أول 200 سطر.
Thế giới của Altera sắp sửa thay đổi
Altera là vùng đất được chia rẽ cho loài người, tý hon,
và quái vật và rồng.
Những thập kỷ trước, người tý hon và loài người đã đẩy lũ quái vật và rồng
trở về ngọn núi tối tăm.
Quỷ dữ lớn dần và tích tụ sức mạnh trong bóng tối.
Cơn thịnh nộ và giận dữ được tụ lại trong một hòn ngọc thuộc quyền sở hữu của Rồng Đen,
Chờ đợi ngày con rồng tỉnh giấc.
Những năm gần đây, loài người và người tý hon đã chiến tranh vì địa bàn,
vì điều này, họ không thể thấy được kẻ thù chung
và một điều tai ác đang đến.
Nhưng công chúa tý hon Nerwin thấy được cơn bão đang nổi
và nghĩ rằng hy vọng huy nhất của Altera là quên đi quá khứ
và đồng minh với loài người.
Cô ấy đã quyết định tự hành động, một cách bí mật.
Dũng cảm, nhưng dại dột.
- Có gì đó ở đây. Tôi cảm thấy. - Loài người ư? Chúng ta vẫn ở địa bàn của người tý hon.
Không ai biết được kế hoạch của chúng ta.
Gì vậy?
Ngươi cố gắng làm gì? Kỹ năng của ngươi sao sánh được với ta.
- Công chúa Elena! - Công chúa Elena? Sao cô ta tìm được chúng ta?
Cô là Liya. Gia nhập cùng tôi đi. Sớm thôi, tôi sẽ thống trị Altera.
- Đã đến lúc người tý hon thống trị. - Đừng để cô ta dụ dỗ.
- Cô ta có thể phù phép đó. - Nerwin, cẩn thận.
Quái vật đang đến và Rồng Đen thì sắp thức dậy.
Các người muốn đồng minh với loài người ư? Nghe vui đấy nhưng thật đáng kinh bỉ.
Tôi có kế hoạch. Sớm thôi tôi sẽ thống trị thế giới.
Đã đến lúc người tý hon thống trị.
Chân gà. Đến giờ ăn rồi.
Quái vật ư?
Không phải tao! Không phải tao!
Quái vật thực sự.
Phá huỷ. Phá huỷ. Đốt cháy.
- Giết hết! - Bữa trưa bị hoãn.
- Thịt người. - Nướng chín chúng đi.
- Đói quá. - Đói quá.
Mình phải tới Carderock trước họ.
- Loài người! - Rất vui được gặp bạn. Tạm biệt.
- Lối đó! - Bắt hắn ta.
Bên đó.
Loài người!
Nhảy!
Không hay rồi.
Vẫn không có tiến triển.
Đây không phải ngày dành cho mình.
- Bị bao vây! Ăn sống luôn. - Thịt ngon lắm.
Thức ăn? Muốn ăn không? Tôi có một cái chân gà. Ngon lắm đó.
Không! Ăn thịt người. Ngươi chính là thức ăn.
Tốt rồi! Tay! Cánh!
Tôi hứa thật đó. Nó ngon lắm.
- Đường cụt! - Đường cụt.
- Của tao! Của tao! - Không, của tao.
- Của tao. - Không, của tao.
Của tao, của tao.
- Đường cụt. - Đường cụt ư?
Không phải đường cụt cho tao.
Nhưng chắc chắn là đường cụt cho chúng mày.
Kế hoạch của tao là đưa chúng mày đến đây. Chúng mày mới là đứa bị bao vây.
Chiến binh tốt nhất của Altera sắp tới rồi và đời chúng mày chấm dứt tại đây.
Ra mặt đi, anh lính! Số Một, Số Hai, tấn công!
Nhanh hơn, nhanh hơn! Mong là họ tin mình.
Đi lánh đi. Quái vật đang ở trong rừng. Đi về hướng Nam.
Quái vật đang đến ư?
Rương cung. Bắn.
Mồi ngon. Trời ơi.
Một, Hai, chạy thôi.
Loài người.
Này, tôi khá là gầy. Người to và béo đi hướng kia.
- Tôi sẽ chỉ cho các người. - Nói dối! Tốt lắm.
Phải rồi! Tấn công hắn.
- Các người thực sự muốn làm hả? - Khiến hắn ta hét lên.
- Đốt lửa mày. - Ta ghét những cuộc đấu không cân sức.
Gì vậy?
