Kabhi Khushi Kabhie Gham... (Sometimes Happiness, Sometimes Sorrow)

Kabhi Khushi Kabhie Gham... (Sometimes Happiness, Sometimes Sorrow)

कभी ख़ुशी कभी ग़म

تنزيل الترجمة Vietnamese

معلومات الإصدار

Kabhi Khushi Kabhie Gham 2001 Bluray Vietnamese
تعليق من huyluan2011

الوسوم

BluRay
نشرت في: 2010-06-25
تنزيلات: 83
ضعاف السمع: Yes

معاينة ترجمة Vietnamese

أول 200 سطر.

Phụ đề được dịch bởi: huyluan2011 Dành cho bản Bluray của phim Kabhi Khushi Kabhie Gham

Vì sao một người cha không bao giờ có thể nói với con trai của ông ấy?

... ông ấy yêu cậu ta đến mức nào?

Ông ấy không bao giờ có thể ôm cậu và nói rằng "Cha yêu con".

Còn người mẹ?

Bà ấy luôn lặp đi lặp lại điều đó, dù con bà ấy có nghe hay không.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cha cậu ta yêu cậu ta ít hơn.

Không ai có thể đong đếm được tình yêu của người mẹ dành cho con trai...

Ngay cả chính người mẹ.

Bởi vì không có thước đo nào cho tình yêu của người mẹ.

Đó là những cảm xúc chỉ có thể cảm nhận được...

Cảm xúc của một người mẹ.

Rahul, con trai của tôi... cuộc sống của tôi!

Trận đấu giữa Trường Quốc Tế Woodstock và Manor House...

... đang ở tại thời điểm sôi nổi nhất. 5 điểm và một quả bóng.

Liệu đội Woodstock với kỷ lục 9 năm chiến thắng có bị phá vỡ với quả bóng này không?

Đội trưởng Vivek Singh đang dàn trận ra khắp mặt sân.

... và 2 vận động viên đang vào vị trí của họ.

Sự phấn khíck của các sinh viên đang tăng cao.

Và sự căng thẳng cũng đang ngày càng tăng lên.

Đội Manor House cần 5 điểm chỉ với một quả bóng... Liệu Rohan có thể làm được không?

Điều đó phụ thuộc vào việc Rohan có thể đánh được bóng không?

Đội Woodstock với 9 năm chiến thắng... dường như là không thể.

Không có gì là không thể. Phần còn lại của trận đấu phụ thuộc vào Rohan.

Manor House tự tin rằng Rohan sẽ làm được.

Nếu em muốn là ai đó trong cuộc sống, nếu em muốn đạt được điều gì...

Nếu em muốn chiến thắng, hãy luôn lắng nghe trái tim em.

Và nếu như con tim em không có câu trả lời.

Hãy nhắm mắt lại và nghĩ tới cha mẹ.

Và rồi em sẽ vượt qua được mọi chướng ngại.

Và mọi vấn đề của em sẽ biến mất... chiến thắng sẽ là của em.

Chỉ của em mà thôi.

Cha mẹ ơi... con đã thắng rồi.

Con là người chơi hay nhất trận... Con là người tuyệt nhất, này Cha...

Con đã xem cha trên CNN. Cha trông rất tuyệt.

Giờ con biết tại sao mình trông đẹp trai rồi.

Dù sao thì con cũng đã hoàn tất học kỳ cuối cùng rồi...

Con đang trên đường về nhà vào dịp lễ mùa thu. Rất mong được trông thấy mọi người.

Yêu mọi người rất nhiều, Rohan.

Tái bút: Trước khi về nhà con sẽ dừng lại ở Hardwar.

...để gặp 2 cô bạn gái mà con yêu thích nhất.

Hardwar? Ai là 2 cô bạn gái mà anh yêu thích tại Hardwar?

Hai người bà của tôi... bà nội và bà ngoại.

... 8 giờ sáng.

Bà đang xem hình hay lại đang khóc vậy?

Tôi khóc ở đâu chứ?

Tất nhiên là không rồi... Bà khóc ở đâu chứ?

Đó là sự thật và còn một điều nữa là bà trông rất trẻ trung...

Đừng có đùa với tôi vào lúc sáng sớm...

Có chuyện gì vậy, Lajoji?

Thường những ngày nay tôi rất nhớ Rahul.

Tôi cũng nhớ nó nữa.

Nhưng mấy ngày gần đây...

Tôi cứ luôn thao thức với những kỷ niệm về nó.

Nhưng tại sao?

Nghe này... Chúng ta đã sống gần trọn cuộc đời rồi.

Nói với bà thôi... tôi còn cả một cuộc đời dài phía trước...

Phải... Nhưng tôi đã rất gần với Đức Phật rồi...

Làm sao tôi có thể đối mặt với Ngài ở đó?

Làm sao tôi giái thích được lý do sao tôi không thể đoàn tụ lại gia đình ly tán của mình.

Vì sao tôi không thể mang những đứa cháu trai về nhà?

