Sao cô sống sót lâu vậy khi thiếu tôi? - Tôi chịu.
Sao thế?
Gia đình ở tiệm cũng biến mất rồi.
- Căn nhà trống rỗng. - Cô phải đăng bài đi.
- Tôi cần bàn trước với Frank Molina. - Tay nhà báo say xỉn à?
- Vụ này quá sức tôi. - Đừng bao giờ nói thế nữa.
Cô thứ hai thì không ai thứ nhất.
Về nhà đi, tôi sẽ kể hết cho cô nghe.
- Tôi chưa biết có ngủ ở nhà không. - Quên mất tối nay cô có hẹn.
- Tôi có thể hẹn anh ấy sang mai. - Thôi, cô chờ anh ấy lâu rồi.
Tôi hiểu cô, Moni. Cô đến đây vì cần tôi.
- Về nhà đi. - Tôi không sao mà.
- Tạm biệt. - Nếu có ai xử lý được vụ này, đó là cô.
- Tôi yêu cô. - Tôi cũng yêu cô.
Đồ hư đốn.
Vẫn vậy mà.
Không có gì.
Bỏ qua.
Các anh.
Ván này tôi thắng.
Tuyệt!
Chơi tiếp.
Sao thế, Molina?
Anh nợ ngập đầu rồi.
Bỏ qua.
Anh đang làm gì đấy?
Ý anh là sao, Molina?
Anh nghĩ tôi ngốc à?
- Thua đừng cay. - Hoặc học cách chơi đi.
Anh định làm gì?
Thầy Frank Molina.
Mónica Perea.
Em đã tìm thầy mấy tiếng rồi.
Lần tới, cứ đi theo lũ chuột là tìm được tôi.
- Em khỏe chứ, Moni? - Em đã mua một căn hộ.
- Viết báo tự do thế nào? - Thầy tự xem đi.
KHÁNG CỰ
Tôi thích tiêu đề.
Em luôn tranh đấu.
Điều duy nhất em biết trong đời là tranh đấu.
Em rất tiếc về chuyện xảy ra ở tòa soạn.
Nơi đó không dành cho tôi. Giờ tôi làm cho The Evening Chronicle.
Thầy xứng đáng nơi tốt hơn.
Em cần gì ở tôi?
Hồi còn đi học,
thầy bảo em rằng có những vụ thầy sợ đối mặt.
Và đó là những vụ ta cần đối mặt chứ không phải quay lưng lại.
- Người thầy đó đã chết rồi. - Người dân khu Kasbah đang biến mất.
Em có dữ liệu, nhân chứng...
Như tôi nói đó, sao em lại cần tôi?
Em cần một nhà báo giúp em tìm hiểu xem đang có chuyện gì.
Tự đăng đi. Em có tố chất thu hút sự chú ý mà.
Frank, em chỉ cần vài giờ thôi.
Ngày mai.
Để mai rồi bàn. Em biết tìm tôi ở đâu đấy.
- Em chưa từng nghĩ mình sẽ thành đô vật. - Tại sao?
Vì bố em.
Ông về nhà trong tình trạng gãy mũi, mặt sưng vù sau mỗi trận đấu.
Ông cũng như căn nhà này.
Rất có tiềm năng,
nhưng linh hồn lại cất chứa đầy bí mật và mạng nhện.
Căn nhà này của gia đình anh.
Không ai ở nhiều năm rồi.
Anh trai anh và anh từng đến đây để trốn.
Có vẻ bây giờ anh vẫn làm thế.
Anh không trốn, Gaby.
Đây là con người anh. Anh không giấu em gì cả.
Sao thế?
Em đang nhìn vào tâm hồn anh.
Vậy em thấy gì?
Sự sợ hãi.
Không phải sợ em.
Mọi thứ trừ em.
Chờ chút.
Anh có quà cho em.
Anh biết phụ nữ cảm thấy sao khi nhận được quà sau khi làm tình không?
Không phải thế. Anh đã chuẩn bị mấy tháng trời.
Nếu em chỉ cho phép anh tặng một món quà duy nhất trong đời,
thì có phải là đây không?
Em thích chứ?
Đẹp quá. Em thích lắm.
Em đeo đi.
Không.
Em sẽ để dành cho trận tiếp theo.
KASBAH KHÁNG CỰ
NGƯỜI ĐẸP TRÊN PHỐ
Gaby?
Gaby?
- Có chuyện gì vậy? - Một cô gái nhảy từ tầng ba.
Nực cười sao khi ở một nơi chẳng bao giờ ngừng mưa,
bạn lại chẳng thể uống nước vì nước có độc.
Gia đình này biết, và họ nói "Quá đủ rồi".
Ta như chiếc máy bay đang rơi, và mọi hành khách đều từ chối tin.
Khoảnh khắc ta nhận ra...
Sẽ là quá trễ khi ta thấy thân xác mình rơi mạnh lên vỉa hè.
"Quyền hạn duy nhất ta còn, hành động nổi loạn cuối cùng,
sẽ là chọn chết vì khát hay chết vì uống nước mưa có độc".
Cái quái gì đây, Molina?
Năm trang tào lao à? Chẳng có nổi một bức ảnh.
Anh đã làm ở đây mấy tháng rồi mà chưa bài nào có ảnh.
Không có tin lớn. Tôi đã đưa anh máy ảnh.
Nói lại nhé, anh biết tôi không phải nhiếp ảnh gia.
Thế sao anh ngồi ở đây? Tôi không hiểu.
Xem đi, đây là thứ tôi cần.
Tin giật gân, không phải thứ vớ vẩn anh đưa tôi.
Người ta tò mò về cái chết hoặc bạo lực.
Gì đây?
Một cô nàng chuyển giới nhảy khỏi cửa sổ. Tôi không biết.
Molina, tôi sẽ nói điều này để ta hiểu rõ.
Thấy nội dung tôi muốn rồi chứ?
Frank.
Frank.
Frank. Frank!
Bình tĩnh. Là em, Carmen.
Bình tĩnh đi.
Em làm gì ở đây thế?
Em thấy lo. Anh không nghe máy.
Ta không nói chuyện một năm rồi.
Anh em ruột có linh cảm về nhau mà.
Lần này, giác quan thứ sáu của em sai rồi.
Anh không sao.
- Em sẽ nấu canh giải rượu cho anh. - Anh không đói.
- Sao anh không để em giúp? - Anh không cần ai giúp.
Nhất là em.
Lần cuối anh uống thuốc là khi nào?
Anh uống rồi. Anh uống rất đều đặn.
Anh cần giúp đỡ, Frank. Điều trị tâm lý.
Không, quên đi.
Anh bị lưỡng cực, Frank.
Anh không trở về viện tâm thần đâu.
Cái gì đây?
Không, cái đó...
Một người bạn đã tự sát.
Sao anh lại xem thứ đó?
No comments yet. Be the first to leave one.