Số Một, Hai, đi nào.
Cố lên.
Cứu! Cứu!
Họ không sao rồi! Tuyệt. Rất vui hai cậu đã thoát được.
Đừng lo. Thế này thật lạ. Tớ sẽ tìm ra cách.
Ôi không.
- Tôi vừa bắt được một con cá. - Cá ư?
- Cầm kiếm lên, cá. - Ngươi là ai?
Cậu nhìn như một chiến binh.
Để xem cậu làm được gì với một cái kiếm gỗ.
Cậu suýt nữa trở thành bữa trưa cho đống quái vật đó.
Nhưng tôi đã cứu cậu. Cậu nợ tôi.
Tôi có thể vứt cậu trở lại, nhưng thế này mới vui.
Phòng thủ của cậu yếu. Rất nhiều chỗ trống.
Cầm kiếm thật, thì cậu đã chết rồi. Mạnh mẽ lên.
Mất thăng bằng, mất tính mạng. Muốn trốn mà được à?
Hậu đậu, yếu ớt, chậm chạp.
Cá cược này. Cậu đánh tôi một cái, tôi mua cho cậu cái kiếm thực sự.
Đấy đâu phải đánh nhau, đó là gãi ngứa.
Cậu không trốn thoát được số phận đâu, cá ạ.
Thấy chưa?
Cá nướng. Cũng thơm đấy chứ.
Chết rồi? Mình giết cậu ta rồi sao?
Gian lận!
- Không tồi. - Tôi thắng rồi nhé.
Cậu chắc không vậy?
Làm gì với cậu giờ? Đỡ đi.
Varnak, chơi thế đủ chưa vậy?
Varnak? Lính đánh thuê lừng lẫy? Varnak?
Chính là tôi.
- Mình vừa đánh bại Varnak! - Đánh bại tôi?
Tôi chỉ chơi đùa chút thôi, Gerrant.
Và anh là Gerrant, người giết rồng lững lẫy.
Anh, nhìn xem thứ gì bay lên tàu này. Giữ chúng nhé.
Argenta rất nhẹ lòng khi thấy sinh vật nhỏ.
Sinh vật ư? Chúng là chiến binh tuyệt vời. Chúng tôi là bất khả chiến bại.
Chúng là bạn thân nhất của tôi, và nếu các người gia nhập chúng tôi
chúng ta sẽ đánh đuổi bọn quái vật về núi đen.
- Giờ chúng ta không thể quay lại. - Được thôi. Đâu còn cách nào. Thuyền của anh mà.
Được rồi, dù thế nào, chúng ta vẫn là một đội. Thế này cũng vui chứ hả?
Và Varnak, ông nợ tôi một cây kiếm. Một cây thật tốt và thật to.
- Một cây kiếm cực tốt. - Cá, cậu mới chỉ chạm nhẹ tôi.
- Varnak, chúng ta đều thấy rồi mà. - Gerrant, anh theo phe ai vậy?
- Tôi chỉ đùa chơi thôi mà. - Một cây kiếm cực kỳ tốt.
Đồng minh ư? Chúng ta là kẻ thù. Hàng ngàn năm rồi.
Altera sẽ không sống sót nổi, bệ hạ.
Công chúa, đây là cung điện của loài người.
Mục sư! Sao không để dành việc đó cho bọn quái vật đi, Terram?
Nếu không vì tiếng tăm của Nerwin, thì tôi cũng không thèm đến đây đâu.
Đủ rồi đấy, phù thuỷ. Cô không có chức vụ chính thức tại đây.
- Rõ chưa? - Dừng lại! Để cô ta nói.
Dù sao thì, tôi cũng đâu tin lời lẽ của bọn người tý hon.
Bệ hạ, ngài có thể không tin người tý hon, nhưng bản đồ của lùn thì không biết lừa gạt.
Đoàn quân của Rồng Đen đang di chuyển khắp mảnh đất.
Loài người thừa biết nếu con rồng tỉnh dậy sau thời kỳ ngủ đông,
nó sẽ trở nên mạnh mẽ nhất.
Đây có thể là cơ hội cuối cùng của Altera.
- Tôi cầu xin ngài, bệ hạ. - Công chúa!
Giờ là lúc để quên đi quá khứ và liên kết với nhau.
Chúng ta phải giết chết Rồng Đen.
Nerwin nói đúng. Chúng ta không còn thời gian.
- Chúng ta phải hành động. - Kasarana, cô thật hỗn xược.
