معلومات الإصدار

Crash Landing on You (2019) S01E11 2160p HDTV HEVC AAC 2 0
تعليق من TunBong
Thit cho phai co mam tom

الوسوم

HDTV
hdtv
HEVC
HD
نشرت في: 2020-05-16
تنزيلات: 55
ضعاف السمع: No

معاينة ترجمة Vietnamese

أول 200 سطر.

MỌI NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, TỔ CHỨC VÀ BỐI CẢNH ĐỀU LÀ HƯ CẤU

Giám đốc.

- Bây giờ cô về ạ? - Vâng.

- Các anh vất vả rồi. - Lái xe cẩn thận ạ.

Anh kia.

BẢO VỆ

Anh đang làm gì vậy?

- Tôi đang đi tuần. - Để chúng tôi đi cho.

Anh đi tắt đèn các văn phòng hộ tôi.

Ai thế? Tôi chưa gặp bao giờ.

Là nhân viên kiều bào Trung Quốc mới được tuyển vào.

Biết võ, biết bắn súng. Cái gì cũng làm được.

À.

Anh đi tìm em lâu rồi.

Em chỉ nói em ở phường Cheongdam, quận Gangnam, Seoul.

Chẳng cho anh địa chỉ cụ thể gì cả.

Anh biết đấy,

em không thích những giấc mơ thế này.

Nếu tỉnh dậy,

em sẽ thấy trống rỗng lắm.

Em chẳng thấy vui khi thấy anh nhìn em như vậy chút nào.

Em không mơ đâu.

Anh chắc chắn chứ?

Anh chắc chắn.

Nhưng sao anh lại đến tận đây?

Mặt anh lại sao vậy?

Anh có bị thương ở đâu không?

Anh không sao.

Đó là mỏ vàng được khai thác từ hồi Nhật thuộc.

Giờ nó bị bỏ hoang.

Xem ra chúng ta có thể chắc chắn

Cho Cheol Gang dùng đường này để lẻn vào miền Nam.

Chỉ có điều, chỗ đó bỏ hoang lâu rồi.

Cho Cheol Gang lại đào thêm để trốn sang miền Nam,

nên nó có thể sập bất cứ lúc nào.

Để ra khỏi hang nhân tạo dài 10 cây số

chỉ vừa đủ cho một người lách qua,

nếu không nghỉ ngơi thì phải mất ít nhất 20 tiếng.

Nếu an toàn ra khỏi đó...

em sẽ thấy một hang động tự nhiên dẫn ra biển.

Em có thể tin mọi thứ.

Trừ việc anh nói rằng anh không sao.

Anh nói thật.

Anh không sao cả mà.

Đợi con quay lại rồi nhờ nó làm.

Sao phải làm giữa đêm hôm thế này?

Nếu còn chần chừ, lỡ vị biến đổi thì phải làm sao?

Mình à.

Ông lại đây xem này.

CẢNH SÁT

Tìm thấy rồi.

Vậy...

Chuyện là thế nào?

Sao anh lại đến được đây?

Không lẽ

- anh vượt biên vì em? - Không phải.

- Hay anh đến làm gián điệp? - Không.

Vậy

anh đến đây sống luôn sao?

Tất nhiên là không.

Ghé qua một lát thôi.

Ơ hay, có phải băng sông Hàn từ Bắc vào Nam đâu.

Làm gì có chuyện từ miền Bắc ghé qua miền Nam "một lát".

Vả lại, nếu anh qua đây dễ dàng như thế,

sao thời gian qua em lại bị kẹt ở đó?

- Cũng không hẳn là dễ... - Bố mẹ anh có biết không?

Bố mẹ anh mà biết thì họ sẽ làm ầm lên mất.

Anh định nói gì với họ?

Anh sẽ trả lời những câu hỏi của em,

- nên đừng hỏi thêm nữa. - Ừ.

Cho Cheol Gang.

Hắn đã trốn qua đây rồi.

Anh nói gì?

Lẽ ra hắn phải chịu trừng phạt vì tội lỗi của mình,

nhưng đã biến mất không dấu vết.

Mục tiêu của hắn ở đây là em.

Em sao?

Vậy là...

Anh sợ Cho Cheol Gang gây rắc rối cho em nên mới qua đây sao?

Bất chấp nguy hiểm? Vì em sao?

Không phải chỉ vì em đâu.

Hắn không định chỉ tấn công em.

Hắn sẽ định lợi dụng em để tấn công bố và cả nhà anh.

Anh đến để ngăn điều đó lại.

Không phải chỉ để bảo vệ em.

Nếu chỉ tạm thời ghé qua, khi nào anh quay về?

Có khi là đêm nay.

Ngay sau khi bắt được hắn.

Ngay tức thì?

Được rồi. Em hiểu rồi.

Nhưng nếu mục tiêu của hắn ta là em,

chắc nhiệm vụ đầu tiên là bảo vệ em nhỉ.

Để bảo vệ được em,

anh phải ở cùng em rồi.

Ở cạnh bên em.

Ra ngoài đã.

Anh không lạnh.

Không phải là em sợ anh lạnh.

Miền Nam là một nơi đáng sợ.

Bốn phương tám hướng là CCTV, hộp đen và điện thoại.