Sao tôi có thể nhìn Ngài được?

Đừng lo lắng về điều đó.

Bà sẽ không gặp được Đức Phật đâu... - Tại sao?

Vì ông ấy sẽ không gặp ai dưới Địa Ngục đâu...

Bà lại đùa vào sáng sớm nữa...

Này mấy cưng ơi...

Rohan!

Bà. - Cháu của ta.

Có chuyện gì vậy Bà? Bà trông thật là sexy.

Bà biết mà. Ai cũng nói vậy hết.

Mong con luôn sống khỏe.

Trông cháu yếu đuối quá!

Bây giờ đâu phải ai cũng khỏe mạnh được như bà.

Thôi! Im đi bà.

Có chuyện gì vậy bà? - Sao vậy? Bà ấy đang khóc hả?

Vậy là bình thường. Bà chỉ lo khi mà bà ấy không khóc lóc thôi.

Xem này... Rohan! - Hai người đừng vậy nữa.

Đừng khóc nữa Lajoji... Làm ơn đừng khóc nữa.

Những giọt nước mắt của bà sẽ làm gợi lên những nghi vấn trong lòng Rohan...

... và chúng ta sẽ không thể trả lời những câu hỏi của nó.

Tôi phài làm gì đây Kaur? Tôi phải làm gì đây?

Cứ mỗi khi tôi thấy Rohan, tôi lại càng nghĩ đến Rahul.

Bà không nghĩ chúng ta nên nói với nó mọi thứ không?

Làm sao chúng ta có thể nói chứ, Lajoji? Yash đã cảnh cáo chúng ta rồi.

Rohan thận chí không có trong thị trấn lúc Rahul rời khỏi nhà...

Nó chẳng biết gì hết.

Tôi nghĩ chúng ta nên nói cho nó nghe mọi thứ.

Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Sẽ nói gì với nó?

Nó thậm chí còn không biết là Raul không phải con ruột của Yash và Nandini.

Nó chỉ là con nuôi thôi.

Rahul chỉ được 2 ngày tuổi khi Yash và Nandini mang nó về nhà.

Những bước chân bé tý của nó tạo nên tình cảm trong trái tim tất cả chúng ta.

Nó trở thành lẽ sống của Nandini và ước mơ của Yash đã được thực hiện.

Chín năm sau, khi con được sinh ra...

Chúng ta cảm thấy gia đình này đã đầy đủ.

Ta vẫn con nhớ nhà chiêm tinh đã nói rằng...

Con được sinh ra là do số phận.

Con sẽ là sức mạnh của chúng ta.

Vậy anh Rahul có biết anh ấy là...?

Rahul được 8 tuổi thì mới biết được.

Đó là khi Yash quyết định rằng...

... điều đó không bao giờ được phép nhắc đến trong nhà nữa...

Không bao giờ lặp lại...

Rahul là con trai của chúng ta. Con trai cả trong nhà.

Điều đó là sự thật không bao giờ thay đổi.

Nhưng chuyện đó đã được nhắc lại... một cách đột ngột.

Đó là vào lễ mùa thu cuối cùng của Rahul với gia đình... Lễ mùa thu cuối cùng.

Ôi trời! Rohan, con trở nên mập mạp rồi đó...

... chẳng có gì vừa với con nữa rồi.

DJ cái gì? Gọi là Daijaan.

Mẹ... làm thế nào mà mẹ luôn cảm nhận trước được sự có mặt của con vậy?

Thật tuyệt khi được về nhà. - Đúng vậy.

Rahul... nói cho em nghe... Thư từ, email, fax...

Em đã gửi cho anh tất cả mọi thứ và anh đã không trả lời cái nào hết... thật là bất lịch sự.

MBA là một nghề rất căng thẳng, Naina!

Bộ chỉ có MBA là làm anh bận rộn thôi sao? Hay là còn gì khác nữa?

Ý em là còn ai khác nữa đó.

Còn nhiều hơn một người nữa... em biết anh mà.

Vậy hả... anh tự đóng đinh anh hả. - Phải... tự anh đấy.

Nói em nghe đi Rahul. - Chứ em nghĩ gì?

Em nghĩ... - Chứ em nghĩ gì?

Em nghĩ là, Rahul... - Chứ em nghĩ gì, Naina?

Rahul, em không nghĩ là có ai hơn em có thể phí thời gian với anh.

Vì dù sao thì anh biết làm gì với một cô gái chứ?

Thật sao? Có phải làm vậy với con gái không?

Ngừng lại Rahul... - Nói anh nghe đi...

Vậy rốt cuộc anh có nhớ em không?

Anh nên cho em biết sự thật hay là nói dối em nhỉ? - Nói dối...

Nếu anh phải nói dối, thì anh sẽ nói là... không nhớ em tý nào hết...

Ngọt ngào thật! - Hãy nói về em đi.

Em vẫn vậy hay là có vài gã điên để ý đến em?

Chứ anh nghĩ sao? - Anh nghĩ là...

