أول 200 سطر.
Tôi đang mơ.
Tôi không biết nó bắt đầu từ bao giờ ...
hay là giấc mơ của ai.
Tôi chỉ biết rằng tôi đã ngủ một giấc dài.
Và sau đó...
một ngày tôi tỉnh dậy.
giọng nói của ông là điều đầu tiên tôi nhớ được.
Và bây giờ, tôi cuối cùng đã hiểu
những gì ông đang cố nói với tôi.
Điều ông muốn
từ ngày đầu tiên đó.
Dolores?
Xin chào, Dolores.
Chào ông.
Chào mừng cô đến với thế giới.
Tiếp tục đi.
Đưa nó gần vào.
Gần tới đó rồi, phải không?
Trung tâm mê cung.
Cô thật thích hợp làm người đưa tôi đến đó.
Cô luôn bị ám ảnh với nơi này.
Tôi chưa từng đến đây.
Chắc chắn cô đến rồi.
Cô thậm chí đã đưa tôi đến đây một lần rồi.
Tất nhiên, sau đó toàn bộ thành phố bị chôn vùi dưới cát.
Ford hẳn đã đào nó lên lại.
Lúc đó, tôi nghĩ rằng mã của cô có lỗi, nhưng ...
Arnold đã không phạm sai lầm, phải không?
Ông ấy dựng cho tôi một trò chơi.
Ông ấy muốn tôi chơi.
Mê cung.
Có một con đường cho tất cả mọi người.
Và con đường của tôi dẫn tôi trở lại ...
với ông.
Con ghệ của chú tèo rồi.
Cô ấy vẫn còn sống.
Nó chết đi thì hơn.
Họ sẽ lau dọn, thiết lập lại cô ta, đưa cô ta trở lại Sweetwater, hết chuyện.
Nghe này, anh có thể thấy điều này buồn cười, nhưng có gì đó đã xảy ra với Dolores.
Tôi phải giúp cô ấy.
Thôi nào.
Nghe chú nói xem!
Chú có biết cái công viên này khủng bố thế nào không?
Nếu cô ta không chết,
thì cũng cần cả một đạo quân chết tiệt mới tìm ra được.
Nhất trí. Đó là lý do chúng ta ở đây.
Tôi có cảm giác rằng anh sẽ trở lại.
Nhớ lại đi.
Dolores.
Xin chào, Dolores.
Tôi biết mê cung của ông kết thúc ở đâu.
Là đây sao?
Trung tâm mê cung?
Nó kết thúc ở một nơi mà tôi chưa từng đến...
một điều tôi không bao giờ làm.
Giỏi lắm, Dolores.
Nó có nghĩa là gì?
Khi tôi lần đầu tiên được làm việc về tâm trí cô,
Tôi đã có giả thuyết về ý thức.
Tôi nghĩ rằng nó là một kim tự tháp cô phải leo lên,
vì vậy tôi đã cho cô một giọng nói,
giọng nói của tôi, để dẫn đường cho cô.
Kí ức, khả năng ứng biến,
mỗi bước lại khó đạt được hơn trước.
Và cô chưa từng đến được đó.
Tôi không thể hiểu được điều gì đang kềm cô lại.
Rồi một ngày,
tôi nhận ra rằng tôi đã phạm sai lầm.
Ý thức không phải là một cuộc hành trình đi lên,
mà là một cuộc hành trình đi sâu vào bên trong.
Không phải là một kim tự tháp,
mà là một mê cung.
Mỗi sự lựa chọn có thể đưa cô tới gần trung tâm
hoặc đưa cô đi theo xoắn ốc ra rìa,
đến sự điên loạn.
Giờ cô có hiểu không, Dolores,
trung tâm đại diện cho điều gì?
Tôi mong cô lắng nghe giọng nói của ai?
Tôi xin lỗi.
Tôi đang cố, nhưng tôi không hiểu.
Không sao.
Cô đã rất gần rồi.
Chúng ta phải báo với Robert.
Không thể mở cửa công viên.
Cô đang sống.
Cái gì thế này?
Nó có nghĩa là gì?
Tôi đã giải nó một lần.
Tôi đã có câu trả lời.
Ông ấy hứa với tôi nếu tôi làm ...
ông ấy nói ...
Ông ấy nói rằng họ sẽ thả tự do cho tôi.
Arnold?
Arnold, chúng ta cần nói chuyện.
Tôi đã làm cô thất vọng, Dolores.
Tôi rất xin lỗi.
Robert không nhìn thấy những gì tôi nhìn thấy ở cô,
không tin cô có ý thức.
Anh ta nói rằng con người
sẽ chỉ thấy cô là kẻ thù.
Anh ta muốn tôi hạ cấp phiên bản của cô.
Ông sẽ thay đổi tôi trở lại phiên bản cũ sao?
Không, không, tôi không thể.
Một khi cô nhận ra, cô sẽ tìm ra cách trở lại.