Tốc độ mạng lại còn nhanh nhất thế giới.

Chỉ cần bị chụp một tấm ảnh,

cả nước sẽ biết trong vòng 30 phút.

Cho nên anh phải giấu mặt đi.

Chuyện đó chắc không xảy ra, nhưng đừng để lọt vào mắt ai.

Cả chuyện chúng ta nói với nhau nữa.

Cơ quan Tình báo Quốc gia, phía cảnh sát

sẽ làm loạn cả lên nếu nghe chuyện. Nguy hiểm lắm.

Có lẽ hết cách rồi.

Chúng ta bất đắc dĩ phải không cho ai ngoài em nhìn thấy anh,

không ai nghe thấy chuyện chúng ta nói,

nên phải tìm đến một nơi an toàn,

bốn phương kín đáo, chỉ có hai chúng ta.

Đi thôi.

Em sẽ che cho anh.

À...

Nơi này chính là nhà em.

Anh cứ tự nhiên, thoải mái nhé.

Anh thoải mái mà.

Anh có muốn đi tắm trước không?

Sao vậy? Em nghĩ là anh mệt thôi.

Lẽ nào... Sao anh lại nhìn em như vậy?

Ngại quá đi mất.

Không có.

Lát nữa đi. Anh tự biết mà.

Anh có đói không? Muốn ăn gì không?

- Mỗi ngày em ăn gì? - Giật cả mình.

Em cứ khoe khoang mình nhiều tiền.

Sao nhà lại chẳng có gì ăn?

À.

Em chưa nói với anh à?

Biệt danh của em là Công Chúa Kén Ăn.

Ngon quá.

Em có kén ăn đâu.

Dù là ăn món gì, thường em sẽ không ăn quá 3 miếng.

Từ ngày đầu gặp em,

anh chưa từng thấy em ăn món gì ít hơn 3 miếng.

Khi đó là hoàn cảnh đặc biệt mà.

Vì em cứ nghĩ là sẽ không còn ăn được nữa

nên đành ăn theo bản năng để sinh tồn.

Đặt đồ ăn được mà. Anh muốn ăn gì thì cứ gọi.

Pizza? Đồ ăn Trung Quốc?

Gà rán?

Sao Nam Hàn có nhiều tiệm gà thế?

Người ăn gà cũng nhiều nữa.

Chỗ đó bao nhiêu tiền nhỉ?

Bao nhiêu gì chứ. Cũng có chi ra được đâu.

Mọi người còn đứng đó làm gì?

Đồng chí Man Bok!

TIỆM GÀ PERFECT BBQ OLIVE

"Đồng chí" cái gì? Quên hết những gì học được rồi à?

Người ta nghe thấy bây giờ.

Vậy thì gọi theo kiểu Nam Hàn.

Anh.

Anh Man Bok cũng bỏ kính ngữ đi ạ.

Ừ, cậu nói đi.

Cá nhân tôi thấy chúng ta nên ăn sạch đùi gà,

như thể nó là kẻ thù đời cha mẹ chúng ta vậy.

Phí hoạt động chỉ có hạn thôi.

Nếu tìm được Trung đội trưởng sớm thì tốt.

Còn không thì chi phí ăn ở cao lắm.

Phải dè sẻn từng đồng thôi, các cậu.

Giao hàng đây!

Anh ăn đi.

- Gì vậy? - Em bảo ở Nam Hàn là vậy mà.

Nếu đến nhà người khác ăn cơm,

người làm khách phải mời chủ nhà ăn miếng đầu tiên.

Là phép lịch sự khi dùng bữa.

Gì vậy chứ?

Sao em lại nhìn anh như vậy?

Em vẫn chưa tin được.

Việc anh Ri Jeong Hyeok

ở nhà em, ngồi cạnh em và nói chuyện với em như này.

Em với gia đình thế nào rồi?

Đương nhiên là tốt rồi. Thì ra anh lo chuyện đó.

Thật ra, em cũng lo khi chưa về đây.

Nhưng anh nói đúng.

- Anh nói đúng sao? - Ừ, hoàn toàn đúng.

Dù có ganh ghét nhau thì gia đình vẫn là gia đình.

Lúc còn ở nhà thì cãi nhau, tranh giành như vậy,

nhưng thấy em còn sống trở về

thì ai cũng mừng cả.

Giờ thì cả nhà đều vui.

May thật.

Với em đều ổn cả.

Em đã mong anh Ri Jeong Hyeok biết tin em sống tốt thế nào,

nhưng mail cũng không thể gửi, điện thoại cũng không gọi được.

Nhưng giờ anh ở đây rồi.

Có thể trực tiếp nói với anh, thật là may mắn.

Cho nên sau này khi anh trở về,

đừng lo cho em nhé.

Đừng kinh động thế.

Ở Đại Hàn Dân Quốc này, em không phải dạng vừa đâu.

Tòa nhà này nổi tiếng được bảo vệ nghiêm ngặt.

Gì vậy? Sao bọn họ lại đến đây giờ này?

Ai vậy?

Là anh hai em với chị dâu.

Muộn thế này sao còn đến nhỉ?

Anh ăn đi. Họ nhấn chuông mệt sẽ về thôi.

- Nó không có nhà sao? - Có chứ.

التعليقات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left