Altera đang gặp nguy hiểm. Chúng ta đều gặp nguy hiểm.
Đúng là bọn tý hon và phù thuỷ không thể được tin tưởng.
Mục sư chúng tôi cũng thấy được điều ác này. Có lẽ đến lúc để liên kết lại.
Rồng và quái vật. Quái vật và rồng.
Chúng đã bị chúng ta đánh bại hàng thập kỷ trước.
Giờ các người muốn chiến tranh, bởi vì một cái bản đồ ư?
Sao có thể đùa cợt như vậy?
Sắt mềm như bơ khi nóng lên. Cũng như trái tim người vậy.
Như trái tim của một chiến binh.
Cứng khi lạnh. Mềm khi nóng.
Một khiên lớn với 10 đồng vàng, cây kiếm tốt nhất với 10 đồng vàng.
Lão già, tôi cần mua cho cậu bé này một cây kiếm. Càng rẻ càng tốt.
Đợi đã, đó đâu phải thoả thuận. Tôi muốn cây kiếm tốt nhất.
Chưa từng thấy anh mua kiếm cho ai, Varnak.
Tại sao. Thằng bé này khác người.
Tôi đã thấy cậu ta đối đầu một tá quái vật chỉ với cây dao găm.
Tôi cá rằng, cậu ta có thể đối trọi với một con rồng.
Và với kỹ năng của cậu ta,
cậu ta chỉ cần một cây kiếm giá 5 đồng vàng thôi.
Hả?
Ông có kiếm nào giá 5 đồng vàng không?
Tôi chỉ rèn kiếm tốt nhất. Nhưng tôi có thể rèn anh một cây kiếm chỉ với 7 đồng.
- Rẻ hơn một chút đi nào? - 7 đồng và 3 đồng cho cán kiếm.
Gì cơ? Đấy là 10 đồng. Ông nghĩ tôi ngu ư?
Quên đi, tôi không thèm mua luôn.
Ông không có lựa chọn. Ông phải mua. Tôi đã đánh bại ông mà.
Varnak lừng lẫy bị đánh bại bởi một thằng nhóc và giờ định gian lận ư?
Cậu ta đã gian lận. Cậu ta là tên lừa bịp. Con cá nhỏ.
Cẩn thận!
Một người tý hon ư?
Trời ơi, đó là một người tý hon!
- Cô ta nợ tôi một lời xin lỗi. - Bỏ đi. Không ai bắt được người tý hon đâu.
Bắt lấy cô ta.
Người tý hon tại Saint's Haven. Thật là kỳ lạ.
Phải, và cô ta vừa mua một đống cung tên.
Vụ mua bán tốt nhất của tôi. Không màng cả.
Chúng ta sẽ bắt được cô ta.
Cậu đuổi lối này.
Đầu tiên mình đánh bại Varnak, giờ mình sẽ bắt được một người tí hon.
Số Một, Số Hai, bắt lấy cô ta.
Tên kia trộm mất nồi của tôi. Quay lại đây.
Nhanh lên! Chạy khỏi đây. Bà ta thật ác ý. Thật điên rồ.
- Cái này để làm gì? - Cậu mặc có vẻ vừa đấy.
Cầm lấy đi, cậu có thể cần đến nó đấy.
Phải rồi. Dùng mấy trò tý hon của ngươi đi. Để xem thoát ra kiểu gì?
Đừng đá. Đừng. Đừng.
Không biết bắt cô có đáng không nữa.
Cậu đâu có bắt tôi. Chúng ta ngã.
Tôi là người nhanh nhất cô từng thấy.
Thật hết hy vọng với cậu.
Không hay rồi.
- Ôi không. Mìn. - Mìn ư?
Mồi ngon.
Này các người. Tôi đã bắt được một tên tý hon. Giỏi không? Ngay ở đó.
Ngươi đang làm gì vậy? Đồ phản bội.
- Người tý hon. - Vui rồi.
- Để anh xử lý hắn. - Gì cơ?
Hắn ta là của tôi. Thôi nào.
- Chưa thấy mũi tên tý hon bao giờ hả? - Cẩn thận.
Nên để tôi xử lý chúng thì hơn.
Này, sao cô làm vậy được? Người tý hon thật có nhiều bí mật.
Cậu là con người. Tôi nhất định không nói cho cậu.
Ôi, không. Có vẻ như cô phải tin vào một con người rồi.
Để tôi phía bên này.
Cậu có biết dùng kiếm không vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.