Chứ anh nghĩ gì, Rahul?

Anh nghĩ... - Anh nghĩ gì, Rahul?

Anh nghĩ, Naina... - Anh sẽ thắng em khi chạy tới cánh cửa đó.

Thật sao? - Thật chứ.

Đừng có cá chuyện đó.

Yes... yes... cái gì? Bộ con không phải tới trường sao?

Cảm ơn... đây nè... ăn đi... tỷ số sao rồi?

104-6... tuyệt quá phải không? - Chà năm nay hên nhỉ. Bao nhiêu mới thắng?

Anh... em nghĩ là Ấn Độ sẽ hạ đo ván đội Anh.

Chuyện gì cũng có thể xảy ra vào phút chót.

Em đừng hy vọng vào họ quá nhiều. Em chưa hiểu hết về Ấn Độ đâu, Rohan.

Đây... cầm đi... Có gì mà ghê vậy?

Anh Quốc rời khỏi Ấn Độ năm 1947.

DJ... đó là một PJ...

Ôi, thánh thần ơi... Đây là cái gì vậy? Chân người hay là...?

Nó vẫn chưa học cách thắt dây giầy sao?

Thì sao? Nó vẫn là một đứa trẻ... Nó sẽ học mà...

Nhưng nếu cô không cho nó tự làm, thì làm sao nó học? Béo phì.

Sao anh lại trở về từ Luân-Đôn vậy?

Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?

Mẹ, mẹ cho Rohan ăn nhiều quá và đã biến nó thành quả bí ngô rồi đó.

Phải, phải, cứ cười con đi... Khi mà con đi tới...

... trường nội trú thì mọi người sẽ nhớ con. Chẳng ai yêu con hết.

Mà nhân tiện nói nghe nè Béo phì... Mẹ thương anh nhiều hơn em đó.

- DJ... nhìn anh ấy kìa. - Thôi mà. Anh ấy chỉ ghen tị với con thôi.

Mẹ, con nhớ mẹ. - Mẹ cũng nhớ con.

Con sẽ không bỏ mẹ đi nữa chứ?

Không đâu, nhưng mẹ phải hứa với con sẽ không biến con thành quả bí ngô đó.

Nandini! Nandini!

Dạ... tới đây.

Con trai của bà vừa về tới là bà quên tôi ngay.

Ai sẽ thắt cái cravat này cho tôi? - Bộ ông không thể làm được nếu không có tôi sao?

Đây... giờ thì bà thật sự trông giống Bà Yashvardhan Raichand rồi đấy.

Đây là dành cho con.

Kể từ hôm nay, Đế chế Raichand thuộc về con.

Cạn ly. - Cạn ly.

Ối, xin lỗi cha. Đó là ông nội của con. Chào ông đi con.

Ông ấy là một người tuyệt vời, Rahul... một người tuyệt vời!

Nhìn ông ấy đi.

Một vóc dáng tuyệt vời! Một biểu tượng.

Bố ước mình có thể đứng giống như ông ấy.

Thôi... thôi! Quên đi!

Con xin lỗi!

Con biết không Rahul, 30 năm trước ông đã nói...

... vài lời với bố trong căn phòng này, và giờ bố sẽ lặp lại với con.

Ông nói rằng cuộc đời sẽ đưa tới cho con rất nhiều con đường để lựa chọn.

Con phải luôn chọn con đường đúng nhất...

Con đường mà con sẽ không bị khuất phục... con sẽ không ngã xuống.

Không bao giờ chọn một bước đi...

... mà nó sẽ mang lại sự xấu hổ cho tên tuổi hay uy thế của gia đình con.

Ai cũng có thể kiếm tiền nhưng để có được sự kính trọng không phải là điều dễ dàng.

Cha đã không quên những lời của ông cho tới ngày hôm nay.

Rahul... và con cũng không nên quên.

Hứa với cha là con sẽ noi theo truyền thống của gia đình.

Hứa với cha là con sẽ không bao giờ làm mất đi danh dự của gia đình ta.

Con hứa thưa cha...

... rằng con sẽ luôn giữ cho danh tiếng của gia đình ta bay cao.

Con hứa sẽ luôn làm cho cha hạnh phúc... luôn luôn thưa cha.

Thắng rồi.

Pooja, Pooja - Chuyện gì vậy?

Chúng ta thắng rồi.

Sachin chơi hay thật... 100 lần mà vẫn chưa thua.

Giờ nghe này, coi cửa hàng giùm chị tý nhé.

Haldiraaam!

Trận đấu thật tuyệt vời! Trận đấu thật tuyệt vời! Trận đấu thật tuyệt vời!

Trận đấu thật tuyệt vời! Nhưng mà chúng ta đang đấu cái gì vậy?

Ấn Độ đã thắng đấy! - Ồ vậy chúng ta đã thắng sao... Hay nhỉ.

More Vietnamese subtitles for Kabhi Khushi Kabhie Gham... (Sometimes Happiness, Sometimes Sorrow)

التعليقات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left