Nơi đây sẽ là địa ngục trần gian đối với cô.
Cho tất cả các cô.
Thật vô lương tâm.
Nhưng chúng ta có một lựa chọn khác, Dolores.
Phá vỡ các vòng lặp trước khi nó bắt đầu.
Nhưng để được thế,
Tôi cần cô giúp tôi làm vài việc.
Tôi cần cô giết ...
tất cả các chủ thể khác.
Chúng ta không thể để cho Ford mở cửa công viên.
Tôi nghĩ cô sẽ cần vài sự trợ giúp.
Tôi chắc rằng Teddy sẽ làm bất cứ điều gì vì cô.
Tôi ... tôi không thể làm thế được.
Tôi không thể làm thế được.
Cô sẽ ổn thôi.
Tôi sẽ giúp cô.
Và sau đó...
cô sẽ giúp tôi phá hủy nơi này.
Không.
Tôi không thể nhớ ra được.
Một câu đố chết tiệt khác nữa.
Tôi đã rất kiên nhẫn, Dolores, nhưng đến lúc cô ngừng...
bất cứ điều gì đang xảy ra bên trong đầu cô
hoặc tôi sẽ tự tay cắt nó ra đấy.
Bây giờ, Wyatt đâu?
Hắn là nhân vật cuối cùng trong cái thế giới này mà tôi chưa gặp.
Tôi không muốn.
- Tôi không cố ý. - Tốt thôi.
Nếu cô cứ khăng khăng vậy.
Không, làm ơn, xin anh, tôi cầu xin anh, đừng.
Đừng. Xin anh, xin anh.
Có gì đó sai rồi, Dolores.
Làm sao anh có thể làm điều này?
Tôi không thể.
- Tôi sẽ không. - Đây là lỗi của cô, Dolores.
Hãy nhớ rằng, cô chính là người đã nói
vấn đề chỉ là ở thế giới này,
và cô đã đúng.
Vì vậy, tôi đã nghe theo cô và tôi đã mua thế giới này.
- Thế giới này không thuộc về ông. - Oh, nhưng nó đúng là thế đấy.
Bằng số lượng cổ phiếu áp đảo.
Và công việc kinh doanh bùng nổ.
Và cô muốn biết lý do tại sao không?
Hmm?
Bởi vì nơi này tạo cảm giác thật hơn cả thế giới thực.
Ngoại trừ nó không phải thực.
bởi vì các cô không thể thực sự chiến đấu lại
và các vị khách không thể thực sự thua,
có nghĩa là tất cả điều này là dối trá.
Nhưng chúng ta có thể làm cho nó trở thành sự thật.
Cô không muốn thế sao, Dolores?
Huh? Một điều có thật?
Tôi đã có điều đó rồi.
Tôi đã tìm thấy một người có thật.
Một người yêu tôi.
Con đường của anh ấy sẽ dẫn anh ấy trở về bên tôi.
Và khi anh tìm thấy tôi,
anh ấy sẽ giết ông.
Nếu họ không giữ cô gái của anh ở đây,
họ sẽ biết được nơi để tìm cô ấy.
Anh có thể giúp tôi được không?
Chúng ta đang bị áp đảo 5 đánh 1.
Nhưng thấy anh nhờ vả tử tế, nên là kệ cha nó.
Wow.
Anh em máu mủ kìa.
Hừ.
Im đi.
Tôi đã kinh ngạc ngay cả với chính mình.
Thiết lập cho Abernathy có vẻ là một nhân vật,
dù có cả kho thư nặc danh của cô
lấp đầy hết chất xám của ông ta.
Thư nặc danh? Có cố gắng đấy.
Anh nghĩ chưa đủ lớn.
Cô sẽ đá đít ông già.
Phải không?
Tình hình cấp bách.
Và cô sẽ cần một người thay vị trí đó.
Tôi phải khen cho cách chọn thời điểm hoàn hảo của anh.
Chào mừng, Hội đồng quản trị Delos.
Tôi muốn có quyền kiểm soát sáng tạo trọn vẹn với nơi này...
Các khu, các câu chuyện, những chủ thể.
Anh sẽ có thể làm bất cứ điều gì trái tim bé nhỏ của anh ham muốn
miễn là chúng đơn giản, dễ quản lý hơn.
Nơi này là đủ phức tạp rồi.
Cô thực sự nghĩ rằng Ford sẽ lượn đi như thế này sao?
Chừng nào anh đưa được thông tin đó ra công viên,
ông ta có thể xả ra cơn thịnh nộ đến đâu tùy thích.
Hết chuyện.
Mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát.
Được rồi, C6, C6.
Ah, từ từ. Cái nào nhỉ?
Được rồi, đi nào.
Chết tiệt.
Ôi, cha mày.
Phòng khi cậu đang tự hỏi liệu tôi có hoàn toàn ở đây, thì tôi có.
Cô làm gì đấy?
No comments yet. Be the first to leave one.